Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 221
Phần 221

Tiến vào Trân Bảo Lâu, Lạc Nam liền hiểu vì sao nơi này cấm đoán trẻ em.

Trân Bảo Lâu kinh doanh đủ loại hạng mục.

Không chỉ buôn bán, giao dịch những tài nguyên, vật phẩm thông thường.

Bên trong kiến trúc rộng lớn như một phương thế giới, không có phân chia các tầng cao thấp, bầu không khí ồn ào và náo nhiệt như một buổi hộp đêm với đầy mùi rượu và vị khói hoang lạc.

Chia ra thành từng khu vực riêng biệt…

Có khu một đám tu sĩ đang ngồi đánh bạc, có khu sử dụng chất kích thích, có khu kỹ nữ trần trụi xếp thành hàng chờ đợi khách nhân đến chọn, có khu mua bán nô lệ, có những lồng giác đấu và đặt cược… mọi thứ chỉ cần có thể kiếm ra lợi nhuận đều có đủ.

Cuồng nhiệt, hỗn loạn…

Lạc Nam nhìn mà chép miệng, đôi mắt ra vẻ trừng to quan sát tất cả, nhịn không được mắng chửi một tiếng:

“Móa nó, nơi này gọi là Hắc Điếm thì còn nghe được, bài đặt xưng là Trân Bảo Lâu, bổn Thiếu Chủ nhổ vào!”

Đại Kiều với Tiểu Kiều không quen với bầu không khí như thế này, mất tự nhiên cúi thấp đầu xuống.

“Hai nàng đi ra ngoài đợi ta đi!” Lạc Nam phất phất tay nói, cũng không ép các nàng phải ở một nơi như thế này cùng với mình.

“Không được.” Hai nữ kiên quyết lắc đầu: “Bọn thiếp phải đi theo Thiếu Chủ!”

“Chính vì các nàng theo ta nên nhiều chuyện ta thật bất tiện…” Lạc Nam trong lòng trề môi.

Thật ra sau chín năm sử dụng rất nhiều tài nguyên của Lạc Gia, tu vi thật sự của hắn đã là Nhập Thánh Viên Mãn, chỉ còn cách Thánh Giả một bước.

Bất quá đó còn là do Đại Kiều và Tiểu Kiều luôn ở sát bên cạnh chăm sóc khiến hắn không thể để Bá Đỉnh phát huy sở trường của nó.

Nếu Bá Đỉnh ở trạng thái điên cuồng thôn nạp Nguyên Khí ở mọi thời điểm, với chất lượng và mức độ nồng đậm của Nguyên Khí ở Quân Đô… Lạc Nam đã sớm đột phá Thánh Giả lâu rồi.

Bất quá nếu như làm vậy, Đại Kiều và Tiểu Kiều chắc chắn sẽ phát hiện Nguyên Khí vô duyên vô cớ cuồn cuộn chảy vào đan điền của hắn, không cảm thấy nghi ngờ mới là chuyện lạ.

Mà không chỉ riêng các nàng, sợ rằng mẫu thân Ninh Vô Song cũng sẽ nghe lập tức cảm ứng được.

Nàng dù sao cũng là Thánh Đế cấp cường giả, mỗi một động tĩnh ở Lạc Gia cũng không thể qua được tầm cảm ứng của nàng.

Cũng vì để tránh bị phát hiện, Bá Đỉnh vẫn luôn bị Lạc Nam áp chế, đành phát triển tu vi dựa vào tài nguyên của Lạc Gia bỏ vào miệng mà thôi.

“Bổn Thiếu Chủ muốn rong chơi, có các nàng đi theo thật không tiện…” Lạc Nam ra vẻ mất hứng.

“Thiếu Chủ chẳng lẽ ghét bỏ bọn thiếp?” Đại Kiều với Tiểu Kiều biểu lộ u oán.

Lạc Nam lắc lắc đầu, nói thế nào thì nói… chín năm qua hắn lớn lên trong sự chăm sóc tận tình chu đáo của hai nàng, trong lòng đã sớm xem hai nàng như người một nhà.

“Như vầy đi… các nàng tiến vào trong Không Gian Pháp Bảo của ta, chờ ta đi ra sẽ thả các nàng ra ngoài!” Lạc Nam đề nghị nói.

“Nhưng mà… bọn thiếp lo vấn đề an toàn của Thiếu Chủ!” Đại Kiều với Tiểu Kiều vẫn còn do dự.

“Haha, nếu có người muốn hại ta, các nàng chỉ là Tiểu Thánh… chẳng lẽ có thể bảo vệ được ta?” Lạc Nam bật cười nói:

“Huống hồ trên người ta còn một đống vật phẩm mẫu thân cho để tự vệ.”

Đại Kiều với Tiểu Kiều bất đắc dĩ, các nàng biết lời của hắn là đúng.

Huống hồ thị nữ không nên làm trái lời Thiếu Chủ, sau một phen cắn cắn môi lưỡng lự cũng quyết định để Lạc Nam thu vào Nhẫn Trữ Vật.

Nhẫn Trữ Vật của hắn không những có thể thu giữ vật phẩm mà ngay cả người sống cũng có thể thu được, nó là Không Gian Pháp Bảo đẳng cấp rất cao mà tỷ tỷ cho hắn.

Cảm giác được hai nữ đã vào bên trong Nhẫn, Lạc Nam truyền âm vào căn dặn:

“Có rất nhiều đồ ăn ngon tỷ tỷ chuẩn bị cho ta, các nàng cứ tự nhiên đừng khách khí, thích gì ăn nấy…”

Thật ra những năm qua Lạc Nam vẫn đem những đồ ăn này đưa vào Linh Giới Châu cho mấy nha đầu ham ăn như Manh Manh, Thiên Ý thưởng thức, chỉ là số lượng mà tỷ tỷ của hắn chuẩn bị quá nhiều nên dùng mãi vẫn không hết.

“Vâng!” Hai nữ mỉm cười ngọt ngào, Thiếu Chủ mặc dù có chút không đứng đắn đàng hoàng nhưng đối xử với hai nàng rất tốt, chưa từng lấy thân phận bề trên mà xem nhẹ các nàng.

Lạc Nam lúc này mới ngẩng đầu ưỡn ngực đặt chân đi vào bên trong.

“Ở đâu ra tiểu thí hài đi vào địa phương này?”

Mà vừa nhìn thấy hắn xuất hiện, không ít người liền tò mò ném ánh mắt đến.

Trong Quân Đô không phải ai cũng biết mặt của Lạc Nam, chỉ những người có thân phận nhất định, có quan hệ trong triều đình mới nhận thức được hắn.

Dù sao thì suốt chín năm qua hắn chỉ ở trong Lạc Gia.

“Suỵt, nói nhỏ thôi… nói không chừng là lão quái vật nào đó ưa thích trốn trong hình dạng đứa bé, tốt nhất đừng để ý!”

“Ừm, những nhân vật như vậy mới thật sự khó lường, thậm chí khả năng cao có thể là chủng tộc khủng bố nào đó phát triển chậm!”

Xung quanh vang lên vài tiếng nghị luận ầm ĩ.

Có những người đủ tư cách nhận thức thân phận của Lạc Nam thì lại càng im miệng, ngay cả nghị luận cũng không dám.

Lạc Nam mặc kệ tất cả, hắn rảo bước đến một số địa phương trưng bày vật phẩm, vung tay mua sạch, càn quét bừa bãi.

Chỉ thoáng chốc đã thu gôm hàng loạt tài nguyên cao cấp, số Nguyên Thạch tiêu tốn lên đến con số dọa người.

Mà mí mắt của hắn cũng không thèm nhảy một cái, mua… mua và mua.

Hành vi của hắn lọt vào mắt người khác chẳng khác nào là một tên phá gia chi tử, thích thể hiện, thích chơi trội và thích gây sự chú ý.

Nhưng chỉ có Lạc Nam mới hiểu rằng hắn đang làm một công đôi việc.

Vừa tạo dựng hình tượng không tốt đẹp trước mặt người ngoài, vừa thu gôm tài nguyên với những lợi ích nhất định.

Số lượng lớn tài nguyên quý giá mà hắn mua từ lúc đặt chân ra khỏi Lạc Gia từ đầu đến giờ đều có công dụng với các thê tử, nữ nhi và hồng nhan tri kỷ bên trong đan điền của hắn.

Bởi vì tu vi của các nàng hạn chế, hắn cũng không an tâm để các nàng ra ngoài tìm địa phương tu luyện.

Với dung nhan khuynh quốc khuynh thành của các nàng nhưng tu vi không cao ở Nguyên Giới chẳng khác nào cá nằm trên thớt.

Vậy nên thay vì để chúng nữ ra ngoài tự tìm kiếm tài nguyên, hắn quyết định mình sẽ tìm tài nguyên đưa vào Linh Giới Châu cho các nàng sử dụng.

Đợi hắn phát triển một cách ổn định ở Nguyên Giới sẽ nghĩ cách đưa các nàng lần lượt đi ra.

Tu luyện ở cấp độ Thánh là cả một quá trình dài đằng đẳng, không thể gấp rút trong một sớm một chiều được.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240