Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 49
Phần 49

Đi theo phía sau lưng Lạc Nam, Hoàng Mộng Yến không hiểu ra sao…

Nàng chẳng biết vì lý do gì mà việc hắn có thu nhận Dược Hoàng Thế Gia hay không lại do một người khác quyết định.

Đó là người nào? Có liên quan gì đến nàng?

“Mộng Yến tỷ, tên này rốt cuộc có ý đồ gì?” Đan Dĩnh ôm cánh tay Hoàng Mộng Yến tò mò hỏi.

“Ta làm sao biết? Nhưng muội đi theo làm gì? Hắn chỉ muốn gặp riêng tỷ!” Hoàng Mộng Yến cười khổ nói.

“Hừ, tỷ xinh đẹp rung động lòng người, ta làm sao yên tâm để tỷ đi theo một tên sắc lang!” Đan Dĩnh lẩm bẩm, liếc xéo bóng lưng Lạc Nam:

“Chẳng may hắn có ý đồ xấu, một mình tỷ làm sao chống lại?”

“Nếu ta thật sự có ý đồ, dù thêm mười người như nàng cũng chỉ là đồ ăn mà thôi!” Lạc Nam bực mình quay lại trừng mắt nói.

“Dù sao thì ta cũng phải đi theo bảo vệ Mộng Yến tỷ tỷ!” Đan Dĩnh lè lưỡi.

“Tùy các nàng!” Lạc Nam không thèm quan tâm.

Rất nhanh, ba người đã tiến vào Làng Nhất Thế.

Lúc này chúng nữ đã trở lại trong làng, mỗi người đều đang chú tâm rèn luyện, gia tăng chiến lực.

Sau khi được Hi Vũ và Tuế Nguyệt khéo léo tiết lộ phần nào về tương lai sắp tới, chúng nữ liền chiến ý hừng hực bắt đầu bế quan, hận không thể lập tức trợ giúp Lạc Nam thống nhất vũ trụ.

Mỗi nữ nhân đều có một nhà gỗ nhỏ, các nàng đã trở về nhà hết rồi.

Vì thế mà lúc này khi Lạc Nam vào làng, khung cảnh có vẻ yên tĩnh, không nhìn thấy cảnh tượng oanh oanh yến yến như thường lệ.

“Cảnh vật nơi đây không tệ…” Đánh giá quang cảnh làng quê yên bình thơ mộng của Làng Nhất Thế, Đan Dĩnh nhịn không được cảm thán nói.

“Nào chỉ là không tệ, nơi này quả thật rất tuyệt!” Hoàng Mộng Yến rất ưa thích những nơi mộc mạc, gần gũi tự nhiên như thế này.

“Đi theo ta!” Lạc Nam dẫn hai nữ đến bên một ngôi nhà ven sông.

Từ bên trong nhà vang lên thanh âm trong trẻo mềm mại:

“Phu quân vào đi!”

Có Đồng Tâm Đồng Ý, hắn vừa tiếp cận thì thê tử bên trong đã cảm ứng được.

“Giọng nói này vì sao có chút quen thuộc nha?” Đan Dĩnh vểnh vểnh tai, vô thức nhìn sang Hoàng Mộng Yến.

Giọng của nữ nhân trong nhà gỗ sao giống của tỷ tỷ quá vậy?

“Y Thiền, có người này ta muốn nàng gặp!” Lạc Nam đẩy cửa bước vào.

Hoàng Y Thiền đang khoanh chân ngồi tu luyện chậm rãi mở mắt ra, chợt đồng tử của nàng co lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào một nữ nhân đi phía sau Lạc Nam.

Hoàng Mộng Yến toàn thân cũng là chấn động đứng im tại chỗ, bàn tay xinh đẹp che lấy bờ môi đỏ mộng hé mở vì kinh ngạc, thật lâu không nói nên lời.

“Cái này… cái này… cái này… chuyện gì xảy ra?” Đan Dĩnh lắp ba lắp bắp, ánh mắt đảo quanh liên tục, hết nhìn Hoàng Mộng Yến lại nhìn Hoàng Y Thiền, cảm giác cực kỳ hoang đường.

Quá giống, hai khuôn mặt thật sự là quá giống…

“Phu quân, chàng hết chuyện đùa rồi sao? Tự nhiên tạo ra phân thân của thiếp làm gì thế?” Hoàng Y Thiền trừng mắt nhìn lấy hắn, nhoẻn miệng cười duyên.

“Nàng ấy không phải phân thân!” Lạc Nam chậm rãi lắc đầu:

“Tên của nàng ấy là Hoàng Mộng Yến, gia chủ của Dượng Hoàng Thế Gia ở Luyện Đan Đại Lục, Thiên Đan Đế Cấp Thế Lực!”

Nụ cười trên môi Hoàng Y Thiền dần thu liễm, quay mặt sang nơi khác, hờ hững nói:

“Chuyện này thì có liên quan gì đến thiếp?”

“Tiểu Thiền à, nàng là trẻ mồ côi được Thương Lan thu nhận, ta hy vọng nàng có thể tìm lại người thân…” Lạc Nam nắm lấy bàn tay thê tử.

Hoàng Y Thiền nắm chặt lấy tay hắn, khẽ lắc đầu:

“Thiếp có chàng và các tỷ muội là đủ lắm rồi, đời này không cầu gì hơn!”

“Muội à… tên của muội là Hoàng Y Thiền sao?” Giọng điệu dần trở nên run rẩy, Hoàng Mộng Yến hai mắt từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi khuôn mặt của Hoàng Y Thiền.

Mặc dù chưa từng gặp mặt nhưng loại cảm giác máu mủ thân tình đang sục sôi trong cơ thể thật sự không thể nào ức chế được.

Lạc Nam thấy thái độ của Hoàng Y Thiền cũng không biết phải làm sao.

Thật ra Hoàng Y Thiền đang thật sự hạnh phúc, nàng vốn đã quen với cuộc sống cùng hắn và chúng nữ Làng Nhất Thế, đối với thân phận và quá khứ cũng chưa từng có ý định tìm tòi.

Không chỉ riêng Y Thiền, sợ rằng mấy nữ Đạm Đài Uyển, Mộ Sắc Vy, Kiều Tố Tố, Vân Tu Hoa và các đệ tử của Làng Nhất Thế cũng đều như thế cả.

Vậy nên sự xuất hiện của Hoàng Mộng Yến thật sự quá đột ngột, có lẽ Y Thiền chưa biết phải đón nhận như thế nào, cũng không có ý muốn đón nhận.

“Nàng nghỉ ngơi đi!” Lạc Nam vuốt nhẹ mái tóc của thê tử.

Hoàng Y Thiền ngoan ngoãn gật đầu, chậm rãi xếp bằng nhắm mắt.

Nhưng nếu chú ý, sẽ thấy rõ bờ mi của nàng vẫn đang rung động cho thấy tâm tình thật sự không bình tĩnh như vẻ ngoài biểu hiện.

Lạc Nam lôi kéo Hoàng Mộng Yến và Đan Dĩnh ra ngoài, nhìn lấy nàng nghiêm nghị hỏi:

“Thế nào? Nàng có lời gì muốn nói không? Dược Hoàng Thế Gia các người vì sao vứt bỏ Y Thiền của ta?”

“Dược Hoàng Thế Gia luôn là gia tộc đường đường chính chính, chắc chắn sẽ không làm như vậy đấy!” Đan Dĩnh trừng mắt biện hộ thay tỷ tỷ.

Hoàng Mộng Yến bờ môi mím chặt, áy náy nói:

“Thật xin lỗi, ngay cả ta cũng bất ngờ về chuyện này, ta không hề biết đến sự tồn tại của Y Thiền từ trước đến nay!”

“Như vậy là sao?” Lạc Nam hừ lạnh một tiếng.

“Dung mạo của ta và Y Thiền là do mẫu thân di truyền!” Hoàng Mộng Yến khẽ nói:

“Ta nghĩ phải đi tìm mẫu thân hỏi cho ra lẽ!”

“Dì sao?” Đan Dĩnh nghe vậy giật mình lẩm bẩm:

“Cũng nhiều năm rồi chưa nhìn thấy dì…”

“Mẫu thân của các nàng ở đâu?” Lạc Nam quyết tâm giúp thê tử tìm hiểu chân tướng:

“Mang ta đi gặp!”

“Nàng ở một phiến Tiểu Tiên Giới!” Hoàng Mộng Yến hồi đáp.

“Cái gì? Vì sao dì lại phải ở Tiểu Tiên Giới!?” Đan Dĩnh giật mình, nàng luôn cho rằng dì bế quan trong Dược Hoàng Thế Gia.

“Lên đường đi!”

Lạc Nam quyết đoán nhanh gọn, Bá Vũ Điện đã phá không mà ra.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240