Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 130
Phần 130

Ở Bạch Hổ Tộc, tộc trưởng Bạch Khởi đồng dạng cũng có cùng thắc mắc với Khổng Nhạc.

Hắn đã phát tín hiệu chi viện, vì sao đến nay vẫn chưa thấy người đến?

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Âm thanh chấn động dữ dội khiến toàn bộ Bạch Hổ Tộc lắc lư không ngớt, mỗi một lần tiếng này vang lên liền như một thanh đại chùy hung hăng gõ vào đầu Bạch Khởi.

Chỉ thấy tất cả Bạch Hổ Quân đang kết thành trận hình, phối hợp với một vị trưởng lão Chiến Trận Sư và một vị trưởng lão Thống Quân Sư, bạo phát ra Quân Vực, Sát Vực chỉ để gia cố Hổ Lâu Đại Trận, ngăn cản địch quân xâm nhập.

Ở phía bên ngoài, vô số người khổng lồ đầu đội tinh không, chân đạp ngôi sao, trên cơ thể lồi lõm vô số đường gân hoàng kim chói lọi đang ra sức đấm mạnh, cố gắng oanh phá Hổ Lâu Đại Trận.

Mỗi một đấm đều khiến toàn bộ Bạch Hổ Tộc run lên bẩy bẩy, nhưng nhờ toàn tộc trên dưới một lòng, những người khổng lồ tạm thời chưa thể đánh nát trận pháp.

Những người khổng lồ này chính là Sơn Cự Quân cho Cự A Man thống lĩnh.

Tuân theo mệnh lệnh của Lạc Nam, Sơn Cự Quân muốn chinh phục Bạch Hổ Tộc.

Nào ngờ vừa nhìn thấy Bạch Miêu Miêu đi cùng với Sơn Cự Quân, Bạch Hổ Tộc vốn nổi danh hiếu chiến lại như chuột thấy mèo, không dám tiến ra nghênh tiếp.

Ngược lại vận dụng đại trận hộ tộc là Hổ Lâu Đại Trận, điều động tất cả Bạch Hổ Quân phóng thích lực lượng bảo hộ Trận Văn, không để Sơn Cự Quân đánh vào để chờ đợi Tru Nghịch…

Liên Quân chi viện.

Thế trận lâm vào trạng thái giằng co, Sơn Cự Quân phẫn nộ vì Bạch Hổ Tộc lẫn trốn không dám ứng chiến, Bạch Hổ Tộc lại đang nóng ruột nóng gan vì viện quân chưa đến.

Nếu chỉ có Sơn Cự Quân, Bạch Hổ Tộc thân là đại tộc đương nhiên không ngại cuồng chiến một trận.

Nhưng mà bên phía kẻ địch còn có Bạch Miêu Miêu.

Nàng là Hắc Vân Bạch Hổ, khí tức của Bạch Hổ Biến Dị đó có thể áp bách tất cả tộc nhân của Bạch Hổ Tộc.

Bạch Hổ Tộc đâu có ngu xuẩn mà chiến đấu trong hoàn cảnh bất lợi?

Bất quá, sự kiên nhẫn của Cự A Man cũng có giới hạn.

Thấy quân đội của mình vẫn chưa phá được Hổ Lâu Đại Trận, hắn hừ lạnh một tiếng, cơ thể to lớn bước lên.

Sắc mặt Cự A Man trở nên thành kính, hai tay hướng về phía trước hô vang:

“Cuồng Thiên Trụ!”

OÀNH!

Một thanh cột trụ khổng lồ đen kịch nghiền vỡ không gian vô tận hàng lâm mà đến.

Nặng nề, kiên cố, cảm giác áp bách cực nặng như một thanh cột chống trời.

Đây chính là Cuồng Thiên Trụ mà Lạc Nam ban phát cho Sơn Cự Quân.

Trải qua thời gian được Cự A Man dốc lòng bồi dưỡng, nay nó đã trở thành một kiện Đế Binh chân chính.

“Toàn quân theo ta phá trận!” Cự A Man uy nghiêm quét.

Theo ý niệm của hắn, Cuồng Thiên Trụ cấp tốc biến lớn lên hàng vạn trượng, kích thước khổng lồ gấp hàng vạn lần Cự Nhân Tộc như Cự A Man.

Theo sau đó, toàn bộ Sơn Cự Quân xếp thành hàng, tầng tầng lớp lớp nâng đỡ Cuồng Thiên Trụ lên vai mình.

Tất cả bạo phát Hoàng Kim Đường Gân khảm nạm lên trên Cuồng Thiên Trụ.

“Công phá!”

Cự A Man đi đầu, toàn bộ Sơn Cự Quân ngửa đầu gầm thét:

“NÁT ĐI!”

Cả đám nâng lấy Cuồng Thiên Trụ lùi lại lấy đà, sau đó hung hăng lao thẳng vào Hổ Lâu Đại Trận.

“Không được!” Sắc mặt Bạch Khởi đại biến.

OÀNH!

Như thiên thạch va chạm, toàn bộ Bạch Hổ Tộc như muốn nổ tung.

PHỐC!

Chiến Trận Sư và Thống Quân Sư đang điều khiển Hổ Lâu Đại Trận thổ huyết bay ngược, toàn thân co giật vì trọng thương.

Cái đầu hổ khổng lồ bặm trợn bị Cuồng Thiên Trụ nghiền nát.

“Không được!”

Sắc mặt vài vị trưởng lão Bạch Hổ Tộc kịch biến.

Bọn hắn vội vàng phun ra Tinh Huyết của mình lên trên Hổ Lâu Đại Trận.

Thoáng chốc toàn bộ Trận Pháp được khôi phục, lại một lần nữa thành công ngăn cản bước tiến của Sơn Cự Quân.

Bạch Khởi không tiếc vận dụng Đế Cấp Cực Phẩm Đan Dược cho Chiến Trận Sư và Thống Quân Sư dưới trướng phục hồi, tiếp tục chấp hành nhiệm vụ.

“Thật là phiền phức!” Cự A Man căm tức siết chặt nắm tay.

“Không có phiền, chuyện này khá đơn giản!” Tiếng cười lãnh ngạo từ phía sau lưng hắn truyền đến.

Cự A Man quay đầu nhìn người vừa nói, hai mắt sáng lên: “Đại tỷ?”

Người đến chính là Cự Mỹ Anh.

“Ngọc Thanh tỷ phân phó ta đến viện trợ các ngươi!” Cự Mỹ Anh nhẹ gật đầu.

Nàng ung dung bước lên phía trước, thân thể biến đến lớn hơn cả Cự A Man, khí thế huyết mạch Cự Thần áp đảo toàn bộ Cự Nhân Tộc.

Cự Mỹ Anh nâng đôi bàn tay, diện mục nghiêm nghị:

“Hư Vô Tổ Phù – Hư Vô Chi Lực!”

ONG ONG ONG ONG…

Theo ý niệm của nàng, vô cùng vô tận Hư Vô Chi Lực từ lòng bàn tay của nàng cuồn cuộn tiến ra, trong suốt và quỷ dị, bao trùm lấy toàn bộ Hổ Lâu Đại Trận.

Trong sự chấn kinh và không dám tin tưởng của Bạch Hổ Tộc, vô vàn Trận Văn đang kết thành Hổ Lâu Đại Trận bị Hư Vô Chi Lực ăn mòn, biến tất cả thành hư vô.

Hầu như không có âm thanh to lớn, không có va chạm thô bạo.

Cự Mỹ Anh đơn giản phóng thích đại lượng Hư Vô Chi Lực, xóa bỏ toàn bộ trận pháp mạnh nhất của Bạch Hổ Tộc.

Chỉ thoáng chốc, toàn bộ Đại Hổ Tộc như một nữ nhân lỏa thể đang nằm chờ sẵn nam nhân cường tráng như Sơn Cự Quân đến chinh phục.

“Đại tỷ quá lợi hại!” Cự A Man sùng bái cười lớn.

“Là tỷ phu của ngươi lợi hại!” Cự Mỹ Anh kiêu ngạo nói.

“Đúng vậy! Tỷ phu thì không cần phải nói, hắn là thần tượng của ta!” Cự A Man sảng khoái rống lên, vác lấy Cuồng Thiên Trụ lao vào địa bàn Bạch Hổ Tộc:

“Đầu hàng không giết!”

“Đầu hàng không giết!” Toàn bộ Sơn Cự Quân gầm vang như sấm, âm ba công từ lồng ngực khổng lồ của bọn hắn thét vang như tiếng trống trận, chấn nhíp tinh thần kẻ địch, lao vào Bạch Hổ Quân đại chiến.

“Riêng Bạch Khởi đầu hàng cũng chết!” Bạch Miêu Miêu hai mắt đầy rẫy sát cơ.

Bản thể Hắc Vân Bạch Hổ hiện thế, uy áp quét ngang toàn bộ Bạch Hổ Tộc khiến bọn chúng rùng mình.

Mục tiêu của nàng chính là mạng của Bạch Khởi, sau đó cường thế đoạt lấy ngôi vị tộc trưởng của Bạch Hổ Tộc, đời đời kiếp kiếp trung thành phò tá Lạc Nam.

Phụ thân và mẫu thân của nàng từng là công thần xây dựng Bạch Hổ Tộc, nàng hoàn toàn có tư cách đảm nhiệm vị trí Tộc Trưởng của bọn chúng.

Nghĩ đến đây, nàng quyết tâm giết Bạch Khởi.

Bạch Khởi thấy mình lâm vào đường cùng, trong lòng căm hận Tru Nghịch Liên Minh đến tột đỉnh vì hiện tại vẫn chưa ứng cứu.

Hai mắt lăng lệ nhìn lấy Bạch Miêu Miêu, giọng điệu oán độc phẫn nộ: “Là ngươi ép ta, ta dù phải chết cũng lôi theo ngươi đồng quy vu tận!”

Đối với lời uy hiếp của Bạch Khởi, Bạch Miêu Miêu chỉ nhàn nhạt cười:

“Ngươi còn chưa đủ tư cách!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240