Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 230
Phần 230

Lạc Nam sửng sốt, nhìn Lôi Kiêu trừng mắt hỏi:

“Thánh Cung sao lại bẩn thỉu, lời này của Lôi thúc thúc nếu lọt vào tai bệ hạ chính là phạm thượng nha…”

“Haha, tiểu tử ngốc ngươi thì biết cái gì?” Lôi Kiêu đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của hắn, thản nhiên đáp:

“Với tu vi Thánh Đế và khả năng của Lạc Gia cùng Lôi Gia chúng ta, thừa sức rời khỏi Càn Quân Đế Quốc xin vào thế lực Chí Tôn đảm nhiệm chức vụ trưởng lão, vì sao phải trung thành tận tụy để rồi lão cha của ngươi phải chịu kết cục như vậy?”

Lạc Nam giật mình, điều này quả thật hắn còn chưa nghĩ đến.

Đúng vậy, Lạc Gia và Lôi Gia tuy không mạnh bằng hoàng thất Càn Quân Đế Quốc nhưng nói thế nào cũng là Thánh Đế Cấp Thế Lực, có thể đầu nhập vào Thế Lực Chí Tôn khác như Trụ Việt Tông chẳng hạn.

Vì sao phải ở lại Càn Quân Đế Quốc cống hiến cho hoàng thất, sau cùng các đời nam nhân của Lạc Gia còn bị tính kế dẫn đến kết cục thê thảm?

“Mời Lôi thúc thúc chỉ giáo cho!” Lạc Nam khiêm tốn thỉnh tháo.

Nào ngờ Lôi Kiêu lắc đầu đáp: “Xú hài tử ngươi biết thì có ích gì? Trẻ con nói lung tung không chừng khiến Lạc Gia gặp tai họa, muốn biết thì ngày sau lớn lên tự dùng bản lĩnh của mình mà tìm hiểu đi!”

Lạc Nam bất mãn nhìn hắn, bất quá cũng không có biện pháp nào, dù sao hiện tại mình chỉ là thằng nhóc hư hỏng trong mắt Lôi Kiêu, không đủ tư cách để bình khởi bình tọa đàm luận.

“Bất quá ngươi muốn tham quan Thánh Cung cũng không phải là không được…” Lôi Kiêu vuốt cằm nói:

“Tuy nhiên phải thông qua điều kiện.”

“Điều kiện gì?” Lạc Nam lập tức hứng thú, rương đặc biệt thứ hai là thứ hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

“Vừa rồi nhìn thấy tiểu tử ngươi có hứng thú xem Luyện Khí…” Lôi Kiêu cười trêu tức:

“Như vậy đi, chỉ cần ngươi luyện ra được một kiện Vũ Khí, mặc kệ là đẳng cấp nào, thúc thúc liền để ngươi thuận lợi vào tham quan Thánh Cung!”

“Ta đâu phải là Luyện Khí Sư?” Lạc Nam làm bộ sắc mặt khó khăn nhăn nhó, trong lòng mừng thầm như mở cờ.

“Thế mới là thử thách chứ…” Lôi Kiêu nhếch miệng cười tà:

“Hơn nữa ta còn không giới hạn thời gian, trong lúc này ngươi có thể thỉnh giáo tất cả Luyện Khí Sư của Lôi Gia để học tập.”

Lạc Nam vẫn hơi chút do dự.

Lôi Kiêu thấy vậy liền khiêu khích: “Thế nào? Đã tạo mọi điều kiện thuận lợi như vậy mà không dám chơi? Thật làm xấu mặt lão cha của ngươi!”

“Chơi thì chơi, quân tử nhất ngôn, Lôi thúc không thể nuốt lời!” Lạc Nam sắc mặt đỏ bừng quát.

Nhìn thấy cá đã cắn câu, Lôi Kiêu hài lòng cất tiếng cười ha hả: “Tốt lắm!”

Nói xong xoay người rời đi, thật tình không biết mình mới là con cá.

Mấy ngày sau đó, Lạc Nam bận rộn nghĩ cách giả vờ qua mặt Lôi Kiêu.

Dù sao thì hình tượng của mình đang là một phế vật vô dụng, không thể ngay lập tức luyện ra vũ khí được.

Thế là hắn chạy khắp mọi ngõ ngách Lôi Gia, tìm những Luyện Khí Sư kiến thức uyên bác ra vẻ học hỏi.

Hắn giả vờ hỏi những câu hết sức ngô nghê như gà mờ, sau đó mới dần dần đi vào trọng tâm, muốn học luôn cả phương pháp luyện khí đặc biệt bất truyền của Lôi Gia.

Mà các vị Luyện Khí Sư của Lôi Gia cũng đã được Lôi Kiêu phân phó cứ toàn lực giúp đỡ Lạc Nam, lại thêm không hề đề phòng một thằng nhóc chỉ mới chín tuổi mang danh phế vật, cho nên Lạc Nam hỏi gì bọn hắn liền giải đáp, thậm chí làm mẫu cho hắn xem.

Lạc Nam trong lòng vui vẻ không thôi, đây quả thật là cơ hội trời ban.

Bởi vì Lôi Gia thật sự là gia tộc Luyện Khí Sư đỉnh cấp, ngoài Lôi Kiêu là Khí Thánh Đế thì các trưởng lão, hộ pháp trong gia tộc cũng là Khí Thánh Hoàng, Khí Thánh Tôn, Khí Thánh Vương.

Trình độ Luyện Khí của bọn hắn vượt xa Lạc Nam rất nhiều, cho nên những lúc thỉnh giáo… Lạc Nam học hỏi thêm được vô số kiến thúc, tay nghề cũng vì vậy nâng cao.

Hắn còn dùng Lưu Ảnh Ngọc thu lại quá trình học hỏi của mình, ngoài miệng thì nói vì không thể nhớ hết quá trình truyền dạy nên cần lưu hình ảnh về xem lại, thực chất là muốn đem Lưu Ảnh Ngọc đưa vào đan điền cho Ái Tâm quan sát.

Hắn cũng muốn nàng tiếp nhận những kiến thức, từ đó nâng cao cấp bậc Luyện Khí Sư.

Mãi đến gần một tháng, Lạc Nam hoàn toàn nắm giữ phương pháp Luyện Khí của Lôi Gia có tên là Lôi Hỏa Lập Khí Thuật mới hài lòng dừng lại.

Trong ánh mắt chăm chú của các vị Luyện Khí Sư của Lôi Gia, trước mặt Lạc Nam là một đống nguyên liệu cấp thấp.

Hắn sử dụng ngọn lửa yếu ớt cấp Nguyên Anh của mình, một tay cầm búa, một tay cầm chùy, bắt đầu “tập thành” luyện khí.

BÙM…

Lần đầu tiên chưởng khống ngọn lửa không tốt, hỏa diễm nổ tung, mặt Lạc Nam đen như lọ nồi, đầu tóc gần như cháy rụi chọc một đám tộc nhân Lôi Gia cất tiếng cười to.

Lần tiếp theo nguyên liệu cấp thấp vô tình bị ngọn lửa quá nhiệt đun thành tro tàn.

Lần kế tiếp Lạc Nam tuột tay, búa chùy hung hăng nện vào khuôn mặt anh tuấn của hắn.

Toàn bộ Luyện Khí Sư của Lôi Gia khóe miệng co quắp, ngay cả cười cũng đã cười hết nổi.

Bọn hắn vô pháp tưởng tượng thằng nhóc này thiên phú kém đến mức độ như vậy, có cảm giác như một tháng qua công sức dạy dỗ của đám người mình đã đổ sông đổ biển.

Nếu có người cho rằng Lạc Nam là đệ tử từng thỉnh giáo qua bọn hắn, cả đám chắc chắn sẽ điên cuồng lắc đầu phủ nhận.

Bọn hắn không có bản lĩnh dạy ra cái tên này nha.

Với khả năng của những Khí Thánh như bọn hắn, chỉ cần dạy dỗ một người bình thường… cam đoan trong vòng một tháng dạy ra được Khí Vương, thậm chí hơn thế nữa.

Nào ngờ Lạc Nam được tất cả bọn hắn hợp lực dạy một tháng trời vẫn còn chưa làm chủ được ngọn lửa.

Mất mặt, quá mức mất mặc, cả đám xấu hổ như muốn độn thổ.

Không biết đã thất bại qua bao nhiêu lần, toàn bộ Lôi Gia đều nghe tin tiểu thiếu chủ của Lạc Gia học luyện khí nhưng ngay cả nhập môn cũng không tiến vào nổi.

Người kéo đến vây xem ngày một đông hơn…

Sau khi trải qua hàng nghìn lần thất bại, Lạc Nam rốt cuộc “miễn cưỡng” luyện ra được một thanh kiếm cong cong vẹo vẹo, xấu xí đến cùng cực, thô ráp không thể tả nổi, bất quá lại tỏa ra khí tức của Huyền Cấp Pháp Bảo.

Không sai, thật sự là Huyền Cấp Pháp Bảo, loại pháp bảo xếp thứ hai từ dưới đếm lên trong những pháp bảo mà đám tu sĩ cấp thấp ở hạ giới sử dụng phân biệt là Linh, Thiên, Địa, Huyền, Hoàng.

“HAHAHA, ta thành công!” Lạc Nam mừng rỡ như điên cất tiếng cười cuồng ngạo:

“Trên đời không có chuyện gì làm khó được bổn Thiếu Chủ!”

Hắn cười để lộ hàm răng trắng phếu, toàn thân đã gần như biến dạng, từ một tiểu tử trắng trẻo anh tuấn trở thành một kẻ da đen vì ngọn lửa thiêu trụi trong những lần luyện khí thất bại.

Toàn trường hai mặt nhìn nhau, nếu để Lạc Gia chứng kiến thiếu chủ nhà bọn hắn bị Lôi Kiêu biến thành bộ dạng này không biết có còn hữu hảo được nữa hay không?

“Không tệ, không tệ chút nào…” Thân ảnh cường trán của Lôi Kiêu xuất hiện, dùng ánh mắt quỷ dị xem lấy Lạc Nam, miễn cưỡng nói:

“Tuy thiên phú không ra gì nhưng lòng dạ kiên trì bền bỉ, thất bại không biết nãn, đáng để khen thưởng…”

Ngoài miệng nói thế nhưng Lôi Kiêu trong lòng cuồng rống: “Chiến Quốc đại ca, nhi tử này của ngươi thật con mẹ nó đần không chịu nổi a…”

“Lôi thúc thúc không được nuốt lời!” Lạc Nam nghe răng nói, đóng kịch thật là mệt, hắn ngã ra đất thở hổn hển.

“Đương nhiên, chẳng lẽ thúc thúc lại lừa tiểu tử ngươi?” Lôi Kiêu bất mãn hừ một tiếng:

“Tắm rửa nghỉ ngơi đi, ba ngày sau hôn thê của ngươi vào Thánh Cung học tập, ngươi có thể đi theo nàng.”

“Hôn thê?” Lạc Nam toàn thân choáng váng, trên đầu đầy dấu chấm hỏi.

Lôi Kiêu trừng đôi mắt hổ nhìn hắn, giận dữ đùng đùng phất tay áo bỏ đi.

Một vị Hộ Pháp của Lôi Gia liền tiến đến mang hắn đi trị thương chăm sóc.

Lạc Nam thật sự không hiểu ra sao, nhịn không được hướng vị Hộ Pháp hỏi:

“Hộ Pháp thúc thúc, vừa rồi Lôi Thúc Thúc nói vậy là sao? Hôn thê nào của ta?”

“Đương nhiên là chính tiểu thư của nhà chúng ta, nữ nhi của Gia Chủ.” Hộ Pháp thuận miệng đáp, dù sao đây cũng chẳng phải chuyện bí mật gì.

Lạc Nam ngây ngẩn cả người, mình có vị hôn thê là tiểu thư của Lôi Gia từ lúc nào? Mẫu thân vì sao không nói?

Hộ Pháp thấy hắn biểu lộ cũng kiên nhẫn giải thích: “Chuyện này toàn bộ Càn Quân Đế Quốc đều biết!”

“Bởi vì Lạc Chiến Quốc Đại Tướng Quân và Gia Chủ của chúng ta là hảo huynh đệ, từ lâu đã nâng chén ước hẹn, nếu Lôi Gia và Lạc Gia sinh ra hậu nhân tuổi tác không chênh lệch nhiều, cùng giới tính thì kết làm huynh đệ tỷ muội, khác giới thì kết làm phu thê, để Lôi Gia và Lạc Gia càng thêm gắn kết, thân càng thêm thân!”

“Tiểu thư của chúng ta chỉ hơn tiểu thiếu chủ ngươi hai tuổi, vì vậy hôn sự của các ngươi đã được trưởng bối định trước từ lâu.”

Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm? Chẳng trách Lôi Kiêu khi nhìn về phía mình có cảm giác quái dị.

Để nữ nhi bảo bối gả cho một tiểu tử hư hỏng, thiên phú quét rác như hắn thật sự không yên lòng phụ thân nha.

Bất quá liên tưởng đến hình thể to lớn thô kệch bình thường của Lôi Kiêu, vị hôn thê của mình sẽ không quá xấu chứ?

“Tiểu thiếu chủ ngươi lần này để Gia Chủ thất vọng…” Hộ Pháp than thở.

“Vì sao?” Lạc Nam chau mày.

“Lôi Gia chúng ta là gia tộc Luyện Khí, truyền thừa Luyện Khí Sư trải qua rất nhiều thế hệ, Luyện Khí chính là niềm tự hào lớn nhất của chúng ta!” Hộ Pháp sầu não đáp:

“Nhưng tiểu thư lại không hề ưa thích việc Luyện Khí, thậm chí có thể nói là ghét cay ghét đắng, mặc cho Gia Chủ nhiều lần khuyên bảo đến sứt đầu mẻ trán, nàng cũng không thèm động vào một cây búa…”

“Cho nên lần này gia chủ đã đặt hy vọng vào người con rể tương lai là ngươi, hắn cố ý thử thách ngươi học Luyện Khí để tương lai sau này đem ngươi bồi dưỡng thành truyền nhân của Lôi Gia!”

Nói đến đây Hộ Pháp tiếc hận thở dài: “Chỉ là thiên phú Luyện Khí của ngươi thật sự là…”

Lạc Nam bừng tỉnh đại ngộ, rốt cuộc hiểu dụng ý trong hành động của Lôi Kiêu, đồng thời cũng hiểu được vì sao vừa rồi hắn tức giận như vậy.

Cả đời Lôi Kiêu đem Luyện Khí là niềm kiêu hãnh.

Kết quả nữ nhi ruột không chịu nối nghiệp cha, Lôi Kiêu đành đem hy vọng mong manh ký thác vào con rể tương lai.

Nữ nhi không theo nghiệp cũng được, để con rể thay thế…

Nào ngờ thằng con rể biểu hiện đần độn không chịu nổi, luyện khí thất bại cả nghìn lần mới ra được Huyền Cấp bất chấp một tháng thời gian được toàn Khí Thánh Tướng, Khí Thánh Vương, Khí Thánh Hoàng chỉ dạy.

Lạc Nam cảm thấy đồng tình với Lôi Kiêu, sợ rằng lúc này tâm trạng của lão đang sụp đổ.

Bất quá hắn cũng thật sâu sinh ra hảo cảm với người nam nhân thô kệch này.

Lời hứa đáng giá nghìn vàng, vì ước hẹn với phụ thân của hắn… dù hiện tại hắn mang danh phế vật, hư hỏng chơi bời lêu lỏng, Lôi Kiêu vẫn không ghét bỏ hắn, không làm trái ước hẹn giữa hai nhà, càng không tìm cớ để nữ nhi lẫn tránh hắn.

Ngược lại còn tạo cơ hội để hắn đi cùng với nàng tiến vào Thánh Cung, có cơ hội gần gũi nhận thức lẫn nhau.

“Nghe Lôi thúc thúc nói nàng muốn vào Thánh Cung học tập, không biết là học tập cái gì?” Lạc Nam dò hỏi.

“Như đã nói, tiểu thư nhà chúng ta không thích trở thành Luyện Khí Sư nhưng nàng lại có niềm đam mê với tu luyện trở thành cường giả, học tập cầm kỳ thi họa…” Hộ Pháp kiên nhẫn giải thích:

“Mà bên trong Thánh Cung lại có một tòa Học Phủ do Đế Sư chất lượng chuyên dạy học cho các Công Chúa, Hoàng Tử và con em quý tộc, tiểu thư cũng vì vậy sẽ học tập ở nơi đó.”

“Lẽ ra Lạc Tiểu Thiếu Chủ cũng có thể vào đó đi học, nhưng tu vi của ngươi còn chưa đạt đến Thánh, không đủ điều kiện để Đế Sư nhận dạy!”

Lạc Nam gật gật đầu, thì ra là như vậy.

Không tệ lắm, lần này theo chân vị tiểu hôn thê đi vào Thánh Cung, tìm cơ hội lấy rương đặc biệt thứ hai, quá trình này xem ra tương đối thuận lợi.

Về phần cái gọi là không đủ điều kiện để học tập trong Học Phủ, Lạc Nam chỉ âm thầm cười nhạt.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240