Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 116
Phần 116

“Đa tạ Kim Nhi tiền bối, thứ này rất thích hợp với ta!”

Hi Vũ sắc mặt vô cùng thánh kính nói một câu, đưa tay nhận lấy một vật phẩm trên kệ.

Đó là một quyển Cửu Tinh Thánh Công có tên gọi – Chinh Phạt Công.

Công pháp tên chỉ có ba chữ nhưng bao hàm vô tận chinh chiến cùng sát phạt, Chinh Phạt Công là một loại Công Pháp có thể thao túng tất cả lực lượng trong thiên địa tạo thành Lực Đẩy hùng mạnh, nghiền nát và chinh phạt thiên hạ, tận dụng, nắm giữ và khai thác được tiềm năng của Lực Đẩy một cách tối đa.

Đối với người có thể tạo ra Lực Đẩy để chiến đấu như Hi Vũ, Chinh Phạt Công không thể nghi ngờ là vô cùng thích hợp để nàng có thể tu luyện và phát triển lâu dài.

Đương nhiên tiềm năng của một môn Cửu Tinh Thánh Công không chỉ dừng lại ở từng đấy, chẳng qua là chú thích của Cửa Hàng May Mắn tương đối ngắn ngọn mà thôi.

Để khai thác hết sức mạnh của một môn Cửu Tinh Thánh Công không phải là trong thời gian ngắn hạn sớm chiều là làm được.

Yêu cầu nhập môn để luyện tầng đầu tiên của những công pháp cấp bậc này thường là Thiên Đế.

“KENG, thành công mua Chinh Phạt Công, tiêu hao 1800 Điểm Danh Vọng!”

“KENG, thành công mua huyết mạch Thiên Địa Sủng Nhi – Thời Không Tộc, tiêu hao 3000 Điểm Danh Vọng!”

Lạc Nam nghe đến đây liền giật mình, quay sang nhìn lấy Tuế Nguyệt.

Chỉ thấy trong tay nàng đã cầm một cái bình thủy tinh, chứa đựng bên trong là giọt máu trong suốt huyền ảo nồng đậm Thời Gian và Không Gian lực lượng.

Chú thích: Thời Không Tộc là một trong các chủng tộc từng xuất hiện Chí Tôn trong trời đất, có khả năng tự sản sinh Thời Gian Chi Lực và Không Gian Chi Lực trong cơ thể, không sợ cạn kiệt lực lượng khi sử dụng những thủ đoạn liên quan đến Thời Gian và Không Gian trừ trường hợp cưỡng ép bản thân triển khai những thủ đoạn vượt quá xa so với đẳng cấp.

“Lợi hại, không hổ danh là Thiên Địa Sủng Nhi, mỗi chủng tộc đều cực độ khủng bố a!” Lạc Nam cảm khái không ngớt.

Bất Tử Tộc thì đánh mãi không chết, Thời Không Tộc thì sản sinh Thời Không Chi Lực không ngừng nghĩ.

Tuế Nguyệt hiện đang rất mạnh, điểm yếu duy nhất của nàng là lực lượng bản thân có giới hạn, sẽ tiêu hao trong quá trình chiến đấu, không thể có được nguồn lực gần như vô hạn giống với Lạc Nam.

Nhưng sự xuất hiện của huyết mạch Thời Không Tộc đã vừa lúc bù trừ hợp lý vào khuyết điểm này, lại thêm Thời Không Thánh Thể khiến nàng gần như có được căn cơ hoàn mỹ làm nền tảng để một đường tu đến Thánh Đế thậm chí là Chí Tôn.

Đó là còn chưa kể truyền thừa của Thời Không Tộc cũng ẩn chứa trong giọt huyết mạch này.

Đương nhiên hiện tại Tuế Nguyệt cũng chưa thể lập tức luyện hóa huyết mạch của Thời Không Tộc được, tu vi của nàng vẫn còn quá thấp.

Lần mua sắm này của chúng nữ cũng như lời tuyên bố Lạc Nam lại trở về kiếp tay trắng, tiêu tốn gần 15000 Điểm Danh Vọng cho mấy người các nàng, Điểm Danh Vọng mà hắn còn lại chỉ là con số lẽ đáng thương.

Cũng may chúng nữ đã cảm thấy đủ, không tiếp tục muốn vật phẩm khác, bằng không hắn chẳng biết phải giấu mặt mũi ở nơi nào.

Nghĩ đến vẫn còn rất nhiều thê tử chưa được lễ vật, Lạc Nam nhứt cả trứng.

Muốn giúp toàn bộ các nàng có được căn cơ vững chắc để phát triển tại Nguyên Giới e rằng còn gánh nặng đường xa nha.

“E hèm, lễ vật đã chọn xong, ta lại mang các nàng đến xem thứ này!”

Lạc Nam thấy chúng nữ vẫn còn ngắm nghía vật phẩm trong cửa hàng liền âm thầm lau mồ hôi lạnh, giả vờ ho khan đánh trống lãng nói.

Chúng nữ nghe xong quả nhiên bị thu hút, đồng loạt đưa mắt sang nhìn hắn.

Lạc Nam dẫn các nàng đến một căn phòng, đẩy cửa bước vào.

Trong khoảnh khắc, ngay cả Lạc Nam cũng sững sờ, mấy nữ cũng kinh ngạc đến che miệng.

Bên trong căn phòng là một phương thế giới vô tận, bầu trời là vô số vì tinh tú đang chiếu rọi sáng hơn cả ban ngày, phía dưới mặt đất là cảnh vật bao la hùng vĩ.

Tại nơi này, Nguyên Khí nồng đậm vô cùng, có cảm giác như hắn và các nàng đã lạc đến Nguyên Giới.

Ở giữa trung tâm là một cái hồ máu đỏ thẳm đang sôi sùng sục, mỗi một giọt máu có cảm giác như ẩn chứa lực lượng chí cao vô thượng nào đó có thể thay da đổi thịt, cải biến vận mệnh của bất kỳ sinh linh nào.

Nói tóm lại, Lạc Nam và chúng nữ không ai đủ khả năng và kiến thức để lý giải về lực lượng thần kỳ bên trong hồ máu.

Nhưng trực giác của tu sĩ khiến tất cả đều khẳng định rằng những giọt máu này chắc chắn mang lại cơ duyên to lớn.

Đặc biệt là Diễm Nguyệt Kỳ, nàng cảm nhận được huyết mạch Kim Ô trong cơ thể mình đang sôi sùng sục, hận không thể điên cuồng lao xuống hồ ngay lập tức.

“Đây là Phản Tỉnh Huyết Hồ…” Lạc Nam giới thiệu công dụng của nó cho chúng nữ nghe một lần.

“Thế gian lại có thần vật như vậy!” Bắc Cung Hàm Ngọc lại tiếp tục chấn kinh.

Trước đó Song Điền Quả đã khiến nàng kích động thì hiện tại nàng mới hiểu được trình độ giữa tiểu vũ trụ và Nguyên Giới là chênh lệch đến mức nào.

Tài nguyên có thể giúp huyết mạch của một người giác tỉnh hoặc biến dị quả thật là nghe cũng chưa từng nghe qua chứ đừng nói là lúc này được nhìn thấy.

Thử tưởng tượng nếu một tộc Thần Thú sở hữu được Phản Tỉnh Huyết Hồ sẽ ra sao?

Tất cả cường giả cao cấp trong tộc Thần Thú đó đều giác tỉnh hoặc biến dị, vậy chẳng phải là không có thiên lý?

Phải biết rằng Nghịch Long từng xuất hiện ở Long Tộc đã xém chút thống nhất Tiên Giới.

Thiên Mệnh Huyền Phượng giúp Phượng Hoàng Tộc có địa vị chỉ kém hơn Long Tộc một chút.

Mà Nghịch Long và Thiên Mệnh Huyền Phượng đều là tồn tại biến dị bên trong cùng tộc.

“Chất lượng của huyết mạch quyết định sức mạnh của Biến Dị, cũng giống như Khuynh Thành cũng là Nghịch Long nhưng sẽ không thể mạnh bằng ta vì huyết mạch của nàng ấy tương đối loãng!” Lạc Nam cười nói:

“Mà Phản Tình Huyết Hồ sẽ nâng cấp huyết mạch đến mức nồng đậm nhất!”

“Đừng nói nữa!” Diễm Nguyệt Kỳ nóng lòng nói:

“Thiếp đã không nhịn được rồi, huyết mạch Kim Ô từ lâu đã hơi yếu kém!”

“Không phải huyết mạch Kim Ô yếu, mà giới hạn Thiên Yêu Đế ở vũ trụ này chỉ đến như thế mà thôi!” Lạc Nam cười giải thích:

“Đổi lại là Kim Ô ở Nguyên Giới chắc chắn sẽ hùng mạnh phi thường!”

“Thiếp sẽ giác tỉnh hoặc biến dị huyết mạch Kim Ô!” Diễm Nguyệt Kỳ tự tin nhìn lấy hắn, hai mắt nóng rực quan sát Phản Tỉnh Huyết Hồ.

“Nàng tiến vào đi, cẩn thận một chút, ta tin tưởng nàng…” Lạc Nam động viên.

Hắn cũng muốn xem thử công dụng của Phản Tỉnh Huyết Hồ đạt đến mức độ nào.

Diễm Nguyệt Kỳ hít sâu một hơi cố gắng giữ bình tĩnh.

Trong ánh mắt chăm chú của Lạc Nam và chúng nữ, nàng không do dự nhảy vào trong Phản Tỉnh Huyết Hồ.

ẦM!

Ngay khoảnh khắc, cuồn cuộn máu huyết liền bao trùm lấy cơ thể nàng.

OÀNH!

Theo một tiếng nổ lớn, cơ thể Diễm Nguyệt Kỳ ầm ầm vỡ tan trước sự xâm nhập không ngừng nghĩ của Phản Tỉnh Huyết Hồ.

Lạc Nam trong lòng siết chặt, xém chút nhịn không được nhảy xuống cứu nàng.

Cũng may, hắn kịp thời phát hiện mặc dù cơ thể đã vỡ, nhưng linh hồn và những Dị Hỏa của Diễm Nguyệt Kỳ vẫn tồn tại một cách hoàn hảo, lực lượng bên dưới Phản Tỉnh Huyết Hồ không gây hại đến chúng nó, điều này chứng minh nàng vẫn còn sống sót.

Huyết mạch Kim Ô của nàng đã được Phản Tỉnh Huyết Hồ bao trùm lấy, hư ảnh linh hồn của Diễm Nguyệt Kỳ nhắm đôi mắt lại.

“Kim Nhi, tác động đến huyết mạch chứ đâu phải đúc lại cơ thể mà nổ tung toàn thân nghiêm trọng như vậy?” Lạc Nam nóng ruột nóng gan hỏi.

“Công tử nói không sai, Phản Tỉnh Huyết Hồ chỉ tác động đến huyết mạch nhưng muốn tiếp xúc với huyết mạch thì cần tiến vào cơ thể!” Kim Nhi giải thích nói:

“Mà cơ thể của Diễm Nguyệt Kỳ quá yếu, vừa bị Phản Tỉnh Huyết Hồ xâm nhập đã nổ rồi, đổi lại là công tử có lẽ sẽ còn nguyên vẹn!”

“Cũng may ý chí và nghị lực của Diễm Nguyệt Kỳ rất tốt, nàng vẫn tỉnh táo không hoảng loạn khi cơ thể nổ tung, ngược lại dùng linh hồn điều động huyết mạch của mình tiếp nhận Phản Tỉnh Huyết rột rửa!”

Lạc Nam sắc mặt ngưng trọng, Diễm Nguyệt Kỳ tuy không chuyên tu thể nhưng nàng cũng là một Địa Thể Đế đấy, vậy mà cơ thể của nàng hầu như chưa kịp phản kháng đã nổ tung, có thể thấy lực lượng từ Phản Tỉnh Huyết Hồ khủng bố như thế nào.

GÁY!

Âm thanh Kim Ô kiệt ngạo bất tuần thường ngày gầm lên đầy đau đớn.

Hư ảnh Hoàng Kim lộng lẫy giang rộng đôi cánh giữa bầu trời, cuồn cuộn máu huyết đang bao trùm lấy, gồm cả Linh Hồn và xương cốt Diễm Nguyệt Kỳ vào bên trong.

Phản Tinh Huyết đỏ thẳm đã ngưng tụ thành một cái trứng khổng lồ lơ lửng giữa không trung, vô pháp thấy rõ tình cảnh bên trong, Diễm Nguyệt Kỳ và huyết mạch của nàng đang ở trong trứng.

“Xong rồi, quá trình giác tỉnh hoặc biến dị này cần thời gian!” Kim Nhi nói:

“Công tử đừng phí công chờ đợi, khi nào nàng thành công Cửa Hàng May Mắn sẽ cho nàng ra ngoài!”

“Nguyệt Kỳ không có sao chứ?” Hắn vẫn còn lo lắng.

“Yên tâm đi! Đây đã là giai đoạn cuối cùng, đến bước này xem như đã thành công tốt đẹp!” Kim Nhi cười nói:

“Hình thành trứng là kết quả tốt nhất, đòi hỏi lượng Phản Tỉnh Huyết rất lớn, những thiên tài của Chí Tôn Cấp Thế Lực còn chưa có đãi ngộ như nàng ấy đâu, mỗi người bọn hắn chỉ được uống vào một vài giọt máu là cùng!”

Lạc Nam thở phào nhẹ nhõm, nếu là như vậy thì hắn an lòng.

Chỉ tiếc là Phản Tỉnh Huyết chỉ nâng cấp huyết mạch, không có tác dụng tăng cao tu vi.

Vì vậy ngày Diễm Nguyệt Kỳ thành công, nàng vẫn chỉ là một Thiên Đế với chiến lực và thiên phú vượt trội hơn vô số lần so với trước đó.

“Phu quân, trạng thái của Nguyệt Kỳ như vậy là sao?” Liễu Ngọc Thanh quan tâm hỏi.

Lạc Nam trấn an các nàng: “Nguyệt Kỳ đang cải biến vận mệnh, không cần lo lắng!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240