Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 36
Phần 36

“Khi phát hiện năng lực của Tiểu Tiểu ta đã rất kinh ngạc!” Hi Vũ cảm thán nói:

“Lục tung cổ tịch từ cổ chí kim, chưa từng thấy bất kỳ tư liệu nào liên quan đến khả năng của nàng!”

“Thân phận và lai lịch của Tiểu Tiểu không hề đơn giản!” Lạc Nam biểu lộ ngưng trọng:

“Nói không chừng là tồn tại vượt qua tưởng tượng của chúng ta!”

“Thu được một đồ nhi như vậy, cũng không biết đối với ngươi là phúc hay là họa!” Hi Vũ thở dài một tiếng.

“Chắc chắn là phúc rồi!” Lạc Nam tự tin cười nói:

“Dù cho là họa, ta cũng phải biến nó thành phúc!”

Ánh mắt Hi Vũ có chút thất thần nhìn lấy hắn, không thể không nói khi nam nhân tự tin sẽ tạo nên một loại hấp dẫn vô hình thu hút người khác phái.

Nhất là khi nhớ đến cảnh tượng hắn bùng nổ sức mạnh, một mình đại chiến những thủ đoạn cấp Thánh liên miên bất tuyệt mà đám người Lạc Vũ thi triển, cuối cùng đem chúng dọa lui quả thật vô cùng mê người.

“Thế nào? Nhận ra mị lực vô hình của ta rồi?” Lạc Nam nở nụ cười trêu tức nói.

Hi Vũ giật mình, phát hiện chẳng biết từ bao giờ bàn tay nhỏ nhắn của mình đã bị hắn nắm lấy.

Nàng trừng mắt nhìn hắn, muốn rút bàn tay lại.

Nào ngờ Lạc Nam da mặt cực dày, dùng sức nắm chặt không cho nàng thoát thân.

“Bên ngoài đồn đoán ta mới chính là người đứng đầu Tiên Ma Cung hiện tại!” Lạc Nam cười nói.

“Đoán tốt lắm!” Hi Vũ nhếch cánh môi anh đào lên, hài lòng gật gù:

“Ta cũng mong muốn như vậy, những đóng góp của ngươi cho Tiên Ma Cung thật sự vượt qua ta, ngươi nên đảm nhiệm vị trí Cung Chủ!”

“Rất ổn nha!” Lạc Nam mỉm cười tà mị đầy xấu xa:

“Vị trí Tân Cung Chủ rất xứng đôi với Tiên Ma Công Chúa!”

“Ngươi nghĩ hay lắm!” Hi Vũ khẽ gắt một tiếng, gò má hơi ửng đỏ, phong tình vạn chủng.

“Sao lại không hay? Một vị nam nhân vừa lên ngôi Cung Chủ cưới nữ nhi của Cung Chủ thế hệ trước, đây quả là một đoạn giai thoại xứng đáng lưu truyền bách thế!”

Nói xong, Lạc Nam dùng sức kéo lấy nàng ôm vào trong ngực.

“Đừng quên trẫm là sư phụ của tiểu tử ngươi!” Hi Vũ sắc mặt lạnh lẽo, cố gắng ra vẻ uy nghiêm.

“Haha, tình yêu vượt qua ranh giới sư đồ càng khiến vô số người mê mẩn thán phục!”

Nào ngờ Lạc Nam bất chấp tất cả cười lớn, đột ngột cúi thấp đầu hôn lên bờ môi đỏ thẳm chín mọng của nàng.

OaNH.

Hi Vũ chỉ cảm thấy đầu óc nổ vang một tiếng, xúc cảm đến từ đôi môi nóng rực như lửa của hắn ma sát với hai cánh môi mềm mại mát lạnh của nàng mang đến cảm giác như chưa từng có.

Nhưng lòng tham của nam nhân vĩnh viễn là vô đáy, nàng còn chưa kịp định thần, đầu lưỡi thô ráp tham lam của hắn đã tách hai cánh môi tiến thẳng vào trong miệng, quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương của nàng.

Trong lúc nhất thời, Hi Vũ chỉ cảm thấy linh hồn của mình rời khỏi cơ thể, toàn thân mềm nhũn vô lực, tinh thần như bị khống chế lạc vào trầm mê.

Lạc Nam toàn thân thỏa mãn như chưa từng có, cảm giác sung sướng bao phủ toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể.

Môi của nàng thật thơm và mềm, lưỡi của nàng ẩm ướt ngọt ngào, hương tân ngọc dịch nồng nàn như cam lộ, quả thật là mỹ vị bậc nhất thế gian.

Khi Lạc Nam tham lam mút lấy chất mật trong miệng sư phụ, lại cố ý đem nước bọt của mình truyền vào miệng nàng.

Nhìn thấy Hi Vũ mơ màng vô thức nuốt suống, trong lòng hắn dâng lên cảm giác thành tựu, hận không thể ngửa đầu thét to.

Theo thói quen hắn để bàn tay ma quái chạm vào bầu sữa căng tròn đầy đặn, cộng thêm dùng côn thịt nhẹ nhàng ma sát lên bắp đùi nàng.

Hành động này mang đến kích thích quá lớn làm tâm trí Nữ Hoàng thức tỉnh.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Nhiệt độ không khí nóng lên dữ dội, không gian bốn phương tám hướng cấp tốc tan chảy, Bất Tử Thánh Hỏa cuồn cuộn bao trùm, điên cuồng thiêu đốt.

Lạc Nam giật mình, đến nước này vẫn cố đấm ăn xôi, trực tiếp triển khai Vạn Cổ Bất Hủ Thân mặc cho Bất Tử Thánh Hỏa thiêu đốt, ra sức hôn môi nàng, bàn tay nắn bóp gò bồng đảo đàn hồi đầy ắp, côn thịt đặt vào khe đùi.

“Nghiệt đồ!” Nữ Hoàng thật sự bị chọc giận, toàn bộ Thiên Đế Tiên Ma Lực trong cơ thể bùng phát.

Lĩnh vực Lực Đẩy kết hợp Bất Tử Thánh Hỏa nghiền ép mà ra.

ẦM!

Toàn thân Lạc Nam bị hất văng, Nữ Hoàng từ phía xa sắc mặt như sương lạnh, Côn Lôn Đế Hoàng Tỷ đã xoay tròn trong tay, các tầng Vực cao cấp ầm ầm bùng nổ, thô bạo nện xuống đầu hắn.

“Sư phụ bảo bối, ta yêu nàng!”

Lạc Nam ngửa đầu gầm rống, cố tình vận dụng sức mạnh của Oanh Thiên Tổ Phù, âm thanh lan tràn khắp toàn bộ Côn Lôn Đế Thiên để tất cả sinh linh đều nghe được.

Bất quá vừa gầm thét xong hắn đã trực tiếp thi triển Dịch Chuyển Tức Thời biến mất.

OÀNH!

Côn Lôn Đế Hoàng Tỷ nện nát phân nửa cung điện, thân ảnh Lạc Nam đã biến mất dạng, chỉ để lại Hi Vũ một người thở phì phò.

“Tiểu tử thúi này!” Hi Vũ lồng ngực phập phồng lên xuống như gợn sóng, bên trên bầu vú vẫn còn cảm giác ấm nóng cùng chút tê dại mà bàn tay nam nhân mang lại.

Nàng nhớ đến tiếng gào thét của hắn đã vang khắp Côn Lôn, chỉ sợ bất cứ người nào cũng nghe được.

Nhịp tim đập lên thình thịch như muốn nhảy khỏi lòng ngực, Hi Vũ lần đầu trong đời cảm giác thẹn thùng xấu hổ như muốn độn thổ.

Nàng lấy tay che mặt, tức giận đến hung hăng giậm chân:

“Tiểu tử vô liêm sĩ này, làm sao trẫm còn mặt mũi gặp người!”

Thật khó có thể tin một vị Nữ Hoàng kiêu ngạo vô song lại có lúc thể hiện ra tư thái như thiếu nữ mới lớn vừa mới biết yêu như vậy.

Quả thật là xinh đẹp không gì tả nổi, chỉ tiếc là chẳng ai có diễm phúc được nhìn thấy.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240