Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 142
Phần 142

NGAO!

NGAO!

Xa xăm vũ trụ, từng tiếng Long ngâm uy nghiêm không ngừng vang vọng.

Long Khuynh Thành truy sát Long Ngạo Thiên đến chân trời góc biển.

Bất chấp Long Ngạo Thiên cố gắng cách mấy, tốc độ của Long Khuynh Thành vẫn luôn nhanh hơn hắn một bậc, đuổi kịp hắn, truy sát hắn.

Long Ngạo Thiên trong lòng vừa sợ vừa giận, suy nghĩ đảo qua liên tục trong đầu:

“Cứ tiếp tục thế này sớm muộn ta cũng chết!”

“Long Văn, Long Vực, Huyết Mạch ta đều thua kém, lại thêm đã hy sinh Chí Tôn Long Kiếm cho chủ nhân đúc đầu…”

Quả nhiên Long Khuynh Thành đã bám sát hắn gắt gao, Thăng Long Thành táo bạo xoay tròn trên đỉnh đầu nàng, hấp thu cuồn cuộn Nghịch Long Lực liên tục hóa thành hư ảnh Nghịch Long vồ đến Long Ngạo Thiên.

“Quần Long Triều Bái!”

Long Ngạo Thiên cắn chặt răng quay đầu, triển khai Thần Thông.

Chỉ là hắn vừa mới thi triển Quần Long Triều Bái, tất cả hư ảnh Long Tộc được hắn triệu hoán đi ra lại đồng loạt hướng về phía Long Khuynh Thành cúi đầu cung kính.

Dường như có được linh trí còn sót lại, tất cả hư ảnh và cường giả qua các đời của Long Tộc đều lựa chọn Long Khuynh Thành thay vì Long Ngạo Thiên hắn.

“Haha, tốt!” Long Khuynh Thành hài lòng cười lớn.

Cơ hội được kẻ thù tạo ra cho mình, nàng không thể bỏ phí.

Vận dụng sức mạnh của Vạn Long Triều Bái, tất cả Long Văn và Long Vực triển khai đến cực hạn.

“Nghịch Long Song Trảo!”

Long Khuynh Thành duỗi ra vuốt rồng, miệng thì ngưng tụ Long Pháo kinh thiên.

Hai loại công kích đánh ra một thời điểm, lại thêm Thần Thông do mình vất vả tạo ra bị nữ nhân sử dụng, Long Ngạo Thiên thật sự vô pháp phản kháng.

PHỐC!

Vô số lớp vảy rồng bong tróc, Nghịch Long Song Trảo của Long Khuynh Thành cắm thẳng vào cơ thể hắn, máu tươi phun trào.

Long Pháo bắn trực diện oanh tạc thẳng vào đầu thêm một phát nữa, Long Ngạo Thiên toàn thân rơi rụng, cái đầu nổ tung một nửa, một bên mắt mù lòa, răng môi lẫn lộn.

Long Ngạo Thiên và toàn thể Long Tộc đều chưa kịp định thần trở lại.

Không ai nghĩ đến sau khi Long Ngạo Thiên đã luyện hóa huyết mạch Nghịch Long nhưng vẫn yếu ớt đến đáng thương hại như vậy, ở trước mặt Long Khuynh Thành hoàn toàn không có khả năng hoàn thủ.

Phải biết rằng Long Ngạo Thiên đã sớm là cường giả nổi danh đương thời, nay có thêm huyết mạch Nghịch Long chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh.

Điều này chứng minh rằng không phải do Long Ngạo Thiên yếu đi mà là do tốc độ phát triển của Long Khuynh Thành giống như một kỳ tích, nói là tiến bộ thần tốc cũng không đủ để hình dung.

Mà sở dĩ nàng đạt được kỳ tích như vậy không phải là nhờ thời gian qua đi theo bên cạnh Lạc Nam sao?

Nghĩ đến đây, tộc nhân của Long Tộc khi nhìn về phía Lạc Nam lại càng thêm kinh sợ.

“Hahahaha!”

Đúng lúc này, Long Ngạo Thiên đã trọng thương hấp hối như chó đột nhiên ngửa đầu lên trời cười dữ dội, cười một cách điên cuồng, cười một cách đầy đắc ý.

Hắn oán độc nhìn lấy Long Khuynh Thành, cái miệng đầy máu nhe ra:

“Tiện nhân, có giỏi thì giết bổn tọa, ngươi giết bổn tọa đồng nghĩa với đệ đệ của ngươi cũng phải chôn cùng!”

“Giao ra Tiểu Thế, ta sẽ cân nhắc tha ngươi một mạng!” Long Khuynh Thành hừ lạnh nói.

“Haha, thì ra ngươi đã biết Long Ngạo Thế thực chất cũng là…” Long Ngạo Thiên nhìn chằm chằm vào nàng.

“Đây là cơ hội duy nhất để ngươi sống sót!” Long Khuynh Thành trầm giọng: “Làm theo lời ta!”

“Ta đã thu gặt Linh Hồn Bổn Nguyên của hắn, luyện hóa nó dung nhập vào chính Linh Hồn của mình!” Long Ngạo Thiên quỷ dị nở nụ cười:

“Vậy nên ngươi tốt nhất đừng động vào ta, bằng không ta chết đồng nghĩa hắn cũng sẽ tàn đời!”

“Ngươi giấu hắn ở nơi nào?” Long Khuynh Thành giọng điệu dần trở nên phẫn nộ.

“Sao phải nói cho ngươi?” Long Ngạo Thiên càng nói càng đắc ý, sắc mặt âm u đến cực điểm, nhân cách dần trở nên vặn vẹo, lý trí không còn tỉnh táo, lời nói càng mất kiểm soát:

“Phụ thân ngươi đúng là súc sinh, Long Tộc hay Nghịch Long vốn sinh hậu đại cực kỳ khó khăn, hắn lại có thể sinh ra hai tiểu Nghịch Long như tỷ đệ các ngươi, thật khiến người ta ghen tị…”

“Đáng tiếc, hắn có chết cũng không ngờ rằng hai đứa con của hắn nhận giặc làm cha, ở dưới suối vàng chắc hẳn phải vô cùng thất vọng!”

“Bổn tọa vốn muốn nhắm đến huyết mạch Nghịch Long của cả hai tỷ đệ các ngươi, lại thêm cả huyết mạch Cửu Đầu Xà của con tiện tì Cửu Huân Dao kia!”

“Đến khi đó ta sẽ trở thành tồn tại độc bá thiên hạ, Nghịch Long có tận chín cái mạng!”

Càng nói, Long Ngạo Thiên càng oán hận ngút trời nhìn sang Lạc Nam, nếu ánh mắt có thể giết người… Lạc Nam đã bị Long Ngạo Thiên diệt sát vô số lần.

“Tất cả là vì tên súc sinh này, chính hắn phá hoại tất cả, chính hắn hủy diệt giấc mơ vĩ đại của bổn tọa, ĐÚNG LÀ KHỐN KIẾP!”

Long Ngạo Thiên điên cuồng gầm rú.

Tộc nhân của Long Tộc nghe được lời hắn mà âm thầm rùng mình.

Thì ra trong nội tâm của tên này luôn ấp ủ một kế hoạch đáng sợ đến như vậy.

Chẳng trách hắn phí công nuôi dưỡng tỷ đệ của Long Khuynh Thành, chẳng trách hắn cố chấp theo đuổi Cửu Huân Dao trong thời gian dài đến như vậy.

Loại người như Long Ngạo Thiên lẽ ra không biết cái gì gọi là tình thân, càng đừng nói là tình yêu của nam và nữ.

Tất cả hành vi, mọi việc hắn làm đều có mục đích rõ ràng, có âm mưu suy tính.

Nếu như thật sự để hắn thành công, Long Ngạo Thiên thành tựu đạt được chắc chắn vượt xa Nghịch Long Đế trong quá khứ.

Chỉ là… số phận trớ trêu.

Long Ngạo Thiên gặp phải Lạc Nam, người đã vô tình và cố tình phá đi tất cả kế hoạch của hắn.

Đầu tiên là việc Lạc Nam phát sinh quan hệ với Cửu Huân Dao hoàn toàn là do số mệnh đưa đẩy, trong vòng một đêm khiến nàng thụ thai, mang trong mình Tiểu Thiên Ý.

Sau đó Lạc Nam ở trong Luân Hồi Vạn Kiếp lại được trở thành Long Nghịch, diễn ra một kiếp phu thê với Long Liên, nhờ vậy nên khi nhìn thấy Long Khuynh Thành có dung mạo giống Long Liên đến bảy phần, hắn liền xác định được thân phận của nàng chắc chắn có uẩn khúc và quyết định bắt cóc.

Như vậy mất đi Cửu Huân Dao, mất đi Long Khuynh Thành… kế hoạch của Long Ngạo Thiên liền hóa thành mây khói.

Nhưng có một điều mà ngay cả Lạc Nam và tất cả thành viên của Long Tộc, thậm chí cả Long Khuynh Thành và Long Liên cũng không ngờ đến là việc Long Ngạo Thế lại là con của Nghịch Long.

“Súc sinh, Ngạo Thế rốt cuộc là con của vị muội muội nào?” Long Liên tung ra Long Trảo trấn áp một tên Trưởng Lão, thân rồng bay đến trên đỉnh đầu Long Ngạo Thiên nộ hống:

“Ngươi đã làm gì nàng?”

“Khặc khặc khặc!” Long Ngạo Thiên hài hước nhìn lấy Long Liên, giọng điệu âm tà chí cực:

“Long Ngạo Thế chính là con của tiện phụ Long Lệ kia!”

“Sau khi thành công ám hại Long Nghịch dồn hắn vào chỗ chết, bổn tọa vốn định ném Long Lệ vào trong Long Ngục giam cầm cùng với ngươi nhưng lại phát hiện nàng vừa có thai với Long Nghịch không lâu, trễ hơn rất nhiều so với việc ngươi hạ sinh Long Khuynh Thành, thế là thay đổi ý định giam giữ nàng!”

“Long Lệ dường như hiểu được ý đồ của ta, vậy mà không muốn đứa con của mình nhận giặc làm cha, ba lần bốn lượt muốn tự sát!”

“Kết quả ta liền xóa đi trí nhớ của nàng, cưỡng ép thay đổi nàng trở thành một nữ nô lệ tình dục!”

“Cái cảm giác chơi nữ nhân của Long Nghịch khi trong bụng nàng mang theo cốt nhục của hắn thật con mẹ nó sảng khoái quá đỗi!”

“HAHAHA!”

“Ngươi… ngươi… ngươi không phải Long Tộc, ngươi không xứng làm Long Tộc!” Toàn bộ Long Tộc nghe được lời của Long Ngạo Thiên mà tức giận đến thân thể run lẩy bẩy.

Cảm giác hối hận dâng trào trong lòng ngực, bọn hắn phẫn nộ đến hít thở không thông.

Hối hận và phẫn nộ vì nhận một tên súc sinh là tộc trưởng trong thời gian qua.

Long Tộc là chủng tộc kiêu ngạo, xem trọng người thắng cuối cùng, cường giả vi tôn.

Vậy nên dù Long Ngạo Thiên dùng thủ đoạn không quang minh chính đại hại chết Long Nghịch trở thành Tộc Trưởng, tất cả thành viên Long Tộc vẫn chấp nhận hắn.

Nhưng việc làm khi dễ quả mẫu của Long Ngạo Thiên, làm ra hành vi cầm thú với đại tẩu của mình như vậy thật sự không xứng với cốt cách kiêu ngạo đường hoàng của Long Tộc.

Lúc này đây, ngay cả những thuộc hạ trung thành nhất của Long Ngạo Thiên như Long Ngạo Hải, Long Ngạo Thắng sau khi biết được sự thật cũng cảm thấy hổ thẹn, chiến ý mất sạch, bị Long Chiến dễ dàng trấn áp.

Chỉ cần trong người có cốt cách của Long Tộc, bất kỳ ai cũng khó thể tiếp nhận hành vi như thế.

“Khặc khặc… sau khi chơi chán Long Lệ đến khi nàng sắp sinh con, ta liền mổ bụng nàng bắt ra Long Ngạo Thế!” Long Ngạo Thiên vẫn âm u kể lể:

“Chính ở thời khắc đó, ta liền đem linh trí của nàng phục hồi…”

“Không thể nào…” Toàn trường lại một lần nữa siết chặt nắm tay.

Không ai có thể tưởng tượng Long Lệ sau khi được khôi phục linh trí sẽ trải qua cảm giác gì.

Địa ngục, địa ngục vô tận nhấn chìm lấy nàng…

Long Liên hai mắt đỏ ngầu như máu, nàng đã không biết nên dùng từ ngữ gì để diễn tả tâm tình của mình lúc này.

Mặc dù nữ nhi của Long Khuynh Thành đã đường đường chính chính hạ gục Long Ngạo Thiên, nhưng sau khi biết chuyện cầm thú tên này đã làm với tỷ muội của mình, Long Liên cảm giác như muốn ngạt thở, trái tim muốn vỡ tan.

Chẳng biết từ bao giờ, Lạc Nam đã lẳng lẳng xuất hiện bên cạnh nàng.

Ánh mắt và khuôn mặt của hắn không chút cảm xúc nào… bàn tay lặng lẽ chụp đến Long Ngạo Thiên.

OÀNH!

Nhưng tại thời khắc then chốt, một luồng Kiếm Khí mang theo sức mạnh hủy diệt từ trên thiên không trấn thẳng xuống, Thánh Lực trùng thiên, ngăn cản cánh tay Lạc Nam tiếp cận.

Cùng lúc đó, một giọng điệu không xem thiên hạ ra gì sang sảng vang lên:

“Tính cách của con rồng này rất tuyệt vời, đủ tiêu chuẩn làm thuộc hạ của ta…”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240