Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 175
Phần 175

“Đừng đến gần kẻo bọn chúng phát hiện!” Bạch Y Nhân hướng hai người truyền âm nói.

Bởi vì có Hư Vô Chi Lực của nàng tỏa ra xung quanh che đậy khí tức, lại thêm địch nhân tu vi bị áp chế xuống ở mức Tiểu Thánh nên cũng chưa ai phát hiện được ba người đang đến gần, bất quá vẫn giữ một khoảng cách tương đối xa, nằm ngoài vùng thần thức của Tiểu Thánh cho an tâm.

Vậy nên so với Bạch Y Nhân và Hắc Y Nhân, Lạc Nam có được Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn quan sát dễ dàng và thuận tiện hơn nhiều lắm, thậm chí thấy rõ cả tình hình tổng quát xung quanh Chí Tôn Lăng Mộ.

Khiến hắn âm thầm cảm thán chính là vẻ bề ngoài của tòa lăng mộ này thật sự không giống với nơi an nghĩ của một vị nhân vật đạt đến cấp độ Chí Tôn.

Khác với những lăng mộ Thánh Hoàng, Thánh Đế là những kiến trúc uy nghiêm, đồ sộ và khí phách, Lăng Mộ Chí Tôn lại xây dựng như một trang viên thanh nhã có hàng rào trúc bao quanh, nhìn từ trên cao xuống loáng thoáng có thể chứng kiến ngói lớp mái phủ lên rực rỡ các tiểu kiến trúc bên trong, hàng rào trúc cũng không quá cao, lộ thiên cho người bên ngoài nhìn vào dễ dàng, hoàn toàn không có chút cảm giác kỳ bí nào cả.

So với nơi như Lăng Mộ, trang viên này nói là nơi ẩn cư của một vị thế ngoại cao nhân nào đó thì càng thêm hợp lý.

Ấy thế nhưng mà cảnh tượng bên ngoài lại đối lập hoàn toàn với sự trang nhã và thanh tịnh đó.

Ở trước cổng vào là ba người đàn ông tu vi Tiểu Thánh đứng chắp tay, thái độ cực kỳ cung kính, khuôn mặt không dám tỏ ra một chút ý khinh nhờn.

Tuy nhiên ánh mắt đầy rẫy sát khí của bọn hắn vẫn thỉnh thoảng nhìn vào bên trong như chờ đợi một điều gì đó.

Chính sát khí đã làm ô uế không khí thanh đạm của tòa trang viên này.

Ba người này mặc cùng một loại trang phục là áo choàng đen, giống y như đúc của đám Bất Khương Thánh Tử, trên ngực áo còn thuê lấy hai chữ “Bất Tử” như rồng bay phượng múa.

Rõ ràng bọn hắn là ba trong số bảy vị cường giả truy sát Vân Duyên Công Chúa.

Bên ngoài có ba tên canh giữ, chứng tỏ có đến bốn tên đã đuổi theo Vân Duyên vào trang viên, à không… vào Lăng Mộ Chí Tôn rồi.

Bất quá số lượng không dừng lại ở đó.

Bởi vì hay được Bất Tử Chí Tông vây giết Vân Duyên Công Chúa của Trụ Việt Tông, đây chính là tin tức động trời… nên rất nhiều thiên kiêu đến từ khắp các thế lực đang có mặt trong Táng Địa cũng đã kéo đến xem náo nhiệt.

Bọn hắn không đứng quá gần ba tên cường giả của Bất Tử Chí Tông, giữ một khoảng cách đủ để quan sát mọi diễn biến.

Lạc Nam âm thầm ước tính số lượng của những kẻ muốn xem kịch cũng lên đến hàng nghìn người, tu vi thấp nhất là Nhập Thánh Hậu Kỳ, cao nhất là Tiểu Thánh Sơ Kỳ.

Khóe miệng hắn giật giật, ngay cả tên khổng lồ Cự Thần Tộc lần trước khiến hắn chật vật cũng ngồi ở cách đó không xa như một ngọn núi sừng sững.

Kích thước của con hàng này so với Lăng Mộ Chí Tôn cũng không kém bao nhiêu, toàn thân che hết ánh mặt trời của một vùng rộng lớn, thực lực của hắn có lẽ thuộc hàng đầu trong số những kẻ đang có mặt.

Đối với sự vây xem của người ngoài đông đảo, ba tên cường giả Bất Tử Chí Tông dường như không thèm để ý.

Tuy rằng lúc này thực lực bị áp chế như nhau, nhưng đừng quên bọn hắn là người của Thế Lực cấp Chí Tôn, thân phận cao hơn tất cả những kẻ đang có mặt ở đây.

Không ai dám tiến lên vuốt râu hùm, bởi vì dù rằng đánh bại được ba người bên trong Táng Địa thì ở bên ngoài kia, gia tộc và thế lực của ngươi cũng đã bị Bất Tử Chí Tông đồ sát sạch sẽ, mà ngươi cả đời cũng phải trốn chui trốn nhũi.

Vì vậy thay vì xua đuổi người xung quanh, ba tên cường giả Bất Tử Chí Tông còn ước gì bọn hắn kéo đến càng đông càng tốt.

Có như vậy, hung danh Bất Tử Chí Tông vây giết Vân Duyên Công Chúa của Trụ Việt Tông sẽ càng được lan truyền, kinh sợ vô số thế lực khác.

“Hả, nơi đó vậy mà có tên của Vân Duyên?”

Lạc Nam hơi kinh ngạc lẩm bẩm, hắn vừa chú ý đến một tấm bia đá được đặt trước lối vào lăng mộ.

Chỉ thấy bên trên bia đá có điêu khắc mười cái tên khác nhau từ cao xuống thấp, mà tên của Vân Duyên đang nằm top đầu, đứng ở vị trí thứ nhất.

“Đó là Khảo Thiên Bia!” Bạch Y Nhân ở một bên nhẹ giọng giải thích:

“Khảo Thiên Bia là vật liệu thường được sử dụng để kiểm tra thiên phú và năng lực của hậu bối, chỉ khi nào đáp ứng đủ điều kiện mới được phép tiến vào bên trong Lăng Mộ Chí Tôn!”

“Xem ra Công Chúa của chúng ta vừa mới đến đã trở thành người có bản lĩnh cao nhất từ trước đến nay, điều này dẫn đến việc tên của nàng nằm ở vị trí số một trên Khảo Thiên Bia!” Hắc Y Nhân tự hào lên tiếng.

Lạc Nam giật mình, trong lòng âm thầm thán phục, không hổ danh là công chúa của Trụ Việt Tông, dù ở Tiểu Vũ Trụ hay ở Nguyên Giới thì nàng cũng tỏa sáng như vì sao rực rỡ.

“Làm sao để tham gia khảo nghiệm tại Khảo Thiên Bia?” Hắn tò mò hỏi.

“Đơn giản thôi!” Bạch Y Nhân nhẹ giọng nói:

“Ngươi chỉ cần truyền một chút Hồn Lực mang theo hai đoạn hồi ức về tình cảnh chiến đấu và tu luyện mà ngươi cảm thấy tự hào nhất của mình vào trong Khảo Thiên Bia!”

“Khảo Thiên Bia có được linh tính rất cao, nó sẽ căn cứ vào đó để đánh giá thiên phú và năng lực của ngươi!”

“Thật thần kỳ!” Lạc Nam không nhịn được lên tiếng cảm thán.

Đánh giá thiên phú của một người thông qua việc xem tình cảnh tu luyện và chiến đấu của người đó, đây không thể nghi ngờ là phương thức có độ chuẩn xác cực kỳ cao.

Bản thân Lạc Nam cũng có thể thông qua việc xem người khác tu luyện và chiến đấu để đánh giá thiên phú và năng lực của hắn.

Bất quá sợ rằng không thể công tâm và có kiến thức phong phú được như Khảo Thiên Bia.

“Được rồi, trong ba người chúng ta thì ngươi là kẻ có thiên phú cao nhất!” Bạch Y Nhân đưa mắt nhìn Lạc Nam nói:

“Vậy nên để ta và Hắc Y Nhân cầm chân kẻ thù, ngươi nhân cơ hội đó lao vào Lăng Mộ viện trợ cho Công Chúa!”

Hắc Y Nhân trầm mặc, tuy hắn cũng rất muốn đi cứu công chúa nhưng thừa nhận bản lĩnh của mình không thể nào sánh bằng Lạc Nam được.

“Cần gì phiền toái như vậy hả?” Lạc Nam cười nhạt một tiếng:

“Bọn chúng cũng chỉ có ba người thôi, chúng ta làm thịt rồi lao vào cũng không muộn!”

Bạch Y Nhân cùng Hắc Y Nhân chỉ biết im lặng.

Ngươi làm sao không chơi theo kế hoạch vậy hả? Rõ ràng đã nói từ đầu là hạn chế va chạm trực diện với kẻ thù, mục đích chính vẫn là cứu công chúa rồi dùng Phù Chú truyền tống trở về.

Huống hồ dù thiên phú của ngươi khủng bố đến đâu thì tu vi cũng chỉ mới là Thiên Đế mà thôi.

Thiên Đế đòi làm thịt Tiểu Thánh Sơ Kỳ? Nghe qua đã thấy hư cấu rồi.

“Ta chỉ lo lắng các ngươi khó lòng lấy hai địch ba mà thôi!” Lạc Nam nhún nhún vai.

Nếu chỉ có một thân một mình thì hắn đâu ngu đòi độc chiến với Tiểu Thánh.

Nhưng có thêm hai người trợ thủ đắc lực đáng tin cậy, Lạc Nam vẫn muốn thử một phen, hắn có lòng tin sẽ chiến thắng.

“Yên tâm đi, dù bọn chúng có là người của Bất Tử Chí Tông thì trong cùng cấp chúng ta cũng khó có đối thủ!” Hắc Y Nhân tự tin mở miệng.

“Không sai!” Bạch Y Nhân gật đầu phụ họa:

“Nếu chúng ta chiến đến sinh tử thì sẽ mất khá nhiều thời gian trong khi tình huống của công chúa đã rất gấp!”

Lạc Nam nhíu nhíu mày, cuối cùng gật đầu: “Vậy cứ theo ý các ngươi!”

Bạch Y Nhân liền lấy ra một tấm Phù Chú màu trắng nhét vào tay hắn trịnh trọng căn dặn:

“Đây là Phù Chú mà Chủ Mẫu luyện chế, gặp phải nguy hiểm thì lập tức cùng Công Chúa trở về Trụ Việt Tông!”

“Thế còn hai người các ngươi?” Lạc Nam sắc mặt nghiêm nghị.

“An nguy của Công Chúa mới đáng để quan tâm, ngươi không cần bận lòng đến chúng ta!” Bạch Y Nhân nghiêm nghị nói.

“Không!” Lạc Nam kiên quyết phản đối:

“Hai người phải tìm cơ hội đi vào đoàn tụ, hoặc ta sẽ mang theo Vân Duyên đi ra tìm các ngươi, đi bao nhiêu thì về bấy nhiêu, tuyệt đối không thể tổn thất!”

“Ngươi…” Hắc Y Nhân nghiến răng: “Nếu công chúa vì vậy mà gặp chuyện không may, chúng ta làm sao còn mặt mũi sống tiếp?”

“Hừ, ngươi đừng xem nhẹ Vân Duyên như vậy!” Lạc Nam cười tự tin:

“Ta dù chưa từng gặp nàng nhưng nghe qua danh tiếng và chiến tích cũng biết con người của nàng chắc chắn không tồi, tin tưởng nàng cũng sẽ có quyết định như ta!”

Hắc Y Nhân và Bạch Y Nhân im lặng nhìn hắn thật kỹ, nam nhân này có một cổ mị lực vô hình khiến người khác phải tin phục.

Chẳng trách nghe Lạc Nhất Vương nói Quỷ Đỏ và Lâm Tích cũng tâm phục khẩu phục đi theo làm trợ thủ của hắn.

Rốt cuộc, hai người chịu thua nói: “Cứ làm theo ý của ngươi đi!”

“Để ta ra trước, hai ngươi canh thời cơ xuất thủ!” Lạc Nam hài lòng gật đầu căn dặn.

Hắn rời khỏi chỗ ẩn nấp, ra vẻ là một tên tu sĩ đến xem náo nhiệt, hòa vào bên trong đám đông.

Nào ngờ vừa mới bước đến, một tên Nhập Thánh Hậu Kỳ liền vô cùng kích động chỉ vào mặt hắn quát lớn:

“Là ngươi, ngươi là cái tên bị tổ Nhân Diện Xà Cơ truy sát!”

Vừa nói hắn vừa rút ra một thanh Đao, hung hăng lao đến Lạc Nam dùng lực trảm xuống:

“Đầu ngươi là của ta, Liệt Địa Đao Trảm!”

“Thứ đồ gì?” Lạc Nam thầm mắng một tiếng, động lấy ý niệm.

KENG KENG KENG KENG KENG KENG…

Hàng vạn thanh Phượng Tâm Kiếm như cuồng phong loạn vũ gào thét giữa thiên không, toàn bộ thân kiếm hừng hực Bá Lực, mang theo Sóng Xung Kích khủng bố xuyên thấu mà đến.

Vạn Kiếm Quy Tông!

PHỐC… PHỐC… PHỐC…

Trong ánh mắt kinh dị của toàn trường, Phượng Tâm Kiếm xuyên thủng tầng Thánh Lực phòng ngự quanh thân của tên Nhập Thánh, cắm thẳng vào cơ thể hắn.

Máu tươi cuồng phún, cơ thể của tên Nhập Thánh phân tách thành vạn mảnh, Bá Lực nghiền nát xương cốt thành hư vô.

Loại lâu la tiểu tốt thiên phú thường thường này chỉ hơn có một đại cảnh giới còn không đủ Lạc Nam làm thịt.

“Thiên Đế giết Nhập Thánh?” Toàn trường hai mặt nhìn nhau, ánh mắt dần trở nên ngưng trọng.

Vừa rồi bọn hắn đã cảm giác được khí thế của Lạc Nam chỉ là Thiên Đế, khi xuất thủ không hề có chút Thánh Uy nào.

Vượt cấp chiến đấu không phải chuyện hiếm ở Nguyên Giới, nhưng những kẻ có khả năng vượt cấp đều là Thánh Cấp, hơn nữa thuộc hàng ngũ thiên tài của các đại thế lực, có được thân phận và bối cảnh bất phàm.

Đặc biệt là Thiên Đế vượt cấp giết Nhập Thánh trong một chiêu càng thêm hiếm có.

Bởi vì Thánh Lực vượt trội hơn Đế Lực rất nhiều, ấy thế nên việc Thiên Đế giết Nhập Thánh thật sự đáng để kinh ngạc.

Thứ khiến không ít người quan tâm lúc này là thế lực sau lưng của Lạc Nam, liệu rằng hắn lại là vị truyền nhân nào đó ra ngoài dạo chơi?

“Tên này đúng thật là quái vật!” Hắc Y Nhân và Bạch Y Nhân đưa mắt nhìn nhau, chứng kiến trong mắt đối phương sự kinh dị.

Lạc Nam vẫn là kẻ yêu nghiệt mà bọn hắn nhận thức, vẫn có thể dễ dàng nghiền ép tu sĩ cao hơn hắn một đại cảnh giới.

“Hừ, đừng vì một chút lòng tham mà học theo đám xà cơ kia!” Lạc Nam hùng hùng hổ hổ, đưa mắt nhìn toàn trường một vòng nói:

“Đợi ta rời khỏi Táng Địa nhất định sẽ nói trưởng bối trong nhà bắt về ngâm rượu hết!”

Cả đám giật mình, nhìn thấy dung mạo của Lạc Nam bất phàm, thái độ lại hống hách bố đời không xem ai ra gì, trong lòng cũng dần trở nên nghiêm nghị.

Nguyên Giới thật sự quá lớn, lớn đến mức không ai biết có đến bao nhiêu thế lực cường đại, có đến bao nhiêu thiên tài và yêu nghiệt với bối cảnh khổng lồ vẫn chưa xuất thế.

Cho nên chỉ cần có não, ngươi sẽ không vô duyên vô cớ đi gây thù chuốc oán để tránh đụng phải những kẻ ưa thích giả heo ăn thịt hổ.

Việc một tên chỉ mới Thiên Đế ngang nhiên đi vào chiến trường toàn Thánh, dám hùng hồn tuyên bố bắt hết Nhân Diện Xà Cơ về ngâm rượu… thấy thế nào cũng là điều bất bình thường.

Phải biết rằng Nhân Diện Xà Cơ là một đại tộc, vị Nữ Xà Hoàng của Nhân Diện Xà Cơ chính là Thánh Hoàng cấp cường giả.

Cái tên Thiên Đế lại muốn trưởng bối trong nhà bắt Thánh Hoàng ngâm rượu, chẳng lẽ trưởng bối của hắn là Thánh Đế… thậm chí là Chí Tôn?

Bạch Y Nhân và Hắc Y Nhân thì không nghi ngờ về tính xác thực trong lời nói của Lạc Nam, bọn họ cho rằng Lạc Nam có sư phụ Kim Nhi làm chỗ dựa, đâu biết rằng cái tên này thật sự đang khoác lác.

“Không biết công tử đến từ thế lực nào?” Một vị tán tu Tiểu Thánh lên tiếng dò hỏi.

“Liên quan gì đến ngươi? Có rắm mau thả!” Lạc Nam cười lạnh quát lớn, phách lối lên đến tận trời.

Toàn trường khóe mắt giật giật.

“Ngươi…” Vị Tiểu Thánh sắc mặt giận dữ, không nghĩ đến mình là cường giả lại bị một thằng ranh con xem thường.

Tuy kiêng dè thân phận của Lạc Nam nhưng hắn vẫn muốn giữ một chút mặt mũi của mình, giọng điệu lạnh lùng:

“Trưởng bối trong nhà không dạy ngươi phải tôn trọng cường giả sao?”

“Dạy? Dạy cái này đây!” Lạc Nam híp mắt cười tà.

KENG!

Khí thế phóng lên tận trời, Thánh Uy trùng thiên, Lạc Thần Cung lấp lánh như ngân hà chiếu rọi hiện ra trong tay hắn.

Mỹ lệ không cách nào hình dung.

Lạc Thần Cung vừa xuất hiện, vũ khí của tất cả cường giả có mặt ở hiện trường hoảng sợ run lẩy bẩy.

“Binh Nhân Tộc?”

Vô số tiếng hít khí lạnh vang lên, ghen ghét đố kỵ đến cực điểm nhìn về phía Lạc Nam, một số kẻ chuyên dùng Cung làm vũ khí còn chảy cả nước miếng.

Nhưng bọn hắn biết Binh Nhân Tộc cả đời chỉ nhận chủ một lần, dù tham lam cũng chẳng muốn mạo hiểm cướp đoạt.

Huống hồ một tên Thiên Đế lại cầm Binh Nhân Tộc trong tay, sau lưng của hắn không có bối cảnh mới là chuyện lạ.

“Hôm qua ta đột nhiên có hứng dùng Cung, thế là trưởng bối trong nhà liền lấy một kiện Binh Nhân Tộc trong tổng số hơn chục kiện cất kho ra cho ta!” Lạc Nam thản nhiên nhìn vị Tiểu Thánh nói:

“Ngươi thích không?”

“Không dám…” Vị Tiểu Thánh nuốt một ngụm nước bọt, vội vàng trở về trong đám đông, ngay cả rắm cũng không dám thả.

Toàn trường xém chút đột quỵ, hơn chục kiện Binh Nhân Tộc, ngươi đừng đùa… chúng ta chịu không nổi a.

Lạc Nam cười nhạt thu hồi Lạc Thần Cung, long hành hổ bộ đi đến lối vào Chí Tôn Lăng Mộ, lớn lối nói:

“Bổn công tử muốn vào mộ dạo chơi, thành tựu của ta trên Khảo Thiên Bia phải vượt qua Vân Duyên Công Chúa!”

Ba thân ảnh bỗng nhiên ngăn cản trước mặt hắn, chính là người của Bất Tử Chí Tông.

Một kẻ trong số đó trầm giọng lạnh lùng:

“Mặc kệ tiểu tử ngươi có thân phận gì, nhưng nơi này hiện tại do Bất Tử Chí Tông trấn thủ, mau rời đi!”

Nếu không phải nhìn màn thể hiện vừa rồi bọn hắn đã một chưởng vỗ chết con kiến Thiên Đế này, cần gì nhiều lời cho phí sức.

Nào ngờ Lạc Nam lại đưa bàn tay lên lỗ tai ra hiệu như nghe không rõ, kèm theo đó là lời nói đầy chế nhạo:

“Ngươi vừa nói cái gì? Bất Tử Chí Tông? Thứ đồ gì? Nghe đồn là Chí Tôn Thế Lực hả? Nghe đồn có Thiên Địa Sủng Nhi hả?”

Toàn trường nhìn thấy một màn này chỉ biết câm nín.

Mí mắt ba tên cường giả Bất Tử Chí Tông điên cuồng run rẩy, vẫn là một kẻ kiên nhẫn nói:

“Đã biết chúng ta là Chí Tôn Cấp Thế Lực còn không mau cút!”

“Cút cái xxx nhà mày!” Lạc Nam ngửa đầu gào rống:

“Lão tử chính là con ruột của Cấm Kỵ!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240