Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 106
Phần 106

Đêm hôm đó, Tuế Nguyệt ngồi trên mái nhà ngói đỏ, cạnh bên là Lạc Nam đang nằm ngửa lên trời, chắp tay gối đầu, nhìn vô số ánh sao rực sáng…

“Đêm nay dù có phát sinh chuyện gì, hứa với ta là nàng sẽ không nhúng tay vào!”

Đột nhiên hắn quay sang nhìn nàng nói khẽ, giọng điệu hết sức nghiêm túc.

Đồng tử của Tuế Nguyệt co lại, một cảm giác bất an lan tràn trong lòng…

Bầu không khí trở nên tĩnh lặng, gió lạnh giữa đêm nhẹ nhàng thổi qua.

Bên dưới căn phòng, tiếng hát ru con của Cẩn Huệ du dương trong trẻo vang vẳng làm lòng người dễ chịu.

“Mẫu thân, các vị đường huynh với đường tỷ chơi với nhau thật vui, bọn hắn cũng không cần người lớn bảo hộ nha…” Tiếng nói non nớt pha lẫn một chút nghi hoặc của Tiểu Cẩn Nguyệt vang lên, giọng điệu trở nên háo hức:

“Liệu ta có thể đi chơi cùng với bọn hắn, không cần làm phiền mẫu thân và phụ thân.”

Tiếng hát của Cẩn Huệ dừng lại, thương tiếc vuốt vuốt cái đầu nhỏ của nữ nhi, giọng điệu mẫu tính áy náy và bất đắc dĩ:

“Nguyệt nhi ngoan, con là tiểu công chúa của Cẩn Gia, thân phận không giống như người khác, ở ngoài kia có rất nhiều kẻ xấu xa muốn nhắm vào con…”

“Vậy phải làm sao nha?” Giọng điệu non nớt của Tiểu Cẩn Nguyệt buồn rầu.

Nàng chứng kiến các đứa trẻ đồng lứa bên trong Cẩn Gia, con của các bá bá, thúc thúc được phép tự do nhảy nhót vui đùa, rong chơi… còn mình thì lúc này cũng phải được người lớn kèm cặp, trong lòng khó tránh khỏi ủy khuất.

“Chỉ cần Nguyệt nhi nỗ lực tu luyện, học tập thành tài… đến khi trở thành một vị Nữ Đế, mẫu thân và phụ thân sẽ lại không hạn chế tự do của ngươi!” Cẩn Huệ từ ái dịu dàng nói.

“Tốt lắm, con chắc chắn sẽ trở thành một vị Nữ Đế lợi hại!” Tiểu Cẩn Nguyệt cực kỳ quyết tâm đáp.

“Ngoan lắm, ngủ đi con!” Cẩn Huệ thở phào.

“Dạ!” Tiểu Cẩn Nguyệt là một đứa trẻ ngoan, dưới tiếng hát của mẫu thân rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Mãi đến khi nữ nhi thở đều đặn, bờ môi chúm chím mỉm cười trong giấc ngủ, Cẩn Huệ mới dừng hát nằm xuống bên cạnh nàng.

Với thiên phú của nữ nhi, nàng tin chắc rằng rồi sẽ trở thành Nữ Đế.

Dù lâu đến mấy, nàng và trượng phu chắc chắn sẽ chờ được.

Bên trên mái nhà, Tuế Nguyệt bất giác đứng lên.

Nàng đã cảm giác được có chuột…

Lạc Nam kéo lấy bàn tay nàng.

Tuế Nguyệt đưa mắt nhìn hắn.

Lạc Nam nhìn lại nàng lắc đầu.

PHỐC!

PHỐC!

PHỐC!

Liên tiếp là những cột máu phóng lên tận trời.

Phó Thị Trưởng Ma Thương Thị tu vi Địa Đế, dẫn theo hai vị Trưởng Lão tu vi Địa Đế.

Ba vị Địa Đế xâm nhập một Đại Đế gia tộc như Cẩn Gia, quả thật như sói nhập bầy cừu, kết cục là đơn phương tàn sát.

Liên tục thủ vệ canh gác mất đầu, số lượng Hộ Pháp ngã xuống ngày một đông.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Vô cùng đột ngột, một tòa Địa Đế Cấp Trận Pháp khổng lồ bao trùm toàn bộ Cẩn Gia vào bên trong, phong tỏa thiên địa.

“Có địch tập!”

Biến cố lớn rốt cuộc kinh động lực lượng cao tầng của Cẩn Gia.

Đế Uy tràn ngập bạo phát dữ dội, Cẩn Hào sắc mặt nặng nề hòa cùng phẫn nộ mang theo chư vị Trưởng Lão lao vọt ra.

“Là cao nhân phương nào? Các vị vì sao nhắm vào Cẩn Gia?” Cẩn Hào đè nén phẫn nộ trịnh trọng hỏi.

Một cái Địa Đế Cấp Trận Pháp phong tỏa toàn bộ gia tộc mà thần không hay quỷ không biết, nói rõ thực lực của kẻ thù cường đại vượt xa bọn hắn.

Cẩn Hào dù rất phẫn nộ nhưng không dám bộc phát ra ngoài, tất cả vì an toàn của gia tộc.

Thân là tộc trưởng, hắn phải cân nhắc lợi và hại của toàn tộc.

“Khặc khặc khặc…” Tiếng cười ghê rợn vang lên, thân ảnh Phó Thị Trưởng cùng hai vị Trưởng Lão từ trong bóng tối xuất hiện.

Địa Đế uy áp quét ra, Cẩn Hào cùng chư vị Trưởng Lão liên tục bị áp bách phải lùi bước.

“Các vị là…” Cẩn Hào trong lòng trầm xuống, đối phương có đến ba tên Địa Ma Đế.

Trong khi toàn bộ Cẩn Gia chỉ có hai vị Đại Đế, chênh lệch thực sự quá lớn.

“Cẩn Gia của tại hạ rốt cuộc có gì để tận ba vị Địa Ma Đế phải xuất thủ?” Cẩn Hào trong miệng khô khốc hỏi.

“Không có gì cả, chẳng qua Ma Thương Thị đang cần một con chó trung thành để gây dựng uy tín trong kinh doanh!” Phó Thị Trưởng cao cao tại thượng nói:

“Vì vậy Cẩn Gia của các ngươi vinh hạnh được lựa chọn!”

“Đáng giận!” Một vị Trưởng Lão Cẩn Gia thân thể run rẩy vì căm tức.

“Hừ, Hắc Diện Ma Chưởng!” Một trong hai Địa Ma Đế nghe vậy lập tức xuất thủ.

Cuồn cuộn Địa Ma Đế Lực ngưng tụ thành một Ma Diện đen kịch khổng lồ chưởng đến.

BÙM!

Trong ánh mắt muốn nứt ra của Cẩn Hào cùng vô số tộc nhân Cẩn Gia, vị Cẩn Gia Trưởng Lão liền tứ phân ngũ liệt, thân thể hóa thành bọt máu.

“Các ngươi…” Cẩn Hào hai tay nắm chặt như muốn bấu nát da thịt mình.

“Câm miệng!” Phó Thị Trưởng cười gằn lên tiếng:

“Đứng trước thực lực tuyệt đối, các ngươi buộc phải cúi đầu… Cẩn Gia kinh doanh nhiều năm như vậy chẳng lẽ không hiểu đạo lý đó sao?”

“Chúng ta hiểu!” Cẩn Hào hít sâu một hơi.

Trong ánh mắt đắc ý của ba tên Địa Ma Đế, sắc mặt hắn đột nhiên trở nên quyết liệt.

Từ trong lòng ngực Cẩn Hào, một kiện Pháp Bảo có hình Đại Ấn hung hăng được ném ra.

“BẠO!”

Cẩn Hào ngửa đầu gầm thét.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Đại Ấn toàn diện nổ tung, Đế Cấp Thượng Phẩm Pháp Bảo tự bạo, uy lực quét ngang thiên địa, ngay cả Trận Pháp đang phong tỏa Cẩn Gia cũng trở nên suy yếu.

Ma tên Địa Ma Đế không ngờ trong tay một tên gia chủ Đại Đế Cấp như Cẩn Hào lại sở hữu Đế Cấp Thượng Phẩm Pháp Bảo, không kịp đời phòng, bị Pháp Bảo tự bạo làm cho trọng thương thổ huyết.

“Giết!” Cẩn Hào gầm lên như dã thú bị thương, cùng tất cả Trưởng Lão Cẩn Gia lao đến.

“Ngươi sẽ hối hận về quyết định vừa rồi của mình!” Phó Thị Trưởng phẫn nộ bóp nát một tấm Lệnh Bài.

Thoáng chốc, Không Gian trước mặt hắn vặn vẹo quỷ dị.

Thân ảnh Thị Trưởng Ma Thương Thị xuất hiện.

Hắn vừa bước ra, Thiên Ma Đế Chi Uy phủ xuống toàn bộ Cẩn Gia.

HỰ!

Toàn thân như gặp phải trọng kích, đứng trước một vị Thiên Ma Đế… Đại Đế Gia Tộc thật sự yếu ớt như kiến.

Cẩn Hào cùng toàn bộ Trưởng Lão bị ép phải quỳ xuống.

Hàng loạt tộc nhân Cẩn Gia chiến lực yếu hơn bị chấn đến hôn mê bất tỉnh.

“Thiên… Thiên Ma Đế…” Cẩn Hào nở nụ cười đắng chát và bất lực.

Tất cả Trưởng Lão, tộc nhân như mất hết sức sống tê liệt trên mặt đất.

Cẩn Gia chỉ kinh doanh nhỏ, Y Phục luyện ra cũng chỉ đạt đến Đế Cấp Hạ Phẩm là cực hạn, vì sao đích thân Thiên Ma Đế phải động thủ cơ chứ?

Đây là trời muốn diệt Cẩn Gia sao?

Cẩn Gia quả thật không đủ tầm để lọt vào mắt xanh của những Thiên Đế bình thường.

Chỉ là nội tình kinh doanh y phục của Cẩn Gia vừa lúc phù hợp với hướng phát triển lâu dài của Ma Thương Thị.

“Tất cả giao ra Linh Hồn Bổn Nguyên, bằng không chết!” Ma Thương Thị Trưởng không thích dây dưa dài dòng, trực tiếp mở miệng.

Cẩn Hào bất đắc dĩ thở dài, đến nước này thật sự đã không còn đường lui nào cho Cẩn Gia nữa.

Hắn thả lỏng tinh thần, để Linh Hồn Bổn Nguyên của mình xuất hiện, dùng giọng điệu cầu khẩn:

“Cẩn Gia sẽ trung thành, hy vọng các vị đừng tiếp tục tàn sát tộc nhân!”

“Xem như ngươi biết điều!” Ma Thương Thị Trưởng cười lạnh, đang muốn tiếp nhận Linh Hồn Bổn Nguyên của hắn.

“Mẫu thân… mẫu thân… Nguyệt Nhi sợ…”

Đúng lúc này, tiếng khóc non nớt của Tiểu Cẩn Nguyệt ríu rít từ trong phòng.

Tuy âm thanh của nàng rất nhỏ, nhưng Ma Thương Thị Trưởng thân là Thiên Ma Đế, dù Tiểu Cẩn Nguyệt không khóc thì hắn cũng đã cảm ứng được trong phòng có người.

“Trong phòng là người nào? Mau cút ra đây!” Ma Thương Thị Trưởng cao ngạo nói.

KẼO KẸT…

Cửa phòng đẩy ra, một người phụ nữ với khuôn mặt biến dạng, đầu tóc lộn xộn, cơ thể tật nguyền bế theo một đứa trẻ xuất hiện.

“Phu nhân!?”

Mà nhìn thấy cảnh tượng này, Cẩn Hào toàn thân như bị sét đánh, tê tâm liệt phế.

Vừa cảm động vừa thống hận bản thân mình vô dụng, khổ tận cam lai.

Những tộc nhân của Cẩn Gia cũng dùng ánh mắt kính trọng, thương xót nhìn về phía nàng.

Hơn ai hết, bọn hắn hiểu dung mạo của phu nhân mình cao quý mỹ miều đến mức nào.

Chỉ trong thời gian ngắn ngũi nàng đã tự biến mình thành một người quỷ dị xấu xí.

Còn chẳng phải bởi vì muốn thoát khỏi dục vọng của kẻ địch cường đại hay sao?

Khi nhận ra Cẩn Gia lâm vào thế chân tường, dung nhan tuyệt sắc chính là mầm móng của tai họa, nàng đã cực kỳ quyết đoán để hủy hoại chính bản thân mình.

Ôm chặt Tiểu Cẩn Nguyệt run rẩy trong lòng, Cẩn Huệ thất thần ngồi xuống đất.

Ánh mắt Ma Thương Thị Trưởng lập tức khóa chặt lấy Tiểu Cẩn Nguyệt đang được Cẩn Huệ bế.

Tuy chỉ là tiểu nha đầu bảy tám tuổi, nhưng xinh đẹp như thiên thần khiến cả hắn cũng phải động tâm.

Lại nhìn lấy bộ dạng như quỷ của Cẩn Huệ, Ma Thương Thị Trưởng nở nụ cười dâm dật:

“Khặc khặc, có thể sinh ra một nữ nhi tuyệt hảo như vậy, ngươi làm sao sẽ xấu xí?”

“Không!” Cẩn Hào hãi hùng kêu rên.

Trong ánh mắt tuyệt vọng đến cùng cực của tất cả người Cẩn Gia, Ma Thương Thị Trưởng đặt tay lên mặt Cẩn Huệ cười nhạt:

“Nghịch Đảo Thời Gian!”

Thoáng chốc, thời gian bị đảo ngược.

Dung nhan xấu xí, khuôn mặt đầy sẹo của Cẩn Huệ nhanh chóng khôi phục nguyên trạng.

Dáng vẻ tuyệt mỹ phong hoa của nàng phục hồi.

“Khà khà, đây đúng là chiến lợi phẩm quý giá nhất ông trời ban cho ta!” Ma Thương Thị Trưởng liếm liếm môi.

ROẸT.

Hắn cởi y phục trước mặt tất cả mọi người.

“Không thể!” Cẩn Hào như điên dại gào thét lao đến: “Súc sinh mau dừng tay!”

“Cấm ngươi động vào Chủ Mẫu của chúng ta!” Tất cả tộc nhân Cẩn Gia gào khóc thảm thiết, đồng loạt động thủ.

“Ngu xuẩn!” Đám cường giả Ma Thương Thị cười gằn, trực tiếp phóng thích lực lượng đem bọn hắn trấn áp xuống đất.

Cẩn Huệ ánh mắt đầy căm hận nhìn lấy Ma Thương Thị Trưởng, đan điền ngưng tụ lực lượng.

Hiển nhiên nàng đã quyết tâm tự bạo thay vì bị kẻ thù lăng nhục.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240