Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 90
Phần 90

Giành một ngày một đêm ôn tình với hai mỹ nhân, Lạc Nam nhờ Dạ Thanh Thu dẫn đường vào bảo khố Tu La Giáo để mở mang tầm mắt.

Nói là mở mang tầm mắt, thực ra hắn muốn tìm kiếm một thứ vẫn chưa rõ tung tích.

Đừng quên nhiệm vụ cấp Sử Thi ban đầu mà Hệ Thống đưa ra cho hắn chính là nằm vùng bên trong Tu La Giáo để tìm lấy một loại vật phẩm cần thiết bí ẩn.

Ban đầu Lạc Nam phán đoán nó là Quỷ Hoàng Đăng dùng để ấp nở trứng Hoàng Gia Quỷ Tộc, nhưng sau khi đạt được Quỷ Hoàng Đăng trong bảo khố Kiếm Tây Thành thì suy đoán này liền bị loại bỏ, hắn chẳng còn chút manh mối nào với thứ vật phẩm kỳ bí kia…

Chỉ bất quá nhiệm vụ này không có kỳ hạn nên Lạc Nam cũng không vội vàng, thuận theo tự nhiên là được.

Bảo khố của Tu La Giáo là cả một hành tinh được xưng là Tụ Bảo Tinh.

Bên trong Tụ Bảo Tinh, vô số quả cầu ánh sáng có to có nhỏ lơ lửng và trôi nổi giữa không gian, mỗi một quả cầu lại ẩn chứa một loại vật phẩm khác biệt nhau, mỗi thứ đều là tinh phẩm trong tinh phẩm.

Lạc Nam đảo mắt nhìn một vòng liền choáng váng, tài sản của hắn ngoại trừ một số thứ tuyệt mật như Bất Tử Thụ, Tiên Thiên Hồ Lô Đằng ra thì vẫn là quá nghèo so với số lượng tài vật ở Tụ Bảo Tinh này, đúng với tên gọi Tụ Bảo Tinh của nó.

Nào là Cửu Phẩm Chí Tôn Đan Dược, Cửu Phẩm Chí Tôn Tài Nguyên, Vĩnh Hằng Thuộc Tính, các loại vật phẩm thất truyền tuyệt tích từ xa xưa, nguyên liệu đúc Chí Tôn Pháp Tướng, phương pháp đúc Chí Tôn Pháp Tướng… ngay cả Binh Nhân Tộc và Yêu Binh Tộc vô chủ đang bị phong ấn, mỗi thứ cần có số Tu La Điểm khổng lồ mới có thể ngó được.

Mà cũng đừng mơ có thể cướp được bất cứ thứ gì trong Tụ Bảo Tinh, đừng quên Tụ Bảo Tinh thuộc không gian của Tu La Giáo, bị Tu La Giáo thiết lập quy tắc ràng buộc, trừ khi ngươi sở hữu thứ gì vượt qua Cửu Phẩm Chí Bảo như nó để đầu tư vào ăn trộm.

Đang ngó nghiêng tìm xem thứ gì mà mình thật sự cần theo nhiệm vụ của Hệ Thống, Lạc Nam chợt cảm thấy lỗ tai đau nhứt dữ dội.

“Ây da…” Hắn nhảy dựng lên, đang định phẫn nộ đấm ra một quyền, chợt nở nụ cười thân thiện làm lành:

“Tịnh Dạ tỷ tỷ, đã lâu không gặp!”

“Tỷ tỷ cái rắm, đừng có tỏ vẻ thân mật.” Tịnh Dạ Tiên Tử hừ lạnh một tiếng véo lỗ tai hắn, trực tiếp đem Dạ Thanh Thu kéo trở về, tuyên bố chủ quyền nói:

“Thanh Thu là của lão nương, tiểu tử ngươi đừng mơ chiếm được.”

Nói xong, trong sự thằng thùng xấu hổ của Dạ Thanh Thu và ánh mắt trừng trừng của Lạc Nam cùng Thủy Triều Tịch, trực tiếp hôn lên bờ môi mộng đỏ của Dạ Thanh Thu, đầu lưỡi đinh hương còn duỗi ra liếm láp.

“Sư phụ…” Dạ Thanh Thu xấu hổ đến giậm chân, muốn đẩy Tịnh Dạ Tiên Tử ra nhưng không được, nhất thời vừa thẹn vừa lo, sợ Lạc Nam tức giận.

Liếc mắt sang nhìn hắn, chỉ thấy Lạc Nam nở nụ cười xấu xa và thích thú nói:

“Tịnh Dạ tỷ tỷ, ngươi đang cùng ta gián tiếp hôn môi đấy!”

“Phốc!” Tịnh Dạ Tiên Tử xém chút phun ra, tách khỏi môi Dạ Thanh Thu, hung hăng trừng mắt nhìn hắn quát:

“Ngươi vừa nói bậy cái gì? Lão nương khi nào cùng ngươi hôn?”

“Đêm qua ta vừa hôn môi Thanh Thu, hiện tại tỷ tỷ lại hôn môi nàng, chúng ta gián tiếp hôn chứ còn gì nữa? Khà khà.” Lạc Nam rung đùi đắc ý nói.

“Ngươi…” Tịnh Dạ toàn thân nổi cả da gà, chỉ cảm thấy ghê tởm đến cực điểm, phẫn nộ quát:

“Ngươi dám làm vấy bẩn tiểu đồ của lão nương, đừng tưởng ta không dám làm thịt ngươi.”

“Ta còn muốn làm vấy bẩn cả tỷ tỷ.” Lạc Nam nở nụ cười xấu xa, trong lòng thầm nghĩ dám trêu tức ta, để xem ai tức hơn ai, muốn ta ghen với nữ nhân? Nằm mơ à?

“Tiểu tử thúi này đáng đánh.” Tịnh Dạ hung hăng muốn cốc lên đầu hắn.

“Đủ rồi!” Dạ Thanh Thu giận dữ chen vào giữa hai người, nghiến răng nghiến lợi:

“Các ngươi tiếp tục nháo nhào, ta bỏ đi một vạn năm không về.”

“Tốt lắm, bỏ đi theo ta!” Lạc Nam vỗ vỗ ngực: “Ta nuôi nàng cả đời!”

“Câm miệng!” Tịnh Dạ sắc mặt trở nên khó coi:

“Vì tên tiểu tử thúi này mà Thu Thu ngươi lớn tiếng với ta?”

“Ta…” Dạ Thanh Thu cắn chặt cánh môi.

Thấy nàng như vậy, Lạc Nam cũng không đành lòng, nghiêm mặt nói: “Thanh Thu không phải món hàng để chúng ta tranh giành, Tịnh Dạ tỷ tỷ ngươi có bao nhiêu giận dữ cứ trút lên người ta, đừng làm nàng khó xử.”

“Ra vẻ lương thiện? Muốn biến lão nương thành ác nhân à?” Tịnh Dạ khinh bỉ nhìn hắn:

“Thủ đoạn còn non lắm!”

Lạc Nam nhún nhún vai, chỉ cần không đến mức chém chém giết giết, nàng nghĩ ra sao cũng được.

Ánh mắt của Tịnh Dạ nhìn Lạc Nam như muốn ăn tươi nuốt sống, hắn cũng trưng ra bộ mặt ngây thơ vô tội chớp chớp mắt nhìn lại nàng.

Thủy Triều Tịch âm thầm rùng mình, chỉ có thể tạm tránh ra phía sau.

Trong bầu không khí căng thẳng, một thân ảnh màu đỏ từ đầu đến chân bất chợt phủ xuống, hờ hững nói:

“Kim Tu La Lạc Nam, ngươi đi cùng ta một chuyến!”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237