Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 203
Phần 203

“Ngọc Phượng, ta muốn nàng quan sát Thôn Tiên Trận và Thôn Ma Trận, nghiên cứu sự ảo diệu của Trận Pháp Thánh Cấp, từ đó đột phá Thánh Cấp Chiến Trận Sư…”

Tại Hi Vũ Thành, Lạc Nam hướng Hoa Ngọc Phượng cười nói.

Hắn muốn Hoa Ngọc Phượng thành Thánh Cấp Chiến Trận Sư, sau đó sẽ giao Hóa Thánh Trận cho nàng bố trí.

Đương nhiên đám người Thiên Lý Mã, Sơn Dương Đế, Hắc Trư nếu hứng thú cũng có thể quan sát để tiến bộ.

“Thiếp thích sự khiêu chiến và thử thách như vậy…” Hoa Ngọc Phượng hưng phấn cười, ánh mắt nóng rực nhìn vào Thôn Tiên Trận và Thôn Ma Trận.

Có hai cái Trận Pháp cấp Thánh ở ngay trước mặt để tham khảo và nghiên cứu, nếu nàng còn không thể đột phá Thánh Cấp Chiến Trận Sư thì thật là quá mức vô dụng.

Có được Hóa Trận Thánh Thể và điều kiện tốt nhất, vấn đề đột phá chỉ còn là thời gian mà thôi.

Lạc Nam hài lòng trước sự tự tin của Hoa Ngọc Phượng, hắn lại gọi Bảo Kiều đến, bí mật nhét một tấm Phù Chú cho nàng.

“Phu quân… đây là…” Cảm nhận được sự cao thâm huyền diệu bên trên Phù Chú, Bảo Kiều không dám tin hé mở đôi môi.

Nàng cảm giác được toàn bộ Hóa Phù Thánh Thể của mình đều đang run rẩy vì kích động.

“Nó là một tấm phù đẳng cấp Chí Tôn, do một vị Chí Tôn Phù Sư luyện chế…” Lạc Nam nghiêm túc căn dặn:

“Nàng cẩn thận nghiên cứu để xem có được thu hoạch gì hay không, nếu thấy quá sức thì dừng lại tránh phản phệ nặng nề!”

Việc quan sát hàng Chí Tôn Cấp khó hơn rất nhiều so với hàng Thánh Cấp, vậy nên Lạc Nam khá lo lắng cho Bảo Kiều, đôi khi không phải đẳng cấp cao là tốt mà còn phải xem thử mình năng lực của mình.

Tấm phù chú này là do Trụ Việt Mẫu Tôn luyện chế, có thể bất chấp sự vây nhốt từ lăng mộ của Chí Tôn để truyền tống trở về Trụ Việt Tông, bên trong ẩn chứa lực lượng Không Gian cực kỳ khủng bố.

Bảo Kiều có Không Gian Tổ Phù nên Lạc Nam mới giao cho nàng nghiên cứu tìm hiểu, hy vọng Bảo Kiều sẽ đạt được thu hoạch.

“Phu quân yên tâm, thiếp sẽ tự lượng sức mình…” Bảo Kiều trịnh trọng nhận lấy phù chú.

Mà lúc này Thành Bích cũng tìm đến Lạc Nam, nàng giao cho hắn hai con khôi lỗi có bề ngoài giống với Long Lệ và Long Khinh.

Lạc Nam không chần chờ nữa, liền đi tìm Luân Hồi Thụ phóng vọt lên cành cây.

Thấy hắn có ý định đi giải cứu tỷ muội của mình, Long Liên cùng Tiểu Tiên tiến đến đưa tiễn, ánh mắt tràn đầy nhu hòa nhìn về phía hắn.

Lạc Nam hướng các nàng ra hiệu cứ an tâm, đồng thời mở miệng:

“Luân Hồi tiền bối, chúng ta đi thôi!”

“Xuất phát…” Tán cây lay động, Luân Hồi Thụ biến mất tại chỗ.

VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ…

Luân Hồi Thụ quả nhiên có khả năng ngao du luân hồi, xuyên qua dòng chảy thời không nhẹ như lông hồng, Lạc Nam có thể nhìn thấy vô số cột móc lịch sử như những hình chiếu xẹt ngang trong dòng chảy.

Hắn tò mò hỏi: “Không biết Luân Hồi Thụ tiền bối có thể ngao du thời không ở Nguyên Giới?”

“Không thể!” Luân Hồi Thụ thẳng thắng đáp lại:

“Quy tắc ở Nguyên Giới khủng khiếp và cao thâm, trừ khi lão phu tu đến Cấm Kỵ mới làm được điều đó…”

Lạc Nam hít sâu một hơi, vậy nếu hắn dám sử dụng Loạn Nghịch Luân Hồi ở Nguyên Giới e rằng phải gánh chịu phản phệ không tưởng tượng nổi.

Trong lòng có chút nặng nề, hắn vẫn còn lưu luyến sư phụ Đông Hoa Chí Tôn nên muốn tìm cách cứu nàng khi có đủ thực lực, hiện tại chính miệng Luân Hồi Thụ đã xác nhận chuyện này không dễ dàng như vậy.

Mãi theo đuổi mạch suy nghĩ, cảnh tượng trước mặt đã thay đổi hoàn toàn.

Lạc Nam rơi vào trung tâm của một trận đại chiến quy mô lớn, ở phía xa xôi là đầy trời Lôi Kiếp khủng bố nặng nề giáng xuống.

Loáng thoáng bên trong Lôi Kiếp có thể nhìn thấy Long Nghịch đang cố gắng vượt qua, phía ngoài là Long Ngạo Thiên điên cuồng phát động công kích quấy rối.

Cảnh tượng hỗn loạn, quân đội giao chiến dữ dội, vô số cường giả phát động thế công.

Tôn Hầu Tử, Cửu Huân Dao, Thiên Lý Mã, Ngưu Đại Lực, Cự A Man, Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, Bạch Miêu Miêu đều đang khổ chiến với các cường giả của Thần Thú Tộc.

Trong hư không có Săn Ma Điện, Tru Tiên Điện và Chiến Mệnh Cung đang ẩn nấp quan sát tình hình.

Đây là cuộc chiến giữa Nghịch Long Quân và các phương thế lực trong vũ trụ.

Lạc Nam đứng giữa chiến trường nhưng không ai có thể phát hiện ra hắn, Dị Hắc Ám – Hóa Thân Hắc Ám đạt đến Thánh Lực bao trùm toàn thân, không ai đủ tư cách phát hiện ra hắn.

Hiện tại hắn đã là Nhập Thánh, cuộc chiến này tuy vang danh sử sách nhưng cũng chẳng thể làm hắn hứng thú.

Không cần mở ra Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn, chỉ đơn giản đảo mắt nhìn qua.

Hắn liền phát hiện tung tích của Long Lệ và Long Khinh.

Lúc này đây các nàng đang bị Long Ngạo Thắng và Long Ngạo Hải tấn công.

Dựa vào thực lực của Long Lệ và Long Khinh chống lại Long Ngạo Thắng và Long Ngạo Hải bình thường không hề khó.

Chỉ là tình cảnh lúc này đang rất hỗn loạn, các nàng vừa lo lắng cho Long Nghịch, vừa bị Long Ngạo Thiên phản bội chưa kịp tỉnh táo nên bất ngờ bị đả thương.

Cuộc chiến vẫn tiếp tục diễn ra, mãi đến khi Long Nghịch tử vong, khí tức Nghịch Long ảm đạm, Nghịch Long Quân chính thức như rắn không đầu.

Vô số bỏ chạy tán loạn, vô số bị vây giết.

Mắt thấy Long Khinh sắp chết dưới vuốt rồng của Long Ngạo Hải, Lạc Nam liền một tay hướng về phía trước chụp đến.

“Tụ Lý Càn Khôn!”

Thoáng chốc Long Khinh thật sự đã bị Lạc Nam thu vào óng tay áo, khôi lỗi thế chỗ mà vào.

Long Ngạo Hải không phát hiện tình cảnh này, một chưởng đánh cho khôi lỗi chia năm xẻ bảy, chết cực kỳ thê thảm.

“Hừ, hơi quá tay rồi nhưng thôi kệ vậy…” Long Ngạo Hải nhíu mày nói, liền chuyển sang liên thủ vây công Long Chiến.

Mà ở cách đó không xa, Long Lệ cũng bị Long Ngạo Thắng bắt sống.

“Phế đi!” Long Ngạo Thắng sắc mặt lạnh lẽo vô tình, muốn một chưởng phế bỏ tu vi của Long Lệ.

“Khoan đã!” Long Ngạo Thiên xuất hiện ngăn lại hắn, hắn như cảm ứng được cái gì, liền đặt tay vào bụng Long Lệ.

“Hahahaha, vậy mà mang thai nghiệt chủng của Long Nghịch!” Long Ngạo Thiên ngửa đầu nở nụ cười điên cuồng.

Sắc mặt Long Lệ hiện lên bất quyết tuyệt, nàng động ý niệm muốn tự bạo Long Châu.

Lạc Nam híp mắt một cái, Long Lệ liền rùng mình, động tác tự bạo cũng trì hoãn lại.

Long Ngạo Thiên cũng vừa kịp nhận ra ý đồ của Long Lệ, liền phong ấn tất cả tu vi của nàng, hướng Long Ngạo Thắng hạ lệnh:

“Trước tiên giam giữ, đừng để ả ta chết!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240