Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 61
Phần 61

Bảy ngày bảy đêm, sắc mặt Lạc Nam càng trở nên khó coi.

Vạn Độc Lâm cái rắm à, toàn một đám độc vật, tài nguyên cấp thấp, đừng nói là hắn… e rằng ngay cả Liễu Ngọc Thanh cũng sẽ chướng mắt với những thứ tìm được ở nơi này.

Đang muốn rời khỏi khu rừng chết tiệt này để đỡ phí thời gian, bất chợt Lạc Nam ánh mắt hiện lên vẻ ngoài ý muốn.

Ý niệm vừa động, hắn liền biến mất tại chỗ.

Vạn Độc Lâm chỗ sâu, tại một sơn cốc hoang vu vắng vẻ.

Ánh trăng treo cao, ngàn dặm xung quanh hoang tàn sơ sát, sát khí bao phủ khắp không gian cho thấy nơi này đang xảy ra một cuộc chiến kịch liệt.

Quả nhiên đúng thật là thế…

Hiện trường lúc này đang có hai bên xảy ra chiến đấu…

Một bên là một lão diện mạo xấu xí, khuôn mặt già nua hèn mộn, trên tay cầm một thanh Độc Kiếm.

Mà ở phía đối diện là một đôi nam nữ diện mạo phi phàm, nam có khí khái vương giả, nữ lộng lẫy xinh đẹp, cả hai đều mặc áo trắng như tuyết…

Nhìn qua hiện trường, ngươi sẽ vô thức cho rằng một đôi tiên đồng ngọc nữ đang liên thủ trừ gian diệt bạo.

Bất quá lời của lão già dùng kiếm lại tràn đầy phẫn nộ và bất mãn:

“Lữ Độc Song Đế, hai người các ngươi thật sự muốn cùng lão phu không chết không thôi sao?”

“Haha, trong giới Độc Sư… còn chưa nghe nói một Thánh Đế Viên Mãn nào đủ tư cách cùng Lữ Độc Song Đế chúng ta không chết không thôi.” Nam nhân cười lạnh lùng.

“Nói nhảm với lão già này làm gì? Trực tiếp tiêu diệt, cướp lấy Ngũ Độc của hắn.” Nữ nhân hờ hững nói.

“Tốt!” Nam nhân gật đầu chấp nhận.

“Các ngươi muốn chết, vậy lão phu cho các ngươi toại nguyện.” Lão già triệt để phẫn nộ.

Lão già vừa dứt tiếng, từ trong lỗ tai bên trái bò ra một con rết, lỗ tai bên phải bò ra một con nhện, dưới rốn chui ra con bọ cạp, trong đầu tóc rậm rạp rối nùi trồi lên một con rùa, từ trong bờ môi thâm đen là một con rắn chui ra.

Chính là năm loại độc vật mà cả đời lão già tốn nhiều tâm huyết để luyện chế thành, một khi dung hợp được gọi chung là Ngũ Độc, ngay cả Chí Tôn không may trúng phải Ngũ Độc cũng sẽ trọng thương, thậm chí tử vong nếu không kịp thời trị liệu.

“Để các ngươi nếm thử Ngũ Độc Kiếm Pháp của lão phu.” Lão già gằn giọng, hai mắt nồng nặc sát cơ.

RÍT… XÀ… RÙ… PHÌ… ÉT…

Ngũ Độc đồng loạt phóng thích kịch độc dữ dội vào thanh kiếm trên tay của lão già.

Lão già sắc mặt nghiêm nghị, sau lưng hiện ra hư ảnh Ngũ Độc ở trạng thái khổng lồ, toàn lực trảm ra một kiếm.

Một kiếm trảm ra, hư ảnh Ngũ Độc mang theo Thánh Đế Độc Lực vô biên cuồn cuộn và kiếm khí ngập trời.

Một kiếm nhìn qua tưởng chừng đơn giản lại có thể phô thiên cái địa, khiến tất cả địch nhân trong ngàn dặm xung quanh đều trúng phải kiếm khí ẩn chứa Ngũ Độc mang sát cơ chí mạng.

Bất quá đối mặt với thế công như vậy, nam nhân lại cất tiếng cười to:

“Lão già ngươi quá yếu, Ngũ Độc ở trong tay ngươi chẳng có tác dụng gì, giao cho chúng ta đi.”

Nói xong, hắn và nữ nhân xinh đẹp cùng nhau kết ấn, đồng thanh quát to:

“Âm Dương Độc Kinh – Phệ Độc và Luyện Độc!”

Chỉ thấy bàn tay của cả hai kẻ này nắm chặt lấy nhau.

Tên nam tử bước lên phía trước, dùng thân mình nghênh đón tất cả độc tố đến từ Ngũ Độc Kiếm Pháp.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Cơ thể của hắn liền xuất hiện vô số vết thương, làn da biến thành màu đen kịch, miệng phun ra máu, nhìn qua cực kỳ thê thảm như sắp chết rồi.

“Ngu xuẩn, dám thôn phệ Ngũ Độc Kiếm Pháp của lão phu, ngươi phải chết.” Lão già híp mắt hừ nói.

Nhưng tình cảnh sau đó khiến ông ta rùng mình…

Bởi vì như có âm dương giao thoa, toàn bộ kịch động mà tên nam nhân gánh chịu bỗng nhiên tuần hoàn sang cơ thể nữ nhân theo điểm tiếp xúc nơi lòng bàn tay của hai người.

Lúc này nữ nhân cũng trúng độc… nhưng rõ ràng lượng độc đã suy yếu rất nhiều khi còn ở trong cơ thể nam nhân…

Vài lần kịch động đi qua đi lại giữa cơ thể một nam một nữ, cuối cùng toàn bộ hòa tan, hóa thành lực lượng của bọn hắn.

Chỉ vài hơi thở ngắn ngũi, nam nhân và cả nữ nhân đều hoàn hảo vô hại, dùng ánh mắt trêu tức nhìn lấy lão già.

“Làm sao có thể?” Lão già như bị đả kích, ôm đầu thét ầm lên:

“Các ngươi làm sao hóa giải được Ngũ Độc của lão phu?”

“Lão cẩu độc thân như ngươi làm sao hiểu được diệu dụng của âm dương giao hợp thần kỳ như thế nào?” Nam nhân buông lời chế nhạo:

“Chúng ta tu luyện Âm Dương Độc Kinh, điều hòa âm dương, trung hòa vạn độc trong thiên hạ biến thành lực lượng của bản thân, ngay cả Ngũ Độc của ngươi cũng chẳng là cái thá gì.”

“Giết đi!” Nữ nhân hờ hững nói.

Nam nhân gật đầu, cả hai bọn hắn bất chợt bạo phát nguồn Ngũ Độc vừa hấp thụ được của lão già, tu vi có dấu hiệu vượt qua cả Thánh Đế Viên Mãn.

Hai người cùng lúc chưởng ra.

ẦM ẦM.

Uy lực dữ dội, sức mạnh khi kết hợp giữa Âm Dương Độc Kinh làm bọn hắn mạnh theo cấp số nhân, không đơn giản chỉ là hai đánh một.

Lão già biến sắc, chỉ có thể vung ra công kích chống lại một cách vô thức.

“Ngũ Độc Chưởng!”

ĐÙNG!

Ngũ Độc Chưởng bị chưởng pháp của đôi nam nữ nghiền nát, thân thể lão già bay ngược hàng trăm dặm, bàn tay đen kịch vì bị độc tố phản phệ, khóe miệng trào ra máu tươi.

“Các ngươi…” Lão già suy yếu đến cực điểm, oán hận nói:

“Chẳng trách tự xưng vô địch dưới Chí Tôn, hai các ngươi liên thủ mạnh hơn Thánh Đế Viên Mãn bình thường gấp mấy lần.”

“Hiểu thì đã muộn rồi lão già.” Nam tử dương dương đắc ý:

“Ngươi có thể đi chết, Ngũ Độc giao lại cho chúng ta!”

Nói xong đã cùng nữ nhân tiếp cận, hiển nhiên muốn giết người đoạt bảo.

Trong thoáng chốc, lão già trong mắt lóe lên sự ngoan lệ, muốn tự bạo Ngũ Độc, dù mình có chết cũng không thể để Ngũ Độc rơi vào tay đôi cẩu nam nữ này.

Nhưng ở thời điểm mấu chốt, từng màn ký ức ở cùng với Ngũ Độc hiện lên trong lòng lão già, từ những ngày đầu tiên đạt được phương pháp bồi dưỡng chúng nó… cho đến khi thiếu nợ ân tình của người khác để giúp chúng nó nhanh chóng trưởng thành.

Lão già cả đời si mê luyện độc, một thân một mình làm bạn với Ngũ Độc, đối với ông ta thì Ngũ Độc chẳng khác nào năm đứa con của mình.

Ông ta không nỡ tự bạo chúng nó, thà để chúng nó rơi vào tay địch nhân… chúng nó vẫn có thể tiếp tục sinh tồn.

Nhìn thấy đôi nam nữ quyết liệt nâng lên thủ chưởng, lão già nhắm mắt lại đón nhận cái chết, chỉ là không quên căn dặn:

“Đối xử với chúng nó thật tốt!”

BÙM BÙM!

Hai tiếng nổ vang trời cùng lúc oanh động bên tai, lão già trong lòng đắng chát… ngày tàn của lão phu đã đến.

Bất quá ngay lập tức ông ta giật mình, vì sao mình vẫn còn nhận thức? Vì sao mình không đau đớn, vì sao mình chưa chết?

Vội vàng mở ra đôi mắt già nua đục ngầu… sau đó mãnh liệt trợn tròn.

Chẳng biết từ bao giờ, đôi nam nữ tưởng chừng là tử thần đòi mạng đã văng ngược trở về, cả hai biểu lộ ngưng trọng và phẫn nộ.

Mà ở trước mặt xuất hiện một thân ảnh khiến lão già hít thở không thông, thở dốc ồ ồ vì kích động.

Trong lúc chẳng biết đây có phải là giấc mơ hoang đường trước khi chết hay không, tiếng cười sảng khoái quen thuộc ấy đã vang lên bên tai:

“Ngũ Độc Kiếm Đế, đã lâu không gặp a…”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237