Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 233
Phần 233

Lạc Nam không biết về cuộc đối thoại của Hoàng Nhân và Hoàng Quý Phi, mà dù biết thì hắn cũng lười quan tâm.

Đã dám đi vào Thánh Cung, hiển nhiên hắn cũng đã nghĩ đến điều mà Hoàng Nhân suy nghĩ, chỉ cần Càn Quân Thánh Đế chưa thật sự dám trở mặt với Lạc Gia và Lôi Gia, chắc chắn sẽ không dám động thủ với hắn bên trong Thánh Cung này.

Nếu chỉ có một mình Lạc Gia thì cũng thôi, nhưng lại có thêm Lôi Gia đang cực kỳ hưng thịnh, là thế lực Luyện Khí Sư chủ chốt của Càn Quân Đế Quốc, Càn Quân Thánh Đế sẽ không ngu xuẩn đến mức ra tay với Lạc Nam khi chính Lôi Kiêu là người tạo điều kiện để hắn tiến vào nơi này.

“Tiểu đệ đệ, ngươi đi lạc đúng không? Có cần tỷ tỷ mang ngươi trở về Học Phủ hay không?”

Một thanh âm uyển chuyển êm tai bất chợt vang lên bên cạnh.

Lạc Nam đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy người vừa lên tiếng là một vị cung nữ có dung mạo thanh tú.

Trong lòng có điều suy nghĩ, Lạc Nam cười hì hì đáp:

“Tỷ tỷ tốt bụng, ta không thích đi học nhàm chán, đa tạ ý tốt của ngươi.”

“Không thích đi học? Thế ngươi thích cái gì?” Cung nữ nghi hoặc hỏi.

“Đệ chỉ thích đi chơi với những nữ nhân xinh đẹp như tỷ tỷ!” Lạc Nam cười hắc hắc trả lời.

“Ở đâu ra đứa trẻ xấu xa?” Cung nữ trong lòng yêu kiều hừ một tiếng, ngoài mặt ôn nhu xoa xoa đầu hắn quan tâm hỏi:

“Ngươi là con cháu nhà nào? Nhìn dáng vẻ tuấn tú lịch sự chắc hẳn thân phận không đơn giản nha!”

“Ta có mặt ở nơi này, đương nhiên chính là người trong hoàng thất rồi.” Lạc Nam ra vẻ chân thật đáp.

Ánh mắt cung nữ lóe lên, một tia chán ghét như ẩn như hiện.

Nào ngờ Lạc Nam liền bồi thêm: “Nhà của ta là Lạc Gia!”

Cảm giác ghét bỏ thoáng chốc biến mất vô tung vô ảnh, cung nữ gật gù đáp:

“Thì ra là Lạc Tiểu Thiếu Chủ, dù ở trong Thánh Cung ta cũng có nghe qua tin tức của ngươi, nghe đồn ngươi là một thằng nhóc ác!”

Lạc Nam âm thầm buồn bực, ra vẻ tò mò cầu khẩn: “Đây là lần đầu tiên ta vào Thánh Cung, đối với khắp nơi đều lạ lẫm, không biết cung nữ tỷ tỷ có thể mang ta đi dạo?”

“Thánh Cung đâu phải hậu hoa viên mà ngươi muốn dạo thì dạo?” Cung nữ lườm hắn một cái:

“Bất quá ngươi muốn đi đâu đây?”

“Nghe nói hậu cung của bệ hạ giai lệ ba ngàn, tiểu đệ muốn mở rộng tầm mắt…” Lạc Nam thẳng thừng đáp.

Cung nữ toàn thân cứng đờ, hung hăng phi một tiếng:

“Mới có tí tuổi đầu đã tham hoa háo sắc, bất quá lại dám nhắm vào vườn hoa của bệ hạ, tiểu tử ngươi không sợ bay đầu à?”

“Chính vì ta còn nhỏ tuổi nên mới không sợ, trẻ nhỏ không biết không có tội mà…” Lạc Nam ngây thơ vô số tội đáp.

Cung nữ chỉ biết im lặng, cuối cùng bất đắc dĩ gật đầu:

“Thôi được rồi, ta là thiếp thân thị nữ của Duệ Phi, vừa lúc muốn tiến vào hậu cung hầu hạ người, có thể mang ngươi theo cùng!”

“Đa tạ cung nữ tỷ tỷ.” Lạc Nam vui vẻ nhảy dựng lên.

Cung nữ liếc xéo hắn một cái.

Nàng đi trước dẫn đường, Lạc Nam liền lon ton chạy theo phía sau.

Băng qua các tòa kiến trúc như mê cung, Lạc Nam và cung nữ rốt cuộc đi đến một nơi thanh mát, cảnh vật mộng mơ hữu tình.

Non nước uốn quanh, bách hoa đua nở, chim cầm tẩu thú hoan ca hòa âm, đan xen giữa cảnh vật thiên nhiên dễ chịu là các tòa cung điện nguy nga tráng lệ, cung nữ ra ra vào vào, không nhìn thấy bóng dáng nam nhân nào.

Hiển nhiên đã đi vào phạm vi hậu cung của Càn Quân Thánh Đế, nơi ở của các phi tần, hầu hạ các nàng chỉ có cung nữ, bất kỳ nam nhân nào cũng không được bước vào.

Mặc dù chỉ là chỗ ở của những thị thiếp nhưng nồng độ Nguyên Khí lại cao đến dọa người, khí tức đám phi tần của Càn Quân Thánh Đế cũng rất bất phàm, chứng tỏ ngoài nhan sắc thì các nàng cũng có tu vi không tệ.

“Ánh mắt của cẩu Thánh Đế rất tốt nha, chẳng trách từng mê luyến Vân Duyên sư muội.” Lạc Nam âm thầm suy nghĩ.

Hắn và cung nữ một đường xâm nhập sâu vào hậu cung, điều kỳ quái chính là suốt đường đi yên lặng đến cực điểm, chẳng thấy bóng dáng của bất kỳ cung nữ nào khác, chẳng thấy ai phát hiện có một tiểu nam hài đang vào hậu cung của Thánh Đế.

Lạc Nam cong nhẹ bờ môi, xem ra sắp có chuyện thú vị a.

Rất nhanh, hắn và cung nữ liền tiến vào một đình viện nhỏ giữa vườn hoa, nơi có một vị mỹ phụ nhân mặc cung trang, đang ngắm hoa thưởng trà.

“Duệ Phi, nô tỳ đã trở về…” Cung nữ hướng mỹ phụ nhân hành lễ.

Duệ Phi nhẹ gật đầu, đưa mắt nhìn sang chợt phát hiện Lạc Nam, nhất thời sắc mặt đại biến:

“Ngươi! Tiểu nam hài này vì sao có mặt ở đây? Nam nhân đi vào hậu cung của bệ hạ chính là trọng tội!”

“Hắn chỉ là một đứa bé…” Cung nữ ra vẻ hoảng hốt đáp:

“Huống hồ hắn là Lạc Tiểu Thiếu Chủ, thân phận bất phàm, ắt hẳn sẽ không xảy ra chuyện.”

“Hồ đồ.” Duệ Phi biểu lộ trắng bệch quát, lo lắng đến toàn thân run rẩy:

“Chính vì thân phận của hắn nên bệ hạ sẽ không động vào hắn, nhưng mạng của ta và ngươi e rằng khó thể giữ được!”

Cung nữ nghe xong hai chân mềm nhũn xém chút quỵ xuống, sợ hãi nhìn lấy Lạc Nam.

“Có nghiêm trọng như vậy không?” Lạc Nam hết sức phối hợp hỏi.

“Lạc Tiểu Thiếu Chủ, ngươi đã vô tình hại chết chúng ta rồi biết không hả?” Duệ Phi nước mắt chực chờ rơi xuống.

“Duệ Phi, là ta hại ngươi rồi.” Cung nữ sầu khổ:

“Để ta mang hắn rời đi, mọi chuyện sẽ không liên lụy đến ngươi…”

“Vô ích, chẳng may các ngươi bị phát hiện thì kết cục càng nặng nề hơn!” Duệ Phi hai mắt bỗng nhiên lóe lên một tia hy vọng, liền kéo tay Lạc Nam đề nghị:

“Ta có một biện pháp hóa nguy thành an, không biết Lạc Tiểu Thiếu Chủ có nguyện ý cứu chúng ta?”

“Đương nhiên nguyện ý!” Lạc Nam vỗ vỗ ngực: “Có thể anh hùng cứu mỹ nhân là bổn phận của ta!”

Hai nữ âm thầm phi một tiếng, có quỷ mới cần ngươi làm anh hùng.

Duệ Phi mở miệng nói: “Ta có học một phương pháp tạo ảo giác, tạm thời khiến bề ngoài của ngươi trở thành một nữ nhân, khi đó ngươi chỉ cần nhanh chân một chút là thành công rời khỏi hậu cung mà không lo bị phát hiện.”

“Tốt quá!” Lạc Nam mừng rỡ: “Mau làm đi, ta không muốn hại chết tỷ tỷ.”

Duệ Phi gật gù, lấy ra một cái chậu nước trong suốt, ra hiệu Lạc Nam trích huyết nhỏ vào:

“Ta cần một giọt máu của ngươi để thi triển phương pháp đó!”

“Đau lắm nha…” Lạc Nam ra dáng công tử bột sợ chảy máu, trong lòng lại sử dụng Thiên Cơ Lâu dò xét mục đích và ý đồ thật sự của Duệ Phi.

Tiêu tốn 600 Điểm Danh Vọng, có được đáp án.

Ánh mắt lấp lóe, hắn âm thầm cười nhạt.

Thì ra Duệ Phi là do Càn Quân Thánh Đế sai sử, muốn lừa hắn lấy máu, thông qua giọt máu sẽ xác định xem hắn có thật sự là nhi tử của Ninh Vô Song và Lạc Chiến Quốc hay không, đồng thời cũng dựa vào khí tức trong giọt máu kết luận tu vi thật sự của hắn.

Hiển nhiên Càn Quân Thánh Đế vẫn chưa tin tưởng Lạc Gia Thiếu Chủ chỉ là tên phế vật, còn hoài nghi thân phận của hắn, cẩn thận đến cực điểm.

Nghĩ đến đây Lạc Nam quyết định phối hợp, điều động Bất Hủ Diễn Sinh Kinh phóng thích khí tức Nguyên Anh hòa vào trong máu.

Kiếp này hắn thật sự là nhi tử của Lạc Gia, chẳng có gì phải e ngại.

Sau một phen vờ vịt sợ đau, cuối cùng Lạc Nam vẫn cắn răng nhỏ giọt máu đó vào trong chậu nước, có Cấm Kỵ qua mặt, sự nghi ngờ của Càn Quân Thánh Đế xem như trở nên vô dụng.

Duệ Phi hài lòng gật đầu cười, liền giả vờ thi triển một thoáng Ảo Trận cấp thấp lên xung quanh Lạc Nam, biến bộ dạng bên ngoài của hắn giống với tiểu cung nữ.

“Nhờ giọt máu của ngươi mà phương pháp che giấu đã thực hiện thành công, bất quá hiệu quả không được bao lâu, ngươi mau rời khỏi hậu cung!” Duệ Phi hướng hắn căn dặn.

Muốn lừa gạt trẻ nhỏ vô tri, hành động thi triển Ảo Trận của nàng chẳng liên quan gì đến giọt máu vừa lấy cả.

Lạc Nam vẫn diễn kịch xuất sắc: “Đa tạ Duệ Phi tỷ tỷ, có thể không làm liên lụy đến ngươi là tốt lắm rồi.”

“Thật là tiểu tử hiểu chuyện, ta phải lập tức cầu kiến bệ hạ để trì hoãn thời gian cho ngươi!” Duệ Phi vội vàng thu hồi chậu máu, xoay người đứng lên.

“Để nô tỳ theo hầu nương nương!” Cung nữ cũng nhanh chóng theo cùng.

Thoáng chốc đình viện chỉ còn lại một mình Lạc Nam.

Hắn cũng không rời đi theo lời dặn của Duệ Phi, ngược lại dựa vào vị trí mà Hệ Thống cung cấp ung dung đi đến.

Cũng may vị trí lần này của Rương Đặc Biệt không nằm trong tẩm cung của vị phi tần nào, mà chỉ nằm ở giữa một vườn hoa thơm ngát.

Rất nhanh Lạc Nam đã phát hiện một chiếc rương màu Bạch Kim.

“Chẳng lẽ màu sắc quyết định trình độ trân quý của vật phẩm bên trong?”

Lạc Nam hơi kinh ngạc, lần trước trong phòng của đại tẩu chỉ là cái rương màu đen mà thôi, lần này vậy mà có màu bạch kim sáng chói.

Vừa mới đặt tay mở ra rương đặc biệt, chưa kịp quan sát vật phẩm bên trong.

ĐÙNG!

Một thanh âm thật lớn kinh thiên động địa nổ ra giữa Thánh Cung khiến hắn xém chút bật ngửa.

“Cung nữ của Duệ Phi muốn ám sát Bệ Hạ!”

“Mau chóng hộ giá!”

Giọng nói rống giận kinh hồn của cường giả ầm ầm quét ngang bốn phương tám hướng.

Lạc Nam ngây ngẩn cả người, khóe miệng lẩm bẩm:

“Quả nhiên nữ nhân đó có vấn đề!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240