Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 84
Phần 84

Hình Nhân Hắc Ám tan tành chết thay, Lạc Nam thu liễm mọi khí tức xuất hiện ở một nơi khác…

Hắn đưa mắt nhìn toàn cảnh hiện trường, tuy rằng số lượng Tu La Sứ Giả đang ngày một suy giảm nhưng vẫn còn lại rất nhiều, dù sao thì cuộc chiến chỉ vừa mới bắt đầu, trong khi đó các Tu La Sứ Giả mỗi người đều có thủ đoạn giữ mạng đặc thù của riêng mình, không phải ai cũng bất lực khi bị tên khổng lồ nhắm đến.

Giống như một vị Tu La Sứ Giả mà Lạc Nam đang chứng kiến, chỉ thấy khi bị tên khổng lồ chú ý vung quyền đấm xuống, cơ thể của hắn liền phân tán thành một đám người tí hon chạy tứ phía, sau đó bất chấp tên khổng lồ dùng sóng xung kích nghiền nát gần như sạch sẽ đám người tí hon, chỉ còn lại một tên tí hon duy nhất vẫn có thể khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, thành công giữ được mạng.

Rõ ràng đây là một môn phân thân để đào tẩu cực kỳ cao cấp và hiệu quả.

Lại như một vị Huyết Tu La khoác áo choàng đỏ rực, đối mặt với nhất cước nghiền nát không gian của tên khổng lồ, vị Huyết Tu La này liền hóa thành một vũng sình lầy rộng lớn, sau khi bị đạp nát thành vô số giọt bùn nhão, những đám bùn li ti một lần nữa kết hợp và khôi phục nhân hình.

Đó là công năng của một loại Dị Thổ có khả năng bảo vệ tính mạng chủ nhân.

Mà rốt cuộc khi tên khổng lồ nhắm đến Thủy Triều Tịch, Lạc Nam đang âm thầm lo lắng cho nàng liền chứng kiến thủ đoạn ngoài ý muốn.

“Mị Hồn Khúc!”

Trên đỉnh đầu nàng hiện ra mười luồng linh hồn Nhân Ngư đồng thanh cất tiếng hát, một khúc Mị Hồn mười vị Hồn Thánh Đế Viên Mãn thi triển đã thành công mê hoặc không ít Tu La Sứ Giả ở phạm vi lân cận, biến bọn họ thành những kẻ thế mạng đón đỡ công kích của tên khổng lồ thay nàng.

Mà nhân cơ hội đó, Thủy Triều Tịch đã vô thanh vô tức tránh sang một bên.

“Lợi hại nha.”

Lạc Nam âm thầm cảm thán, giao thiên phú của Vạn Linh Tộc cho nàng quả thật là sáng suốt, hắn không nghĩ đến khi Nhân Ngư Nữ Hoàng kết hợp với Vạn Linh Tộc lại mang đến hiệu quả bất ngờ như vậy.

Có được nhiều Linh Hồn, uy lực của Hồn Kỹ khi thi triển liền gia tăng theo cấp số nhân, khắc phục được điểm yếu chí mạng của Nhân Ngư Tộc là không có chiến lực cường đại.

“Bát Phương Sát Trận!”

Vô cùng đột ngột, bên tai Lạc Nam vang lên tám tiếng quát lạnh lùng.

Chỉ thấy tám vị Tu La Sứ Giả áo choàng tung bay, chẳng biết từ bao giờ đã đem hắn vây vào trung tâm.

Bọn họ đồng loạt kết ấn, tám người cùng lúc ngưng kết ra vô số Trận Văn lập thành một tòa Đại Trận với sát khí ngập trời, triệt để phong tỏa Lạc Nam.

“Tám vị Trận Thánh Đế?” Lạc Nam nhướn mày, không nghĩ đến mình lại trở thành mục tiêu của một nhóm Tu La Sứ Giả, hơn nữa cả bọn đều là Chiến Trận Sư cấp Thánh Đế.

Tám người im lặng không nói tiếng nào, chỉ tập trung vào việc vây giết Lạc Nam, nghiêm nghị lên tiếng:

“Bát Phương Sát!”

Người đầu tiên điều động Trận Văn hóa thành hàng vạn thanh phi kiếm.

Người thứ hai điều động Trận Văn hóa thành vô tận sóng thần.

Người thứ ba điều động Trận Văn khóa chặt không gian giam cầm mục tiêu.

Người thứ tư điều động Trận Văn hình thành vô vàn phong đao sắc lẹm.

Người thứ năm điều động Trận Văn hình thành cuồn cuộn kiếp lôi.

Người thứ sáu điều động Trận Văn diễn hóa bão tố đầy trời.

Người thứ bảy điều động Trận Văn đẩy nhanh tốc độ tấn công cho sáu người trước đó.

Người cuối cùng điều động Trận Văn gia tăng uy lực công kích cho tất cả người còn lại.

Tám người thuần thục lập nên Bát Phương Sát Trận, Nhất Cảnh Chí Tôn rơi vào trong đó cũng phải chật vật từ chết đến bị thương.

Trong nháy mắt, tất cả thủ đoạn công kích từ Bát Phương Sát Trận oanh tạc trực diện vào cơ thể Lạc Nam đang bị phong tỏa ở trung tâm, ý đồ nghiền hắn thành cặn bã.

Lạc Nam ánh mắt híp lại, hắn phát hiện ngay cả Dịch Chuyển Tức Thời của mình cũng bị vô hiệu hóa vì không gian trong Bát Phương Sát Trận này đã bị người thứ ba khóa chặt, không thể dịch chuyển.

“Các ngươi muốn chơi trận, lão tử chiều!”

Hắn cất tiếng cười dài, trong đáy mắt là một loại văn tự cổ lão xa xưa đầy uy nghiêm hiện lên.

Bí Tự Trận!

Bá Đỉnh ầm ầm rung động trong đan điền, vô tận Bá Lực được Lạc Nam điều động bắt đầu ngưng kết thành vô vàn Trận Văn khác nhau trong một ý niệm.

“Tù Không Trận, vây khốn địch nhân!”

“Vạn Binh Trận, diễn hóa hàng vạn binh khí!”

“Oán Hồn Trận, triệu hoán Oán Hồn!”

“Nham Tương Trận, hình thành biển dung nham!”

“Chư Phật Đồ Ma Trận, chư thiên vạn phật đồ sát tà ma!”

“Đại Giang Cửu Long Trận, cửu đại thủy long phẫn nộ!”

“Mỹ Nhân Khô Lâu Trận, bách mỹ vờn quanh, hút sạch lực lượng!”

“Bạch Đằng Hãm Quân Trận, tru diệt vạn quân!”

Trong ánh mắt không thể tưởng tượng nổi của toàn trường, chỉ trong một ý niệm, xung quanh Lạc Nam đã hình thành tám tòa đại trận khủng bố khác biệt nhau để đối kháng Bát Phương Sát Trận.

Nếu đối phương đã thích dùng Bát Phương Sát Trận vây giết hắn, vậy hắn sẽ cho đối phương trả giá thê thảm.

“Bí Tự Trận? Làm sao có thể?” Tám vị Chiến Trận Sư khó tin hét ầm lên.

Tất cả diễn ra quá nhanh và nguy hiểm, ngay khi công kích của tám vị Chiến Trận Sư vừa đánh đến, đối mặt với chúng nó là tám tòa Đại Trận đang phẫn nộ rít gào.

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…

Thiên băng địa liệt, Trận Văn liên miên bất tuyệt nổ tung không dứt giữa chiến trường, Bát Phương Sát Trận đụng độ tám tòa Đại Trận mang tính hủy diệt, vô số Trận Văn nghiền ép lấy nhau, dị tượng trong trận pháp trực tiếp đối đầu, lực lượng oanh tạc tứ phía…

Bát Phương Sát Trận rất mạnh nhưng nó dù sao cũng chỉ là một tòa Đại Trận, đối mặt với nhân vật sở hữu Bí Tự Trận trong một lúc có thể bố trí nên cả tám tòa Đại Trận để ngạnh kháng, kết cục không cần nói cũng biết.

Trước uy lực khủng khiếp của chúng nó, Bát Phương Sát Trận ầm ầm sụp đổ, tám vị Tu La Sứ Giả phản phệ nặng nề, thân thể bắn ngược trở về.

Từ bên trong vụ nổ ngập trời, Lạc Nam như tử thần đòi mạng lao ra, sát khí khóa chặt cả tám thân ảnh.

Tốc Biến triển khai, hắn đã xuất hiện trên đỉnh đầu một người, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ trên cánh tay, bên trong đan điền là 200 hành tinh xoay tròn dữ dội, một quyền hung hăng nện xuống:

“Phật Nộ Hàng Ma Quyền!”

Hư ảnh đạt phật hiện ra thét gào, một quyền chấn đến không gian lắc lư.

Tưởng chừng có thể đánh nát mục tiêu, tròng mắt của Lạc Nam bỗng nhiên co lại vì phát hiện kẻ này đột ngột mất tích bí ẩn như bốc hơi giữa hiện trường.

Còn lại bảy người khác vẫn đang phân tán chạy thục mạng.

Lạc Nam hừ lạnh một tiếng, Lạc Thần Cung kéo căng bắn ra một tên.

XOẸT!

Lạc Thần Tiễn xuyên thủng không gian, mắt thấy sắp bắn chết một người khác thì hắn lại đột ngột tiêu thất vô cùng quái dị.

“Thủ đoạn gì? Chạy đi đâu rồi?”

Lạc Nam lên cơn phẫn nộ, một hơi động ý niệm.

KENG KENG KENG KENG KENG KENG KENG…

Vũ Hoàng Kiếm liên tục bắn ra, kết hợp với Quy Kiếm Tổ Phù, Thiên Địa Kiếm Thủy và Vạn Kiếm Lôi, lập tức phong tỏa bốn phương tám hướng, một lần truy sát cả sáu tên địch nhân Chiến Trận Sư còn sót lại.

Nhưng mặc cho Ngự Kiếm Thuật của hắn khủng bố dị thường, mắt thấy quần kiếm sắp đâm thủng tất cả thành thịt vụn, cả sáu người bọn chúng lại một lần nữa tan biến mất dạng, dễ dàng tránh thoát tất cả phi kiếm của Lạc Nam, cực kỳ không hợp thói thường.

Bọn hắn sử dụng thủ đoạn gì để biến mất?

Sắc mặt Lạc Nam trở nên khó coi, điên cuồng dùng đầu não suy nghĩ để lý giải cho hiện tượng vừa rồi.

Tám tên Chiến Trận Sư hợp lực vây giết hắn, sau khi bị hắn phá nát Bát Phương Sát Trận liền tan biến mất như chưa từng tồn tại bất chấp hắn đã truy sát điên cuồng.

“Chẳng lẽ trốn vào Không Gian Pháp Bảo?” Lạc Nam lạnh lùng mở ra Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn quét quanh toàn trường, lại chẳng phát hiện bất cứ một Không Gian Pháp Bảo nào đang tồn tại.

“Phu quân, vừa rồi Oán Hồn Trận không có tác dụng với bọn chúng.” Trong đan điền, Hồn Nguyệt Ánh lên tiếng nhắc nhở.

“Oán Hồn Trận vô dụng?” Lạc Nam ánh mắt híp lại.

“Không sai, thiếp cảm nhận được bọn chúng không hề bị Hồn Lực ảnh hưởng.” Hồn Nguyệt Ánh khẳng định.

“Thú vị a…” Lạc Nam nở nụ cười, vừa rồi trong tám tòa đại trận mà hắn lập ra có cả Oán Hồn Trận để quấy rối Linh Hồn.

Mà tám tên Chiến Trận Sư đó lại không hề bị Oán Hồn Trận tác động.

Điều này chứng tỏ…

Bọn chúng không có Linh Hồn!

Nghĩ đến đây, hàng vạn con Xích Nha Hắc Ám dung hợp cùng Vô Ảnh Thiên Lôi vô thanh vô tức lặng lẽ bay ra khỏi cơ thể hắn, mang theo Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn bay khắp chiến trường, tìm kiếm con mồi…

Đúng như Lạc Nam dự đoán, tám tên Chiến Trận Sư kia sau khi tập sát hắn thất bại liền chuyển sang mục tiêu khác.

Bọn chúng vẫn bất thình lình hiện thân đầy bất ngờ, ăn ý bố trí nên Bát Phương Sát Trận vây khốn đối thủ vào bên trong sau đó diệt sát đối thủ, nếu gặp đối thủ cường đại hơn thì ngay lập tức biến mất giữa không khí như chưa từng tồn tại để đào tẩu.

Số lượng lớn Xích Nha Hắc Ám giúp Lạc Nam tìm tòi khắp chiến trường…

Vào thời điểm khi tám tên Chiến Trận Sư đó bí ẩn mất tích, một chiếc Nhẫn Trữ Vật trên tay một vị Tu La Sứ Giả bất ngờ sáng lên.

Lạc Nam cười gằn, Dịch Chuyển Tức Thời triển khai.

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237