Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 166
Phần 166

“Đáng tiếc, tên Bất Khương này phản ứng quá nhanh…” Lạc Nam ở cách xa vô tận tinh không thở ra một hơi tiếc nuối.

Bất Khương xóa đi liên kết giữa hắn với các sợi tơ quá mức nhanh chóng, hắn không kịp cảm ứng vị trí của đám người Bất Tử Thiếu Chủ nhất là khi bọn hắn đã bỏ trốn.

Hóa Địch Vi Khôi.

Đây là môn Khôi Lỗi Thuật mà Lạc Nam học được sau khi giết nữ nhân đến từ Nguyên Giới.

Lần trước trong trận đại chiến, khi Bất Tử Thiếu Chủ nhiều lần thân thể bị chia năm xẻ bảy, Lạc Nam nhân lúc không ai chú ý liền đã sử dụng Hóa Địch Vi Khôi lên các tế bào da thịt của hắn.

Bất quá vì lo lắng Bất Khương phát giác, Lạc Nam vẫn chưa dùng đến con bài này, ngược lại tạm thời cắt đứt liên kết giữa mình với Bất Tử Thiếu Chủ trong thời gian qua.

Lúc này khi trực giác mách bảo, Lạc Nam liền dùng ý niệm câu thông với vô số sợi tơ, thức tỉnh chúng nó, biến Bất Tử Thiếu Chủ thành khôi lỗi của mình trong khoảnh khắc ra sức phá hoại.

Chỉ đáng tiếc Bất Tử Tộc sinh mệnh quá cao, Xuyên Vũ Thất Lệnh Trận cũng quá mức bền bỉ với tận bảy cái Mắt Trận.

Lạc Nam chỉ phá được một mắt, hại chết một tên Hồn Thánh, làm sáu tên khác trọng thương, phá tan sự kiêu ngạo và ngông cuồng của địch nhân ngay từ những giây phút đầu.

Sắc mặt của hắn biến ảo, trong đầu xuất hiện nhiều phương hướng ứng phó.

Lúc này đây, lẽ ra hắn có thể hạ lệnh toàn quân phân tán, cấp tốc truy sát toàn vũ trụ nhân lúc kẻ địch còn trọng thương, dù không bắt được cũng phải tìm mọi cách để gây khó khăn, ngăn cản địch nhân dễ dàng hồi phục.

Chỉ là địch nhân dường như cũng đã tính trước một bước, dùng Thuật Nguyền Rủa tác động đến toàn quân của hắn.

Vậy nên toàn quân lúc này vẫn đang trong quá trình thích ứng, cố gắng khổ luyện, hoàn toàn không thể chiến đấu và hành động như bình thường được.

Dù sao thì Kim Ô Thánh Hỏa thiêu đốt linh hồn, cơ thể hóa đá xương cốt rạn nứt, vạn kiếm xuyên thân, tâm ma quấy rối không phải là những khổ luyện đơn giản, muốn vượt qua không thể trong một sớm một chiều được.

E rằng phải tốn đến vài năm mới có thể thích nghi với nguyền rủa, từ đó nhất phi trùng thiên, mạnh mẽ vượt bậc.

Những quân đội dưới trướng của hắn ngày sau sẽ được phái đi chinh chiến ở Nguyên Giới, trải qua nguyền rủa khổ luyện có được căn cơ vững chắc, mỗi người đều là cường giả tam tu với nội tình hùng hậu, chắc chắn sẽ trở thành tồn tại tinh nhuệ bên trong tinh nhuệ ở bất kỳ chiến trường nào.

Đây xem như là công đoạn chuẩn bị lực lượng tỉ mỉ và tâm huyết mà Lạc Nam giành tặng cho Trụ Việt Tông, báo đáp những công lao mà Trụ Việt Tông hy sinh cho vũ trụ này, báo đáp những ân tình mà Lạc Nhất Vương lưu lại cho hắn.

Lạc Nam ánh mắt híp lại: “Bọn chúng trọng thương như vậy tin chắc sẽ tốn không ít thời gian để phục hồi sau đó mới dám ra tay!”

“Trong thời gian đó bên mình cũng phải phát triển mạnh mẽ!”

Đây là một cuộc chạy đua với thời gian và bên thắng chỉ có một.

“Khốn nạn, hiện tại ta như chuột chạy qua đường, người người có thể đuổi giết!”

Trong một hang động chật hẹp, Vu La sắc mặt oán độc lạnh lùng.

Ở đối diện với hắn, Đại Thủ nhàn nhạt nói: “Vẫn còn giữ được mạng là tốt rồi, không thấy Nhị Lang Thần và Long Ngạo Thiên thê thảm thế nào sao?”

Trong cuộc chiến đầy hỗn loạn đó, hai người bọn hắn như những tiểu nhân vật không bị Lạc Nam để ý, vì vậy nhân lúc chiến trường lộn xộn đã bí mật lẻn đi, chờ thời cơ ngư ong đắc lợi.

Hiện tại tuy chưa có lợi ích gì nhưng ít nhất là giữ được cái mạng nhỏ.

Có lẽ bởi vì cả hai chưa từng xung đột chính diện và gây ra nhiều thù hận cho Lạc Nam như Nhị Lang Thần và Long Ngạo Thiên nên Lạc Nam cũng lười quan tâm đến bọn hắn.

Cảm xúc và lý trí lúc đó của Lạc Nam đã bị vụ việc xảy ra với Long Lệ hành hạ, trong đầu chỉ còn tồn tại mong muốn tra tấn Long Ngạo Thiên tàn nhẫn nhất có thể.

Tuy nhiên nữ nhân và thuộc hạ của Lạc Nam không ít người tinh ý, biết có hai con chuột đã trốn khỏi chiến trường, vì vậy phát động chân dung truy nã bọn hắn trên toàn vũ trụ.

Những ngày qua Vu La và Đại Thủ vô cùng chật vật, trốn chui trốn nhũi.

“Còn sống thì làm được gì chứ? Chúng ta hiện tại sống còn không bằng chết!” Vu La bất mãn lẩm bẩm.

“Chưa chắc!” Đại Thủ nhếch miệng, trong lòng chảy qua vô số ý niệm.

Hắn tin rằng mình là kẻ duy nhất trong vũ trụ này biết Lạc Nam sở hữu Cấm Kỵ.

Phải làm sao đây…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240