Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 43
Phần 43

Mãi đến khi tất cả thê tử đều cần khẩn xin hàng, Lạc Nam mới phấn chấn hùng phong, vừa lòng thỏa ý nghênh ngang rời đi.

“Vẫn còn hơn hai năm a…”

Lạc Nam nhìn đến thời gian Cửa Hàng nâng cấp, trong lòng âm thầm thở dài một tiếng.

Thời gian gần đây hắn luôn xui xẻo, mở ra Vòng Quay Danh Vọng chẳng gặp được thứ nào hay ho.

Tuy có đôi lần xuất hiện Siêu Việt Đế Cấp, nhưng đều là những con hàng để lại tác dụng phụ cực lớn sau khi sử dụng.

Lạc Nam cảm thấy không thích hợp, thế là cũng từ bỏ không quay chúng nó.

Hắn thậm chí hoài nghi chẳng lẽ khí vận của mình sẽ đến sau khi Cửa Hàng nâng cấp hoàn tất?

“Thôi kệ, hiện tại cứ tận hưởng cuộc sống, sau khi Cửa Hàng nâng cấp hoàn tất sẽ gia tăng thực lực cho các thê tử, mình cũng yên tâm đi đúc Hóa Vũ Bá Thần Thể!” Lạc Nam âm thầm suy nghĩ.

Biết rằng đúc nên Hóa Vũ Bá Thần Thể tiêu tốn không ít thời gian, Lạc Nam không yên tâm rời đi lúc này khi các thê tử chưa ai đủ sức chống lại đám người Nhị Lang Thần.

Một khi để bọn hắn thừa cơ xông vào, sợ rằng sẽ tạo nên kết cục tiếc nuối.

Vì vậy chờ nâng cấp hoàn tất, hắn sẽ dùng các vật phẩm từ Cửa Hàng giúp chúng nữ mạnh hơn hiện tại, đủ sức chống lại đám Nhị Lang Thần.

Khi đó hắn cũng an tâm rời đi, thực hiện dã tâm đúc nên thể chất top 1.

Bất quá mọi thứ trên thế gian này luôn khó lòng như ý, vận mệnh ưa thích trêu đùa người khác.

Lạc Nam vừa mới rời khỏi cổng làng đã nhìn thấy Tứ Đại Cung Nữ đứng chờ sẵn bên ngoài.

“Các bảo bối, vào làng chơi!” Lạc Nam lập tức tươi cười nghênh đón.

Chỉ là sắc mặt của Tứ Đại Cung Nữ lúc này lại trắng bệch như tờ giấy.

Hít sâu một hơi, các nàng hoảng hốt nói:

“Thiếu Chủ mau rời đi! Bụt đến rồi, Nữ Hoàng đang tìm cách kéo dài thời gian!”

Nụ cười trên mặt Lạc Nam cứng đờ…

“Bụt đến? Sao có thể như vậy?”

Lạc Nam lắp ba lắp bắp.

Mặc dù thế lực hiện nay dưới tay hắn mạnh hơn cả Nghịch Long Đế trong quá khứ, nhưng thân là một người từng trải và tiến sâu hơn cả Nghịch Long Đế bên trong luân hồi, hắn dám khẳng định phạm vi địa bàn của mình còn bé hơn Nghịch Long Đế rất nhiều.

Năm đó Nghịch Long Đế đã thu phục gần hết tất cả thế giới ở Tiên Giới, thu luôn vô số Tiểu Tiên Giới và Trung Tiên Giới mới bị Bụt tìm đến tận cửa.

Trong khi đó Lạc Nam hiện tại chỉ có Đế Thiên Côn Lôn, Tiên Ma Vực, Phượng Hoàng Tộc, Thanh Loan Tộc, Thủy Hoang Tộc và Thiên Hồ Tộc mà thôi.

Hắn cũng chưa từng chính mồm thừa nhận hay có bất kỳ ý đồ nào cho thấy dã tâm thống nhất Tiên giới hay vũ trụ, vẫn luôn đè nén dù đã có đủ khả năng thực hiện.

Vì thế nên Lạc Nam không quá lo lắng Bụt sẽ tìm đến mình, thậm chí hắn còn muốn tận hưởng khoảng thời gian này cho đến khi Cửa Hàng May Mắn tăng cấp.

Ấy thế mà Bụt lại tìm đến rồi, chẳng lẽ sau nhiều năm như vậy đám địch nhân bên trên càng thêm hùng mạnh, tạo áp lực lớn hơn hay sao?

“Huhuhu!”

Chợt bên tai vang lên tiếng khóc nức nở của Kiếp Nhược, nàng nhịn không được nhào vào lòng Lạc Nam ôm chặt lấy hắn nói:

“Thiếu Chủ đừng có đi, thiếp sợ ngươi xảy ra chuyện!”

“Đúng đó, chàng có mệnh hệ gì Nữ Hoàng và bọn thiếp biết phải làm sao?” Kiếp Linh hai mắt rưng rưng.

Kiếp Thiền gật mạnh đầu, ôm lấy cánh tay hắn, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ lo lắng: “An nguy của vũ trụ bọn thiếp mặc kệ, chỉ cần chàng bình an là được!”

Ngay cả Kiếp Tâm vốn lạnh lùng ít nói ánh mắt cũng đỏ lên nhìn hắn, tuy không nói lời nào nhưng tình cảm hiện rõ trong đáy mắt.

Từng nghe Lạc Nam đề cập sự nghiêm trọng khi Bụt tìm đến, các nàng hiểu mức độ nguy hiểm của việc lần này, sợ nam nhân này một đi không trở lại, tình cảm đè nén lâu ngày cũng bộc phát ra nhiệt tình như lửa.

Lạc Nam âm thầm cảm động, vòng tay ôm lấy từng người, cúi đầu hôn nhẹ lên trán các nàng, ra sức trấn an nói:

“Yên tâm đi, ta sẽ tự biết cân nhắc!”

“Nhưng mà…” Tứ nữ vẫn còn vô cùng lo lắng.

“Ngoan, sau chuyện lần này ta sẽ báo sư phụ thu các nàng vào phòng!” Lạc Nam cười tủm tỉm, mỹ nhân biểu hiện tình thâm ý trọng chính là món nợ lớn nhất, hắn không thể phụ lòng các nàng.

“Phi!”

Tứ nữ đỏ mặt gắt một tiếng, từng người cảm thấy mặt mình nóng như lửa đốt, bất quá bờ môi lại vô thức mỉm cười ngọt ngào.

Kiếp Tâm vốn định mở miệng nói ai mà thèm, lại nghĩ đến lần này Bụt đến có thể là nguy cơ to lớn với nam nhân, cũng ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

“Đi thôi!” Lạc Nam hít sâu một hơi, trầm giọng nói:

“Mang ta đi gặp Bụt!”

Chẳng biết vì sao, hắn cảm giác có biến số nào đó trong chuyện lần này…

Dù sao thời đại của hắn và Nghịch Long Đế khác xa nhau, cũng không thể lấy chuyện quá khứ ra phán đoán tương lai được.

Chuyện gì cần đến rồi sẽ phải đến.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240