Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 138
Phần 138

Trong cùng thời điểm.

Nhân Kê cùng Viêm Miên Châu bị nam tử hùng mạnh áp chế ở trong tay, sắc mặt hai người trở nên quyết liệt.

OÀNH OÀNH.

Kích nổ đan điền, hai cơ thể ầm ầm nổ tung, hóa thành tro bụi bên trong tay của nam tử.

Cứ tưởng hai người đã tự bạo, nhưng đổi lại chỉ thấy hai con cổ trùng tan biến trong tay nam tử, thân ảnh Nhân Kê và Viêm Miên Châu biến mất tại chỗ.

Tiêu hao hai con Trùng Thế Mạng, Viêm Miên Châu và Nhân Kê thành công thoát thân.

Vội vàng lấy ra Bất Tử Dịch Thủy uống vào hồi phục, nhanh chóng trở lại trạng thái toàn thịnh.

Tuy nhiên dù là như vậy, hai người không có chút vui mừng nào, trái lại tâm tình vẫn vô cùng trầm trọng.

Bởi vì thoát thân được là một chuyện, có thể đánh lại địch nhân hay không là một chuyện khác.

Nam tử trước mặt vẫn thản nhiên như không, dường như đang vui vẻ chứng kiến hai người giãy giụa cầu sinh, sử dụng hết tất cả thủ đoạn có thể rồi mới tàn nhẫn giết chết để dập tắt mọi hy vọng.

Quả nhiên chỉ nghe hắn hài hước nói:

“Còn thủ đoạn gì nữa không? Lấy ra bổn tọa xem thử nào!”

“Còn chứ sao không?”

Hắn vừa dứt lời, một tiếng cười hì hì nghịch ngợm bất chợt truyền đến.

NGAO!

Tiếng cười chuyển thành âm thanh gầm rống kinh thiên động địa.

Một tôn quái vật khổng lồ như nghiền nát hư không xuất hiện giữa mênh mông vũ trụ.

Chín cái đầu Nghịch Long, toàn thân được bao trùm trong vảy giáp hoa quý.

Có uy nghiêm, có dữ tợn, có táo bạo…

Chỉ trong nháy mắt, chín cái đầu mãnh liệt ngưng tụ lực lượng.

Chín loại Thiên Đế Chi Lực hòa cùng Nghịch Long Lực khủng bố không cách nào hình dung như đạn pháo oanh phá mà ra.

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH.

Chín viên đạn pháo to lớn như chín hành tinh, nện thẳng xuống cơ thể nam tử.

“Cái quỷ gì thế?” Nam tử không nghĩ đến vũ trụ này lại có kẻ dám chủ động công kích lấy mình.

Hắn phất áo bào, một lớp Thánh Lực tạo thành màn chắn xuất hiện.

ĐÙNG!

Nhưng khi chín viên đạn pháo kia oanh vào, bên trên mỗi viên đạn pháo lại xuất hiện hàng trăm đường Nghịch Long Văn và hàng trăm đường văn màu hoàng kim chói lọi.

RĂNG RẮC…

Trong ánh mắt không dám tin tưởng của nam tử, lớp màn chắn tạo thành từ Thánh Lực của hắn ầm ầm nổ tung.

PHỐC!

Nam tử phun ra một ngụm máu, cơ thể bay ngược ra ngoài.

Nhân Kê Quân, Hỏa Kỵ Quân khiếp sợ nhìn lấy một màn này.

Kẻ mà vừa rồi như thần minh trong mắt bọn hắn vừa mới bị đánh bay?

Cửu Đầu Nghịch Long hưng phấn gào thét, hiện ra nhân ảnh là một tiểu nha đầu xinh xắn như búp bê bằng sứ, nhảy vọt lên lưng Hắc Trư lao đến hiện trường.

“Kê Thúc, dì Miên Châu, các ngươi không sao chớ?” Tiểu Thiên Ý đầy mặt lo lắng quan tâm hỏi.

“Không… không… không sao…” Nhân Kê và Viêm Miên Châu lắp ba lắp bắp.

Hai người dùng ánh mắt như gặp quỷ xem lấy Tiểu Thiên Ý.

Mặc dù biết tiểu nha đầu này có thiên phú rất nghịch thiên nhưng không tưởng tượng nổi lại mạnh mẽ đến mức độ như vậy.

Ngay cả kẻ thù ngoại lai hùng mạnh như thế cũng bị đánh bay rồi?

Đừng nói là hai người, ngay cả Hắc Trư đang cõng Tiểu Thiên Ý cũng trợn mắt há hốc mồm.

Tiểu nha đầu này ưa thích trộm vặt, săn tìm tài bảo quý hiếm… chưa từng thấy xuất thủ chân chính lần nào.

Vậy mà một chiến kinh nhân, đem kẻ địch bắn cho thổ huyết bay ngược.

“Từ bao giờ ngươi mạnh như vậy a Tiểu Ý?” Chiêu Tài Miêu nằm trên bả vai nàng hưng phấn hỏi.

“Hì hì, ta lúc nào mà không mạnh?” Tiểu Thiên Ý dương dương tự đắc, hai tay chống nạnh bên hông.

“Thôi đi!” Tầm Bảo Thử xì một miệng:

“Chắc chắn là Lạc Nam chú tâm bí mật bồi dưỡng ngươi rồi!”

“Chỉ đúng một phần thôi!” Tiểu Thiên Ý bĩu môi, thành thành thật thật nói:

“Ta được Luân Hồi gia gia và Bồ Đề gia gia bồi dưỡng đó nha!”

“Là người nào?” Đám người chưa hiểu lắm.

“Chính là Luân Hồi Thụ và Bồ Đề Thụ đó!” Tiểu Thiên Ý kiên nhẫn giải thích.

Đám người nghe vậy hít sâu một ngụm khí lạnh.

Được cả Luân Hồi Thụ và Bồ Đề Thụ bồi dưỡng, ban phát cơ duyên… bảo sao Tiểu Thiên Ý khủng khiếp như vậy.

“Đại tỷ của ta cũng giống như vậy, đại tỷ hiện tại rất mạnh!” Tiểu Thiên Ý chu môi:

“Baba nói tỷ muội hai người chúng ta đã vô đối trong Thiên Đế, cần tìm Nhập Thánh đánh thử một phen!”

Đám người nghe vậy chỉ biết im lặng.

Đúng là cha nào con nấy, đều là bè lũ quái thai.

Tiểu Thiên Ý nhìn sang Viêm Miên Châu cười hì hì:

“Dì Châu, ta đã cứu ngươi… ngươi phải lấy thân báo đáp, gả cho phụ thân ta!”

“Còn nhỏ đừng có nói bậy!” Viêm Miên Châu không nhịn được gắt giọng, đỏ cả hai gò má.

“Ta cảm thấy Tiểu Thiên Ý đã trưởng thành, nàng nói rất đúng… khụ khụ!” Viêm Minh nhịn không được chen miệng vào, bất quá bởi vì trọng thương nên vừa nói xong đã phun máu liên tục.

“Còn không mau trị thương?!” Viêm Miên Châu hận không thể tát cho hắn một cái.

Viêm Minh lúc này mới được Nhân Kê đút Bất Tử Dịch Thủy vào miệng.

“Cái tên vừa rồi đâu mất rồi?” Tiểu Thiên Ý nói chuyện một hồi liền nghi hoặc liếc mắt.

Nam tử vừa rồi bị nàng đánh bay nhưng đâu có dễ dàng chết như vậy chứ?

Hắn sao không quay lại tiếp tục đại chiến ba trăm hiệp?

“Cái này… xem tình hình hắn bỏ trốn rồi thì phải?” Hắc Trư nhếch nhếch miệng, hùng hùng hổ hổ nói:

“Đúng là đồ hèn nhát, Trư gia lẽ ra có thể một cái móng chân hàng phục hắn!”

“Bất Tử Tộc cũng có loại người nhát gan như vậy sao?” Tiểu Thiên Ý bất mãn giậm chân, nàng còn đánh chưa đã ghiền.

“Không phải nhát gan mà là cẩn thận!” Viêm Miên Châu hít sâu một hơi:

“Địch nhân rõ ràng là một tên nắm được thì buông được, không kiêu ngạo cuồng vọng, ngược lại vừa gặp trở ngại liền quả quyết rút lui chờ đợi thời cơ!”

“Kẻ như thế mới là đáng sợ nhất!”

“Lần sau gặp lại ta sẽ làm thịt hắn!” Hắc Trư bề nghễ khoác lác nói.

“Yên tâm đi!” Nhân Kê nhìn lấy hắn:

“Vẫn chưa biết số lượng địch nhân xâm nhập vũ trụ này có bao nhiêu người, cơ hội để ngươi thể hiện còn nhiều lắm!”

Hắc Trư nghe vậy rụt cổ trở lại, giọng điệu yếu ớt: “Cứ… cứ cho là như… thế đi…”

Viêm Miên Châu thở phào một hơi nhẹ nhõm, vừa rồi nàng đã thật sự tuyệt vọng, cũng may là thực lực của Tiểu Thiên Ý vượt qua dự đoán của tất cả mọi người.

“Xem ra mọi chuyện vẫn còn nằm trong kiểm soát của chủ công!” Viêm Minh sùng bái không thôi.

“Được rồi, Nhân Yêu Quân cùng Hỏa Kỵ Quân rút lui đi!” Hắc Trư nói.

HÍ…

Có tiếng vó ngựa vang vọng, hư ảnh Thiên Lý Mã như ẩn như hiện, một cái Truyền Tống Trận cự đại mở ra.

Từ bên trong đó, hàng loạt Khôi Lỗi bước ra, áp tải tàn quân của Chu Tước Tộc đã quy hàng đi vào.

Nhân Yêu Quân, Hỏa Kỵ Quân cũng kéo nhau bước vào Truyền Tống Trận.

Viêm Miên Châu, Nhân Kê cũng trở về bế quan, mặc dù thương thế khôi phục nhưng tinh thần vẫn tiêu hao nghiêm trọng, cần phải ổn định trở lại.

“Trư thúc, chúng ta tiếp tục!” Tiểu Thiên Ý nhảy nhót:

“Truy tìm địch nhân!”

“Tìm cái đầu của con!” Hắc Trư thở phì phò nói:

“Chưa ai biết thực lực của bọn chúng rốt cuộc đến mức nào, nhân số ra sao, còn truy lùng cái rắm a, chúng ta chỉ cần giải cứu đồng minh gặp nguy hiểm là được!”

“Đừng quên rằng dù là Nhập Thánh thì cũng phân chia mạnh yếu, vừa rồi có lẽ chúng ta chỉ may mắn gặp kẻ yếu mà thôi!”

“Trư thúc à, ngươi sợ sao? Vừa rồi ngươi còn nói sẽ làm thịt hắn!” Tiểu Thiên Ý khiêu khích nói.

“Ta chỉ sợ nguy hiểm cho con thôi!” Hắc Trư hiên ngang lẫm liệt nói.

“Hì hì…” Tiểu Thiên Ý cười khanh khách, đề nghị nói:

“Vậy chúng ta không chủ động truy lùng địch nhân, chỉ giải cứu những ai gặp phải bọn chúng!”

“Được rồi!” Lúc này Hắc Trư mới gật đầu đồng ý, để cho Tiểu Thiên Ý ngồi lên lưng mình.

Nó phát hiện chẳng hiểu vì sao Tiểu Thiên Ý có vận khí may mắn đến nghịch thiên, mỗi lần gặp dữ đều có thể hóa lành, dù nó nhát gan nhưng khi đi với nàng cũng không có gì phải sợ hãi.

Cũng giống như vừa rồi, lẽ ra phải là một trận khổ chiến của Tiểu Thiên Ý… nhưng lại quỷ dị vô tình đụng phải một tên địch nhân nhát gan, cẩn thận quá mức, vừa bị bắn trúng đã bỏ trốn mất dạng, không dám ở lại liều sống liều chết với nàng.

Những việc mà người khác tốn rất nhiều công sức mới có thể hoàn thành thì Tiểu Thiên Ý lại làm được một cách vô cùng thuận lợi.

Đó là điều mà với kiến thức phong phú của một Thiên Địa Trư, Hắc Trư cũng vô pháp lý giải được.

Đúng lúc này, một khối Truyền Âm Ngọc trong người Hắc Trư vang lên, từ trong đó truyền ra tiếng quát của Tôn Hầu Tử:

“Con heo, chiến sự bên phía Hỗn Thế Tứ Hầu chúng ta đã xong, có cần gì cứ báo!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240