Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 222
Phần 222

Càn quét tài nguyên chán chê, Lạc Nam lại xách mông đến sòng bạc.

Cũng mặc kệ thắng thua, hắn hăng say đặt cược.

Bộ môn chơi cũng đơn giản, chính là tài xỉu.

Khu vực này có bố trí một Trận Pháp áp chế tu vi, ngăn cấm tu vi của tất cả mọi người cũng như sử dụng thủ đoạn để gian lận, ép tất cả xuống thành phàm nhân như nhau.

Có chơi có chịu.

Lạc Nam mỗi một lần cược là ném vào vạn khối Nguyên Thạch chất chồng như núi khiến vô số người vây xem nhìn mà chậc lưỡi, tiểu hài tử thật không đơn giản.

Có vẻ vận khí của Lạc Nam không tốt lắm, chơi hơn chục ván cứ đặt tài là lại ra xỉu, đặt xỉu thì lại ra tài.

Chưa được bao lâu, hắn thua gần như cháy túi, có người âm thầm ước tính số lượng Nguyên Thạch mà Lạc Nam thua mất lên đến vài mỏ Cực Phẩm rồi.

“Thật là chán, mỹ nữ đến đây cho tiểu gia đổi vận…”

Lạc Nam bực mình quát, liền hướng một kỹ nữ có tí nhan sắc, ăn mặc diêm dúa vẩy tay gọi.

Kỹ nữ đã sớm chú ý đến tiểu hài tử trẻ trung nhưng gia sản kết xù, nghe hắn gọi liền mừng rỡ chạy đến.

Lạc Nam ra hiệu cho nàng ngồi xuống, còn hắn thì nhảy lên đùi của nàng ngồi, cực kỳ thành thạo tựa đầu vào hai cái núi non trập trùng, không quên đưa tay nắn bóp bờ mông bạo mãn.

“Khanh khách, tiểu ca ca thật biết chơi, ngươi là công tử của nhà nào đấy?” Kỹ nữ cười đến nhánh hoa run rẩy, cố ý dùng khe ngực kẹp cái đầu hắn.

“Lạc Gia!” Lạc Nam thản nhiên đáp.

Kỹ nữ nghe xong xém chút ngất đi, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu: “Lạc… Lạc Tiểu Thiếu Chủ, chúng ta như thế này tốt sao?”

Nàng sợ thân phận ti tiện của mình sẽ khiến danh tiếng của hắn xấu đi, đến lúc đó Lạc Gia tính sổ lên đầu nàng, có mười cái mạng cũng không đủ chết a.

“Yên tâm đi, bổn Thiếu Chủ cảm giác được nàng sẽ thay đổi khí vận của ta, cứ ngồi yên ở đó!” Lạc Nam cười hắc hắc nói.

Toàn trường tập trung ngày càng đông đảo, muốn xem vị Tiểu Thiếu Chủ của Lạc Gia thua cháy túi sẽ khóc lóc đáng thương như thế nào.

Trân Bảo Lâu có bối cảnh không nhỏ, dù ngươi có là đương kim Thái Tử đến cũng phải có chơi có chịu, chẳng nể nang gì cả.

Mà nghe được lời của Lạc Nam với kỹ nữ, không ít người chép miệng ra vẻ khinh thường.

Tiểu tử ngươi vận khí đen đuổi từ đầu đến cuối, làm sao một kỹ nữ có thể đổi vận?

Lạc Nam mặc kệ bọn hắn nghĩ gì, lần này dồn hết tài sản chơi một lần cuối cùng.

Hắn đem tất cả Nguyên Thạch mang theo bên người, ngay cả đống lớn tài nguyên mua sắm từ đầu đến cuối cũng lấy ra đặt cược.

“Hít…”

Thấy Lạc Nam chơi lớn, toàn trường hít một ngụm khí lạnh.

Đây là khối tài sản khổng lồ a, e rằng Thánh Tôn cũng chưa chắc giàu có được như vậy.

Ở trong đan điền, Bất Hủ Diễn Sinh Kinh nhẹ nhàng lay động, sự áp chế tu vi của Trận Pháp trở nên vô hiệu, tất cả người xung quanh vẫn không hay biết gì.

Đợi nhà cái lắc xong, Lạc Nam ánh mắt có chút lấp lóe, liền nở nụ cười tà:

“Tài, đặt hết vào tài cho ta!”

Những người chơi khác từ đầu đến cuối thấy Lạc Nam xui xẻo nên không đặt theo hắn, ngược lại nhao nhao đổ vào xỉu.

Nhà cái mặt không biểu tình mở bát, chứng kiến xí ngầu bên trong, sắc mặt ngưng trọng cao giọng quát:

“TÀI!”

“Làm sao có thể?” Đám đông sắc mặt kịch biến.

“HAHAHAHA!” Lạc Nam ngửa đầu lên trời cười to, hung hăng cắn vào ngực kỹ nữ một cái, hưng phấn quát lớn:

“Thấy chưa hả? Ta đã nói nàng mang đến đại khí vận.”

Kỹ nữ vừa mừng vừa sợ, nhịp tim đập rộn lên, toàn thân mềm nhũn, nhìn khối tài sản mà Lạc Nam thắng cược mà đầu choáng mắt hoa.

“Hừ, từ cổ chí kim chưa có ai lạm dụng Cấm Kỵ để đánh bạc như công tử!” Kim Nhi bất mãn nói.

Lạc Nam cười xấu xa, mặc kệ ánh mắt ghen ghét đố kỵ của toàn trường, hắn thu hồi cả vốn lẫn lãi.

Nhà cái đổ mồ hôi lạnh, bị Lạc Nam chơi thắng ván vừa rồi chẳng khác nào lợi nhuận mười năm ròng mất trắng.

“Tiểu Thiếu Chủ, chơi tiếp chứ hả?” Nhà cái hy vọng Lạc Nam tiếp tục để gỡ gạc.

“Hết hứng rồi, bổn Thiếu Chủ không chơi nữa!” Lạc Nam bĩu môi nhảy xuống khỏi đùi kỹ nữ.

Lần này mua sắm trắng trợn chẳng những không mất phí còn ôm về một khoảng lời, như vậy đã đủ rồi.

Hắn ném cho kỹ nữ một chiếc Nhẫn Trữ Vật, nhếch miệng cười nói:

“Nhờ có nàng mang đến khí vận, thưởng cho nàng năm mỏ Nguyên Thạch!”

Kỹ nữ hai mắt trợn tròn, cánh tay che kín miệng, rưng rưng nước mắt, hoàn toàn không dám tưởng tượng nổi nhìn Lạc Nam.

Đối với nữ nhân có thân phận kém cõi như nàng, cả một đời cũng không kiếm đủ một Mỏ Nguyên Thạch chứ đừng nói là năm mỏ.

Vậy mà chỉ tùy tiện ngồi chơi với Lạc Nam một chút, bị hắn sờ mó một thoáng liền đổi cả đời rồi?

Cảm động, lúc này nàng hận không thể đi chết vì hắn.

Lạc Nam vỗ vỗ mông nàng, bờ môi cong lên tà mị: “Đừng mê luyến ca, ca chỉ là truyền thuyết!”

Nhìn thấy hắn ung dung xoay người rời khỏi sòng bạc, bóng dáng bé nhỏ của một tiểu nam hài chín tuổi thật sâu để lại ấn tượng trong mắt vô số người.

Kỹ nữ thật sâu thất thần, có lẽ chỉ khoảnh khắc ngắn ngũi nhưng cả đời nàng sẽ không thể nào quên được.

“Mỹ nhân, mau theo ta chơi bạc, cam đoan trả giá đầy đủ…”

Mà lúc này liền có khách nhân chú ý đến kỹ nữ lên tiếng gọi nói, hiển nhiên là cũng muốn dùng nàng thử vận xem có được may mắn như Lạc Nam hay không.

“Đúng đúng đúng, nàng mau theo ta, ta trả nàng gấp đôi!” Một người khác vội vàng lên tiếng.

“Cút hết, ta trả gấp mười lần!” Lại có phú nhị đại hùng hổ tuyên bố.

Chỉ thoáng chốc một kỹ nữ vô cùng bình thường, thấp hèn lại trở thành tiêu điểm của mọi nam nhân, điều này khiến rất nhiều kỹ nữ khác ghen ghét, đố kỵ.

Nhưng mà hành vi tiếp theo của kỹ nữ lại khiến tất cả ngây người.

Chỉ thấy nàng ra vẻ khinh bỉ từ chối tất cả lời mời, dõng dạc tuyên bố:

“Lạc Gia tiểu Thiếu Chủ chính là khách nhân cuối cùng của cuộc đời ta, tài sản hắn ban tặng đã thừa sức để ta chuộc thân khỏi chốn hồng trần, từ nay về sau không còn làm kỹ nữ!”

Nói xong như thiên nga kiêu ngạo quay đầu rời đi, hiển nhiên thật sự muốn dã từ kiếp sống kỹ nữ.

Nàng đã quyết tâm.

Trong cùng thời điểm, tin tức về tất cả hành vi của Tiểu Thiếu Chủ Lạc Gia liền lấy tốc độ chóng mặt quét ngang bốn phương tám hướng trên khắp Đế Quốc Càn Quân.

Vô số người nghe được mà sắc mặt quái dị, thật sự không biết phải nên nói cái gì cho phải.

Từ lịch sử của Càn Quân Đế Quốc trải dài đến tận hôm nay, mỗi khi nhắc đến nam nhân của Lạc Gia, tất cả đều sẽ liên tưởng đến những vị đại anh hùng quang minh lỗi lạc, thiên phú kinh người, chiến lực ngạo thiên, từ nhỏ đã lăn lộn trong Quân Đội, học Quân Kỹ, tuân Quân Quy… sau đó là điều binh khiển tướng, chinh chiến bát phương.

Nhưng lúc này đây, khi nhắc đến Tiểu Thiếu Chủ của Lạc Gia, hình tượng của hắn là gì?

Tay chơi, phá hoại nề nếp gia phong, ỷ thế hiếp người, vào sòng bạc, thuê kỹ nữ…

Nếu không phải may mắn ở phút cuối cùng thì lại thêm một tội phá gia chi tử.

Quan trọng hơn là hắn làm những điều đó khi chỉ mới có 9 tuổi…

Đây thật sự là hậu nhân của Lạc Gia sao?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240