Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 108
Phần 108

Nhìn thấy mọi thứ ở Cẩn Gia đã xong, Lạc Nam triển khai Dịch Chuyển Tức Thời, nhanh chóng bám theo Dị Không Gian.

Đám người Ma Thương Thị có thể không biết quỷ tích dịch chuyển của Dị Không Gian, nhưng hắn có Thiên Cơ Bảng cung cấp thông tin, muốn truy theo nó thật sự là quá dễ.

Bên trong Bá Đỉnh, Tuế Nguyệt như người mất hồn, nàng cong người ngồi lặng im một chỗ, tóc dài rủ xuống che đi viền mắt lấp lánh lệ quang.

Thật khó tin đây là hình tượng cao quý, lúc nào cũng điềm tĩnh của Tuế Nguyệt Nữ Đế.

Lạc Nam thở dài một tiếng, cũng không mở miệng an ủi nàng.

Hắn biết thời điểm này Tuế Nguyệt cần yên tĩnh sau khi chứng kiến toàn bộ thảm kịch của phụ mẫu và gia tộc.

Xuyên qua tầng tầng lớp lớp Không Gian.

Rốt cuộc, Lạc Nam cũng bám theo được thân ảnh của Tiểu Cẩn Nguyệt.

Cũng may nhờ có Thế Giới Thụ mà hắn nắm giữ được Không Gian Chi Lực, bằng không thật lòng khó mà đuổi kịp tốc độ của một Dị Không Gian mạnh mẽ đang toàn lực dịch chuyển.

Bám sát phía sau, Lạc Nam và Tuế Nguyệt đi theo Dị Không Gian vào bên trong một bí cảnh tuyệt mật trôi nổi giữa thời không vô định.

Dựa vào khí tức xưa cổ nồng đậm nét tang thương, bí cảnh này chắc chắn đã tồn tại từ rất lâu về trước, nói không chừng trước cả thời Cổ Đại.

Dị Không Gian vẫn mang Tiểu Cẩn Nguyệt vào tận cùng nơi sâu nhất của Bí Cảnh, hồn nhiên không hề hay biết Lạc Nam che đậy khí tức theo sát phía sau.

Dị Không Gian dừng lại.

Mà Lạc Nam và Tuế Nguyệt cũng đã thấy viễn cảnh bên trong.

Tại nơi sâu nhất của bí cảnh, một luồng Thời Gian với vô số quỷ tích đan xen đang tồn tại, kế bên cạnh nó là một vùng Không Gian quỷ dị với đủ loại Thuộc Tính nhảy múa bên trong.

Một loại Dị Thời Gian và một loại Dị Không Gian.

Dị Thời Gian chính là Phá Tắc Thời Gian.

Mà Dị Không Gian lại giống y như đúc loại Dị Không Gian vừa cứu lấy Tiểu Cẩn Nguyệt thoát khỏi tay Ma Thương Thị.

Không… không phải giống như đúc.

Mà chúng nó vốn dĩ chính là một!

Có thể nói rằng, đây chính là thời điểm Tiểu Cẩn Nguyệt thu phục được Dị Thời Gian và Dị Không Gian của cuộc đời nàng.

Chỉ là không ngờ quá trình diễn ra theo một cách như thế.

Sau khi Tuế Nguyệt bị Săn Ma Điện tính kế hãm hại, Dị Thời Gian và Dị Không Gian của nàng cũng lưu lạc vào dòng chảy Luân Hồi.

Trong đó Dị Thời Gian trôi về thời Cổ Đại, bị Thời Không Cảnh Chủ thu phục.

Còn Dị Không Gian lại trùng hợp trở về quá khứ khi Tuế Nguyệt còn nhỏ, xuất thủ cứu mạng của nàng, mang nàng đến vị trí của mình và Dị Thời Gian.

Có thể nói Dị Không Gian ở hai thời không khác nhau đang tồn tại cùng một chỗ.

“Thế tại sao ta lại không nhớ gì cả?” Tuế Nguyệt ngồi trên Bá Đỉnh âm thầm khó hiểu.

Mà lúc này, khi chứng kiến một phiên bản cường đại hơn của mình mang theo một cô bé xuất hiện, Dị Không Gian có sẵn bên trong Bí Cảnh rõ ràng run sợ lên, Dị Thời Gian cũng run rẩy vì kinh ngạc.

Nhưng không để chúng nó có bất kỳ phản kháng nào, Dị Không Gian đến từ tương lai bằng vào thực lực tuyệt đối, cưỡng chế ép chúng nó tiến vào bên trong cơ thể Tiểu Cẩn Nguyệt, nhận nàng làm chủ nhân.

VÙ… VÙ… VÙ… VÙ…

Thoáng chốc, tu vi của Tiểu Cẩn Nguyệt nhanh chóng đề thăng dữ dội.

Từ một tiểu nha đầu Cực Tiên, nàng nhanh chóng tiến vào Tiên Vương cảnh.

Làm xong tất cả, Dị Không Gian mới có ý định rời đi, bởi vì nó đã hoàn thành nghĩa vụ của mình, giúp chủ nhân khi còn bé thu phục mình và Dị Thời Gian.

Nào ngờ vừa mới định xuyên toa không gian, đập vào tầm nhìn của nó là một tên nam nhân đang lặng lẽ quan sát tất cả.

RỐNG!

Dị Không Gian hoảng sợ gầm lên, các loại thuộc tính đạt đến Thiên Đế Lực bạo phát đánh về phía hắn.

“Hung hăng quá nha, ta mang chủ nhân ngươi đến!” Lạc Nam cười nhạt một tiếng, Bá Đỉnh biến lớn.

Từ bên trong đó, Tuế Nguyệt lặng lẽ bước ra ngoài.

Dị Không Gian thoáng chốc trở nên cứng đờ như không dám tin vào tất cả.

“Không nhận ra ta sao?” Tuế Nguyệt bình thản nói.

Vừa nghe giọng điệu của nàng, Dị Không Gian liền kinh hỉ tột độ lao vọt đến.

Nó ngưng tụ thành một quả cầu không gian nhỏ lơ lửng trên lòng bàn tay nàng, ở bên trong quả cầu rõ ràng là đủ loại thuộc tính hùng mạnh đến cực điểm.

Chỉ là tâm trạng của Tuế Nguyệt đang cực kỳ tồi tệ, nàng không quá vui mừng khi tìm được Dị Không Gian của mình, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve lấy nó, không lên tiếng nói chuyện.

Lạc Nam nhìn lấy cảnh tượng này mà âm thầm tán thưởng.

Dựa theo tin tức Thiên Cơ Bảng cung cấp, Dị Không Gian này có tên gọi là Đa Hệ Chi Không.

Đây là một loại Dị Không Gian cực kỳ hùng mạnh, mang lại chiến lực tuyệt đỉnh cho chủ nhân của nó thay vì chủ yếu là phụ trợ như Phá Tắc Thời Gian.

Đa Hệ Chi Không tồn tại như một phạm vi Không Gian cố định, ở bên trong đó… chủ nhân của nó sẽ điều động được nhiều loại lực lượng thuộc tính khác biệt nhau mà chẳng cần đến Linh Căn hay thiên phú.

Nói ví dụ một người chỉ sở hữu Thời Gian và Không Gian Linh Căn, người đó vẫn có thể vận dụng Hỏa Lực, Thủy Lực, Lôi Lực, Kim Lực, Phong Lực, Băng Lực và đương nhiên là cả Không Gian Lực… khi đứng trong Đa Hệ Chi Không.

Tuế Nguyệt không cần đến nhiều loại Linh Căn, nàng vẫn có thể sử dụng đủ loại thuộc tính đa dạng để chiến đấu nhờ vào Dị Không Gian đặc biệt này.

Hơn thế nữa, Đa Hệ Chi Không còn có thể tăng mạnh thuộc tính tương ứng của đồng minh đứng bên trong nó, ngược lại làm suy yếu lực lượng của đối thủ chỉ với một ý niệm của chủ nhân.

Có thể nói, chính Phá Tắc Thời Gian và Đa Hệ Chi Không là một phần nguyên nhân khiến Săn Ma Điện quyết tâm ra tay với Tuế Nguyệt, hãm hại nàng trước khi đúc được Thời Không Thánh Thể.

Bởi vì bọn hắn nhận ra tiềm lực kinh khủng của nàng, nếu để Tuế Nguyệt thành công có được Thời Không Thánh Thể, lại thêm Phá Tắc Thời Gian và Đa Hệ Chi Không hỗ trợ, nàng chắc chắn sẽ là khủng bố, trở thành chướng ngại vật cực kỳ to lớn trong việc xâm chiếm tiểu vũ trụ của Bất Tử Chí Tông.

Vì vậy Săn Ma Điện mới hạ quyết tâm đích thân lập mưu giết nàng để cướp Dị Thời Gian và Dị Không Gian, điều mà Nghịch Long Đế cũng không “vinh hạnh” có được.

Đáng tiếc Phá Tắc Thời Gian và Đa Hệ Chi Không thà rằng rơi vào luân hồi vô định cũng không nguyện ý rơi vào tay bọn hắn.

“Oa… oa… oa… mẫu thân… phụ thân… các vị trưởng lão gia gia…”

Trong cơn mê mang, Tiểu Cẩn Nguyệt bật khóc nức nở, hai hàng thanh lệ chảy dài trên má.

Đột phá Tiên Vương khiến nàng tỉnh giấc, đôi mắt tràn đầy hoang mang tột độ mở ra.

Chứng kiến Lạc Nam và Tuế Nguyệt anh tuấn, xinh đẹp như tiên đồng ngọc nữ đứng bên cạnh mình, Tiểu Cẩn Nguyệt có chút hốt hoảng lùi về phía sau, khuôn mặt nhỏ bé không có chút huyết sắc.

Ánh mắt Tuế Nguyệt vô cùng phức tạp nhìn lấy chính mình lúc nhỏ, trong lòng đã đoán ra lý do vì sao mình không nhớ gì cả chuyện của quá khứ.

Bởi đơn giản, Tiểu Cẩn Nguyệt đã thấy nàng và Lạc Nam, việc xóa trí nhớ là bắt buộc.

Mà với thực lực cường đại của nàng và Lạc Nam lúc này, xóa trí nhớ của Tiểu Cẩn Nguyệt chắc chắn là tuyệt đối, dù là sau này khi đột phá Thiên Đế, đúc thành Thời Không Thánh Thể… mang danh đệ nhất cường giả cũng không thể hồi phục.

“Nguyệt Nhi ngoan đừng có sợ, ca ca và tỷ tỷ không phải người xấu!” Nhìn Tiểu Cẩn Nguyệt, Lạc Nam mỉm cười ôn hòa lên tiếng.

Có lẽ bởi vì dung mạo của hai người dễ gây thiện cảm, Tiểu Cẩn Nguyệt không còn quá mức sợ hãi, rụt rè hỏi:

“Tỷ tỷ và ca ca là ai nha?”

“Chúng ta là người đã giúp muội thoát khỏi tay kẻ xấu!” Lạc Nam mỉm cười, hướng nàng vẩy vẩy tay.

Tiểu Cẩn Nguyệt toàn thân run rẩy, tâm linh non nớt và ngây thơ như tìm được cọng cỏ cứu mạng, lao đến bổ nhào vào lòng hắn.

Trong ánh mắt quái dị của Tuế Nguyệt, Lạc Nam bế Tiểu Cẩn Nguyệt lên, ôn nhu lau nước mắc, cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng.

“Hức… hức… Nguyệt Nhi sợ, người xấu… người xấu hại chết…” Tiểu Cẩn Nguyệt nói đến đây toàn thân co giật, cố gắng rút vào trong lòng Lạc Nam.

“Đừng lo lắng, ca ca đã giúp Nguyệt Nhi dạy dỗ người xấu một bài học rồi!” Lạc Nam an ủi:

“Ca ca đá đít bọn hắn, lật tung cả hang ổ bọn hắn!”

Tiểu Cẩn Nguyệt lắc lắc cái đầu nhỏ: “Nhưng mẫu thân và phụ thân, còn có gia tộc của ta cũng đã…”

Nàng cực kỳ hiểu chuyện, giọng điệu nghẹn ngào nói không thành câu, bởi vì mất mát thật sự quá lớn.

Lạc Nam vỗ vỗ lòng ngực: “Ta sẽ cứu mẫu thân và phụ thân, còn có gia tộc của muội đấy!”

“Thật sao ca ca?” Tiểu Cẩn Nguyệt không dám tin tưởng nhưng sâu trong đáy mắt tồn tại một tia hy vọng.

“Ca ca hứa với muội!” Lạc Nam cười hì hì:

“Đổi lại nếu ca ca làm được, muội cũng phải hứa với ta một điều!”

“Điều gì vậy ca ca?” Tiểu Cẩn Nguyệt mơ màng hỏi.

Lạc Nam nói một lời khiến Tuế Nguyệt xém chút nhảy dựng: “Đó là lớn lên phải gả cho ca ca, làm thê tử!”

Tiểu Cẩn Nguyệt nhìn thật kỹ Lạc Nam, thấy dung mạo hắn anh tuấn quá đỗi, lại còn có thể cứu được người thân của mình, liền không chút do dự gật mạnh cái đầu nhỏ:

“Muội hứa, muội sẽ gả cho ca ca làm thê tử đấy!”

“Chúng ta ngoéo tay, muội tin tưởng ta chứ?” Lạc Nam cười đưa ngón tay ra.

Tiểu Cẩn Nguyệt khéo léo đan ngón tay của mình qua tay hắn, nãi thanh nãi khí nói:

“Muội tin ca ca mà!”

“Tốt lắm!” Lạc Nam cưng chiều vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nàng.

Hai người không xem Tuế Nguyệt ra gì ngồi bên nhau trò chuyện.

Tiểu Cẩn Nguyệt thỉnh thoảng tò mò liếc mắt nhìn Tuế Nguyệt, nhưng lại bị sự lạnh lùng im lặng của nàng dọa sợ không dám lên tiếng hỏi, trong lòng thầm nghĩ tỷ tỷ này đẹp hơn cả mẫu thân nhưng lại quá hung dữ.

Dụ dỗ một hồi, Tiểu Cẩn Nguyệt nín khóc, Lạc Nam mới ôn hòa cười nói:

“Nguyệt Nhi ngoan, ngủ một giấc… sau khi tỉnh lại sẽ thấy mẫu thân và phụ thân có được hay không?”

“Ừm!” Tiểu Cẩn Nguyệt gật cái đầu nhỏ, ngoan ngoãn nhắm đôi mắt lại, không quên lầu bầu:

“Nếu ca ca làm được, muội sẽ xin phụ mẫu cưới ngươi!”

Dường như vừa trải qua quá nhiều đau đớn cho đến hy vọng, tâm linh yếu ớt của nàng được nghỉ ngơi, Tiểu Cẩn Nguyệt dễ dàng ngủ thiếp đi trong lòng Lạc Nam.

Lạc Nam lại cưng chiều cúi đầu hôn lên gò má béo mập của nàng trong lúc Tuế Nguyệt quay mặt đi nơi khác không thèm để ý.

Hắn thở dài một tiếng, đặt tay lên đầu Tiểu Cẩn Nguyệt, chậm rãi thay đổi ký ức của nàng.

Xóa sạch đi những đau khổ, tuyệt vọng, mất mát.

“Muội là truyền nhân của Bí Cảnh này, không có phụ mẫu, là đứa trẻ mồ côi, phải kiên cường để sinh tồn nhưng không được quên bản tâm lương thiện!”

“Tên của muội là Tuế Nguyệt…”

Lạc Nam thủ thỉ: “Lời hứa với muội, ca ca bằng mọi giá sẽ làm được mà!”

Làm xong tất cả, hắn đặt Tiểu Cẩn Nguyệt ở giữa trung tâm Bí Cảnh.

Nơi này có đủ truyền thừa, tài nguyên để nàng tu luyện và phát triển…

Trong tương lai, nàng sẽ là Tuế Nguyệt Nữ Đế danh vang thiên hạ, được vô số nam tử trong thiên hạ sẵn sàng quỳ gối dưới chân.

Lạc Nam đứng lên, Tuế Nguyệt Cung xuất hiện.

“Đi thôi!” Hắn nhìn Tuế Nguyệt đề nghị.

Nàng đưa mắt nhìn thật kỹ Tiểu Cẩn Nguyệt đang nở nụ cười ngọt ngào trong mộng đẹp, thở dài một tiếng bước lên Tuế Nguyệt Cung.

Lạc Nam đi theo phía sau.

ẦM ẦM…

Tuế Nguyệt Cung chấn động, xuyên toa Thời Không, trở về thực tại.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240