Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 10
Phần 10

Tinh không vô tận…

Vạn Long Quân khí thế đùng đùng tưởng như quét ngang thiên binh vạn mã lúc này lại đang gặp phải trở ngại to lớn.

Chỉ thấy phía trước bọn hắn lúc này, bốn vị Nữ Đế ngạo thế vô song, tuyệt đại phong hoa ung dung mà đứng.

Phượng Hoàng Tộc Trưởng – Phượng Nghi Nữ Đế.

Thiên Hồ Tộc Trưởng – Thiên Hồ Nữ Đế.

Châu Gia Tộc Trưởng – Châu Miên Mạn.

Thanh Loan Tộc Trưởng – Thanh Loan Nữ Đế.

Phía sau lưng Phượng Nghi Nữ Đế là Phượng Hoàng Quân với các nhánh quân cường đại không kém Vạn Long Quân quá nhiều gồm có: Băng Phượng Quân, Lôi Phượng Quân, Phong Phượng Quân, Kim Phượng Quân, Hỏa Phượng Quân.

Phía sau Thiên Hồ Nữ Đế là Bạch Hồ Quân với nhân số đông đảo, điều đặc biệt là mỗi người đều sở hữu Mị Công cường đại có thể mê hoặc tinh thần địch nhân bất cứ lúc nào, mỗi người còn sở hữu đến tận chín cái mạng khiến vô số quân đội cũng phải kiêng kỵ.

Đứng sau Châu Miên Mạn là hàng vạn Thiên Binh Thiên Tướng… không, lúc này phải gọi bọn hắn là Tiên Ma Quân.

Bởi vì sau khi được Quân Trích Điệp chấp chưởng, Thiên Binh Thiên Tướng tất cả đã dần dung hợp vào hệ thống 1998 vị Tiên Ma Quân của nàng, một nửa thành viên đã thông qua Lập Ma Quả để sở hữu Ma Lực, sức mạnh gia tăng rất đáng kể.

Lúc này vừa có Quân Trích Điệp chỉ huy, vừa có Châu Miên Mạn tọa trấn, sĩ khí như hồng, quân tâm vững chắc.

Cuối cùng, phía sau Thanh Loan Nữ Đế chính là Thanh Loan Quân hùng mạnh gồm hai nhánh quân cấu thành phân biệt gồm Phong Loan Quân và Mộc Loan Quân, hình thể ưu nhã và hoa mỹ nhưng chiến lực cũng chẳng thể xem thường.

Thanh Loan Tộc cũng từng là một thành viên của Săn Ma Điện, nhưng sau khi nhận ra những mặt thối nát bên trong của thế lực này nên đã chủ động tách ra.

Chính vì như vậy, Thanh Loan Tộc Trưởng không tin tưởng Tru Nghịch Liên Minh khi có Săn Ma Điện tồn tại.

Mà hiện tại dưới thế cục của vũ trụ, chỉ cần là người sáng suốt đều biết nếu không có thực lực tuyệt đối sẽ rất khó đứng ở thế trung lập, chỉ có thể tuyển chọn một trong hai phương thế lực nếu không muốn trở thành đối tượng bị cả hai giằng co rồi lâm vào hủy diệt.

Một nguyên nhân khác, Thanh Long Tộc Trưởng thế hệ này là Thanh Loan Nữ Đế có quan hệ thân thiết với cả Phượng Nghi Nữ Đế và Thiên Hồ Nữ Đế.

Đứng trước hai vị bạn thân thuyết phục, Thanh Loan Nữ Đế rốt cuộc hạ quyết định gia nhập Liên Quân Nghịch Long thay vì Tru Nghịch Liên Minh.

Sau khi cảm nhận được Long Ngạo Thiên vận dụng Đế Long Triệu Tập Lệnh, bởi vì lo lắng… ba vị Nữ Thiên Yêu Đế đã điều động quân đội ngăn chặn nhằm trợ giúp Lạc Nam giảm bớt áp lực nơi chiến trường.

Dù sao thì hiện tại vận mệnh của ba tộc Thần Thú đã cùng Lạc Nam đi chung một chuyến thuyền, nếu hắn xảy ra chuyện không may thì toàn bộ Liên Quân Nghịch Long trở thành rắn mất đầu, ba đại tộc của các nàng cũng sẽ bị Tru Nghịch Liên Minh tiêu diệt.

Về tình về lý, Phượng Nghi, Thiên Hồ, Thanh Loan đều phải ra tay.

Về phần Châu Miên Mạn đã sớm dự đoán được tình huống, chủ động cùng Quân Trích Điệp mang theo Tiên Ma Quân tiến đến viện trợ.

Đứng trước quân lực cường đại và chiến lực cá nhân của tứ nữ, dù là Vạn Long Quân cường thế đến mức nào cũng sinh lòng e ngại, không dám lỗ mãng tấn công.

Chỉ riêng một mình Phượng Nghi Nữ Đế đứng ở nơi đó, không có bất kỳ vị Đại Tướng nào của Vạn Long Quân dám tự tin khẳng định mình có thể đánh ngang tay nàng.

Lôi Long Đại Tướng thế hệ này là một tên nam tử trung niên có tu vi Thiên Long Đế, tâm phúc của Long Ngạo Thiên tên Long Bình.

Hắn đảo mắt nhìn qua bốn vị Nữ Đế và quân đội cường đại ngăn ở phía trước, giọng điệu uy nghiêm trầm thấp:

“Các vị Nữ Đế đều là nhân vật thông minh, vì sao chấp mê bất ngộ đầu quân vào kẻ ác? Chẳng lẽ muốn vũ trụ này trở nên hỗn loạn hay sao?”

“Nếu như các vị hiện tại quay đầu là bờ, Tru Nghịch Liên Minh sẵn sàng mở rộng cửa nghênh đón các vị!”

“Haha!” Châu Miên Mạn như nghe được chuyện cười lớn nhất trên đời, nàng lớn tiếng chế nhạo:

“Người mà ngươi vừa gọi là kẻ ác, hắn đang cố gắng giúp đỡ nữ nhi của Nghịch Long Đế, người lẽ ra phải ngồi trên ngai vàng Long Tộc giành lại vị trí thuộc về mình!”

“Kẻ mà ngươi xem là tộc trưởng, chỉ là một tên tiểu nhân không hơn không kém đâm sau lưng huynh đệ, cấu kết tà ma ngoại đạo mà thôi!”

“Long Tộc rơi vào tay Long Ngạothiên, không sớm thì muộn cũng sẽ nghênh đón kết cục diệt vong!”

Nghe lời nói tràn đầy khinh thường của nàng, vô số thành viên Vạn Long Quân vô thức cúi thấp đầu.

Bởi vì bọn hắn biết lời của Châu Miên Mạn là sự thật.

Kẻ tiểu nhân như Long Ngạo Thiên trở thành tộc trưởng Long Tộc, trong khi công chúa chính tông, nữ nhi của Nghịch Long Đế lại bị Long Tộc khắp nơi truy sát.

Quả thật là điều buồn cười.

Đáng tiếc, hiện tại người ở vị trí tộc trưởng là Long Ngạo Thiên, người nắm giữ Đế Long Triệu Tập Lệnh cũng là Long Ngạo Thiên.

Tất cả những vị trí chủ chốt bên trong Vạn Long Quân như Tướng Quân đều đã được Long Ngạo Thiên thay đổi thành các nhân vật tâm phúc của mình.

Những ai còn trung thành với Nghịch Long Đế đều bị ném vào Long Ngục không rõ sống chết.

Thân là Vạn Long Quân chỉ nhìn Lệnh mà không nhìn người, bọn hắn dù biết sai lầm nhưng vẫn phải tuân thủ quy tắc vạn năm bất biến.

“Hừ!” Long Bình lạnh lùng chất vấn:

“Châu Miên Mạn, ngươi thân là Thiên Hậu của Thiên Đình lại đầu nhập vào Nghịch Long, không cảm thấy có lỗi với Thiên Đế hay sao?”

Châu Miên Mạn nở nụ cười kiêu ngạo: “Thiên Đế chỉ bị ta dùng phân thân qua mặt vô số năm qua mà thôi, mục đích cuối cùng của ta chính là Bàn Đào Thụ của hắn!”

“Châu Miên Mạn ta từ đầu đến cuối chỉ thuộc về duy nhất một người nam nhân là Lạc Nam, ta là con dâu nhà họ Lạc, các ngươi nghe rõ chưa?”

Thiên Binh Thiên Tướng đều đã bị Quân Trích Điệp triệt để chưởng khống, nàng cũng không cần phải tiếp tục giả vờ để trấn an tâm lý bọn hắn.

Ngược lại Châu Miên Mạn đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi.

Nàng buồn nôn mỗi khi có người khác nhắc đến thân phận Thiên Hậu của mình.

Nàng muốn kiêu hãnh tuyên bố thân phận mà nàng thật sự mong muốn có được.

Ngày hôm nay rốt cuộc cũng đã toại nguyện.

Từ hôm nay, thế gian chỉ còn Châu Miên Mạn là thê tử của Lạc Nam, Thiên Hậu của Thiên Đình đã chết.

Mà nghe xong lời nói của nàng, Long Bình càng là lửa giận ngập trời, ngửa đầu gầm rống:

“Lạc Nam quả nhiên là dụng tâm hiểm ác khó lường, không ngờ đã tính kế từ lâu như vậy hòng cướp đi Bàn Đào Thụ, đúng là nhân tố bất ổn mà vũ trụ cần loại bỏ!”

Vô số người nghe ra giọng điệu đố kỵ và oán hận trong lời nói của Long Bình.

Châu Miên Mạn vừa là một vị Thiên Trận Đế kiêm Thiên Đế, vừa là mỹ nhân có tiếng đương thời… ấy vậy mà cam tâm tình nguyện vì Lạc Nam nằm vùng Thiên Đình, cướp đoạt Bàn Đào Thụ cho hắn.

Tên khốn kiếp Lạc Nam có tài đức gì lại được nhiều mỹ nhân nguyện ý hết lòng hết dạ như vậy?

“Long Bình Tướng Quân, có nên chiến?” Kim Long Đại Tướng lên tiếng hỏi ý.

Long Bình ánh mắt đầy phẫn nộ, tuy rằng rất muốn lao lên dạy cho mấy nữ nhân trước mặt một bài học, nhưng hắn cũng không dám xem thường mà tự ý quyết định.

“Hỏi ý tộc trưởng rồi quyết!”

Long Bình ánh mắt lấp lóe đáp, lấy ra một khối Truyền Âm Ngọc, nhanh chóng truyền âm cho Long Ngạo Thiên, đem mọi việc kể lại một lần.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240