Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 124
Phần 124

Bất Tử Thiếu Chủ sắc mặt âm trầm ngồi trong đại điện, lần này thực lực khôi phục muốn ra tay hiển uy một phen để khẳng định vị thế với toàn vũ trụ, kết quả ngay cả Lâm Tích cùng Quỷ Đỏ chưa giết được lại bị Lạc Nam chém cụt hai tay phải tạm dừng chiến đấu, mặt mũi của hắn thật sự mất hết rồi.

Bất quá hắn cũng chỉ tạm thời nhẫn nhịn, chờ cường giả Bất Tử Chí Tông kéo xuống, để xem ai có thể ngăn cản hắn tung hoành ngang dọc, Lạc Nam cũng không được.

Mà lúc này, trong thời gian cửu đại Kim Cương Thiên Long mang theo Bá Vũ Điện lao đến Hải Long Tiên Vực, Lạc Nam ngồi xếp bằng khoanh chân trên đỉnh cung điện, hai tay đặt song song trước ngực, giữa hai lòng bàn tay là một văn tự xưa cũ màu đồng cổ, vô số Trận Văn lít nha lít nhít vờn quanh xoay tròn tạo thành một chữ Trận uy nghiêm, cổ kính không gì tả nổi.

Phốc!

Lạc Nam cắn đầu lưỡi phun ra một giọt tinh huyết của mình lên trên Bí Tự Trận.

VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ…

Theo đó, vô cùng vô tận Bá Lực từ bên trong Bá Đỉnh ầm ầm như thác lũ tạo thành dòng chảy cực mạnh được Bí Tự Trận hấp thu.

Dường như nó đã ngủ say quá lâu rồi, cần có một cổ lực lượng hùng hậu đánh thức.

Mà người cung cấp cổ lực lượng này sẽ trở thành chủ nhân của nó.

Quả nhiên khi đã hấp thu đầy đủ Bá Lực, Bí Tự Trận liền biến mất tại chỗ.

Lạc Nam phát hiện nó đã rơi vào trong Đan Điền của mình, một chữ Trận lơ lửng giữa trung tâm vũ trụ.

Mà chỉ bằng vào một ý niệm của hắn, chữ Trận này có thể xuất hiện ở bất kỳ đâu trên cơ thể.

Nghĩ đến đây Lạc Nam nhẹ nhàng hạ lệnh, Bí Tự Trận liền xuất hiện trong lòng bàn tay phải, như một hình xăm chữ Trận khảm giữa lòng bàn tay, mỗi khi kích hoạt sẽ hiện lên.

Lạc Nam điểm nhẹ một đầu ngón tay, trong nháy mắt, bí tự Trận lóe sáng, một cái Tiểu Trận pháp lập tức hình thành, không cần đến bất kỳ công đoạn kết ấn hay bố trí, thời gian chẳng mất dù chỉ là một chút.

Tiểu Trận xoay tròn tạo thành gợn sóng không gian như một mặt kính, từ bên trong đó, Lạc Nam bắt gặp Tuế Nguyệt đang nhìn chằm chằm vào.

Hiển nhiên Tiểu Trận mà hắn vừa bố trí là một loại Trận Pháp có thể thấu thị ở khoảng cách xa, muốn xem thử tình hình của Tuế Nguyệt ở Cẩn Gia nhưng đã bị nàng phát hiện.

“Hắn là con rễ của mẫu thân sao? Thật là anh tuấn, Nguyệt Nhi ngươi có ánh mắt lắm!”

Thông qua đầu bên kia của Tiểu Trận, Cẩn Huệ cũng thấy được bộ dạng của Lạc Nam, nhất thời hai mắt lóe sáng, dùng ánh mắt như mẹ vợ đánh giá con rể, hào hứng bừng bừng.

Tóc dài tùy ý không trói buộc, ngũ quan tuấn mỹ, một đôi hắc bạch song đồng tà dị, mày kiếm uy vũ, khí chất như bậc đế vương, không biết vượt xa phu quân Cẩn Hào của nàng khi còn trẻ gấp bao nhiêu lần.

Cẩn Huệ càng nhìn càng ưa thích.

“Gặp qua Nhạc Mẫu!” Lạc Nam cười hì hì vẩy vẩy tay nói.

“Tốt tốt tốt!” Cẩn Huệ vui vẻ cười niềm nở, liên tục gật đầu nói liền mấy chữ tốt.

Chẳng những tìm lại được nữ nhi đã thất lạc, mà ngay cả con rể cũng đã có, quả thật đây là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời nàng.

“Mẫu thân đừng để ý hắn!” Tuế Nguyệt bất đắc dĩ lắc đầu.

Nàng cũng biết mẫu thân và phụ thân mình nhiều năm qua sống trên giường bệnh, thiêu đốt tu vi để kéo dài tuổi thọ, Cẩn Gia yếu kém chỉ khư khư giữ mình, bế quan tỏa cảng nên gần như không tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Mãi đến khi Việt Long Đế Quốc phát triển và thu phục toàn bộ lãnh thổ Tiên Ma Vực, Cẩn Gia mới miễn cưỡng cũng quy hàng để tránh phiền phức mà thôi.

Vì vậy phụ mẫu và tộc nhân Cẩn Gia chẳng nhận ra thân phận của nàng, càng không biết được Lạc Nam là tồn tại kinh khủng như thế nào trong vũ trụ hiện tại.

Tuế Nguyệt nhận ra Lạc Nam ở phía bên kia là đang ngồi trong Bá Vũ Điện, nàng nhíu mày hỏi:

“Ngươi định đi đâu?”

Vừa rồi nàng cũng đã cảm ứng được cuộc giao thủ khủng bố giữa Lạc Nam và Bất Tử Thiếu Chủ, vì vậy lúc này đã mơ hồ đoán được ý đồ của hắn.

Với bản tính của Lạc Nam, thực lực tăng mạnh như vậy hắn không đi thể hiện mới là chuyện lạ.

“Ta định đến Long Tộc đi dạo một vòng!” Lạc Nam mỉm cười đáp.

Cẩn Huệ nghe vậy nhịp tim xém chút nhảy ra, đến Long Tộc đi dạo? Nàng không nghe lầm chứ?

“Đợi ta luyện hóa Đại Trí Tổ Phù rồi sẽ đến!” Tuế Nguyệt đáp lại càng khiến Cẩn Huệ mơ mơ màng màng.

“Ừm, phu thê chúng ta quậy tung một chuyến, cũng là thời điểm thích hợp để nàng làm thịt đám chuột Săn Ma Điện!” Lạc Nam hài lòng gật đầu.

Tiểu Trận Pháp biến mất.

“Cái tên này… ai là phu thê với ngươi!” Tuế Nguyệt nhẹ gắt một tiếng.

Nàng phát hiện kể từ khi chứng kiến phiên bản tám tuổi của mình tươi cười ngọt ngào hứa gả cho nam nhân kia, nàng rất khó giữ bình tĩnh ở trước mặt hắn.

Dường như bị hắn nắm thóp, tùy thời có thể ăn sạch nàng mà không cần nhả xương vậy.

Trí nhớ đã mất hồi phục, đáy lòng nàng rất tưởng niệm dư vị hoảng loạn, tuyệt vọng đến cùng cực khi còn bé của mình nằm gọn trong lòng nam nhân kia.

“Nguyệt Nhi… ngươi và hiền tế vừa mới nói cái gì?” Cẩn Huệ nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt hiền từ đầy vẽ lo lắng.

“Mẫu thân yên tâm!” Tuế Nguyệt lắc đầu an ủi.

Mẫu thân vừa mới từ kích động khôi phục một chút bình tĩnh, nàng lo lắng nếu biết được sự thật sẽ lại hoảng hốt đến ngất đi.

Tuế Nguyệt xếp bằng ngồi trên giường, nhẹ nhàng phất tay.

Một kiện Phù Chú trong suốt như ngọc, ẩn chứa từng tia từng tia ánh sáng huyền diệu như ẩn chứa đại cơ trí, đại trí tuệ lơ lửng trước mặt nàng.

Đại Trí Tổ Phù.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240