Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 141
Phần 141

Săn Vô Lệ có lẽ nằm mơ cũng không hay biết rằng trong Loạn Kiếp Luân Hồi hắn đã từng chiến đấu với Lạc Nam trong thân phận Nghịch Long hết sức kịch liệt, hầu hết thủ đoạn chiến đấu của hắn đều bị Lạc Nam nắm trong lòng bàn tay.

Đã sớm tiết lộ với Tuế Nguyệt, lại thêm nàng đang ở trong trạng thái Đại Trí Tuệ, muốn ung dung diệt sát hắn thật sự là quá mức dễ dàng.

“Lão đại đâu rồi? Vì sao hắn chưa trở lại?”

Phó Điện Chủ Săn Ma Điện lo lắng nhíu mày.

Tạm Ly Thực Tại chỉ là Thần Thông lánh nạn trong thời gian ngắn, né tránh bất kỳ công kích cường đại nào ở thực tại, theo lẽ thường Săn Vô Lệ phải trở về rồi mới đúng.

RĂNG RẮC…

Có thanh âm vụn vỡ vang lên, sắc mặt Phó Điện Chủ đại biến.

Bởi vì hắn phát hiện một khối Hồn Bài cất giữ trong lòng ngực của mình vỡ tan.

Chính là Hồn Bài của đại ca hắn – Săn Vô Lệ.

“Không… phốc!”

Quá mức kích động, Săn Ma Phó Điện Chủ phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt đỏ ngầu như máu nhìn Tuế Nguyệt cuồng rống:

“Tiện nhân, ngươi đã làm gì đại ca ta?”

Bọn hắn là đệ tử bình thường của Bất Tử Chí Tông, trong quá khứ đã được cử xuống tiểu vũ trụ này thành lập Săn Ma Điện, quấy rối sự hòa bình của vũ trụ.

Đã vô số năm huynh đệ không được trở về quê hương nơi Nguyên Giới, cùng tu luyện qua vô vàn năm tháng, tình cảm huynh đệ cực kỳ thâm hậu.

Hiện tại khi một người chết đi, người còn lại phẫn nộ tột cùng, căm hận đến tận xương tủy.

Bởi vì Săn Vô Lệ chết thảm trong luân hồi, người ở chiến trường không thể nào quan sát được.

Nghe tiếng rống giận ngút trời của Săn Ma Phó Điện Chủ, cả đám mới hoảng sợ kiêng kỵ đến cực điểm nhìn về phía Tuế Nguyệt.

Không hề nghĩ tới nàng đã thần không biết quỷ không hay làm thịt một trong những cường giả nổi danh khắp vũ trụ nhiều thời đại qua.

Bất quá đối với sự điên cuồng của Săn Ma Phó Điện Chủ, Tuế Nguyệt chỉ nhìn sang Tru Vô Dạ đám người điềm nhiên nói:

“Bổn Đế đã giết Săn Ma Điện Chủ, Tru Tiên Điểm thu được bao nhiêu?”

“Khốn kiếp!” Nghe thấy lời của nàng, Săn Ma Phó Điện Chủ càng thêm bị khiêu khích.

“Giết chết ả!” Ngửa đầu gầm lên, Săn Ma Phó Điện Chủ tay xách Đế Binh, Sát Vực, Chiến Vực và Thương Vực Cửu Tầng đều bạo phát.

Thấy đồng bọn đã quyết tâm liều mạng, Tru Vô Tà cùng Tru Vô Dạ cũng chỉ có thể cắn răng lao vọt lên.

Thật ra bọn hắn biết rõ lúc này mình không còn đường lui nữa, muốn chạy cũng chạy không khỏi, ngay cả chủ nhân cũng đang bị Lạc Nam đạp xuống đầu huống hồ gì bọn hắn?

Cả ba thi triển công kích cường đại nhất của mình với hy vọng có thể cùng Tuế Nguyệt lưỡng bại câu thương.

Đáng tiếc đó chỉ là suy nghĩ hảo huyền.

“Luân Hồi Tuế Nguyệt!”

Tuế Nguyệt điềm nhiên thốt ra bốn chữ, óng tay áo trắng muốt tinh khiết nhẹ bay, hai tay hướng về phía trước đẩy ra.

Trong khoảnh khắc, Thời Gian và Không Gian được nàng điều động đến cực hạn, hình thành một vòng xoáy luân hồi với tốc độ thời gian trôi đạt đến không biết bao nhiêu lần.

XÈO… XÈO… XÈO…

Công kích của ba tôn cường giả khi lọt vào Luân Hồi Tuế Nguyệt liền chậm rãi tan biến như hao hết lực lượng theo thời gian, Đế Binh trong tay mục nát thành tro bụi.

Mà cơ thể của bọn hắn lại lấy tốc độ kinh người nhanh chóng già đi.

Từ hình dáng nam tử trung niên vô cùng phong độ cho đến lão nhân gần đất xa trời.

Mãi đến khi thân ảnh của bọn hắn vừa lúc chạm đến trước mặt Tuế Nguyệt, tất cả đã hóa thành ba bộ khô lâu cũ nát.

Một làn gió nhẹ nhàng thổi qua, ba bộ khô lâu thành tro theo gió.

“Hít…”

Không biết bao nhiêu người hít sâu một ngụm khí lạnh.

Tru Tiên Điện Chủ và Phó Điện Chủ cùng Săn Ma Điện Chủ và Phó Điện Chủ.

Tất cả đều tử vong trong tay Tuế Nguyệt, hơn nữa cục diện và thế trận hoàn toàn là một chiều.

Ở trước mặt người nắm giữ Dị Thời Không, Thời Không Thánh Thể và cả Đại Trí Tổ Phù, bọn hắn chết không oan một chút nào cả.

Chỉ là mãi đến lúc chết, bọn hắn đều chẳng có một chút hối hận nào sau những chuyện đã tạo ra.

Chỉ là không thật sự cam tâm khi chưa chờ được cường giả bề trên kịp thời ứng cứu mà thôi.

Danh xưng đệ nhất cường giả của Tuế Nguyệt Nữ Đế đã lại thể hiện ra cân lượng cần phải có.

Tuế Nguyệt hít sâu một hơi, ánh mắt ôn nhu nhìn sang Lạc Nam, phát hiện hắn cũng đang vô cùng tự hào nhìn ngược lại mình, khóe môi của nàng vô thức cong lên.

Có vô số nam tử từng dùng hết những lời hay ý đẹp, từng sẵn sàng quỳ gối dưới chân để ca tụng nàng.

Nhưng Tuế Nguyệt phát hiện ra rằng tất cả đều vô nghĩa, tất cả đều không đủ tư cách để so sánh với một ánh mắt tự hào của nam nhân kia khi nhìn về phía nàng.

Luân Hồi Tuế Nguyệt là môn Tuyệt Thế Thần Thông mà nàng lĩnh ngộ được sau khi đúc thành Thời Không Thánh Thể.

Để thi triển nó tiêu hao không ít lực lượng, nàng đành ngồi xếp bằng khoanh chân giữa tinh không, chậm rãi luyện hóa Nguyên Thạch để hồi phục.

Phá Tắc Thời Gian trở về huyền phù xung quanh nàng, chủ động gia tốc thời gian để đẩy nhanh tốc độ hồi phục cho chủ nhân.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240