Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 174
Phần 174

“Không tệ, đám Tội Nguyền Sinh Vật làm chất dinh dưỡng cũng rất có tác dụng.”

Nhìn thấy Hỗn Độn Thú đã trở nên khổng lồ, tuy rằng còn chưa bằng thời điểm nó tấn công Thi Thần Tông, nhưng cũng đủ trở thành một con ác chủ bài trong tay mình.

Lạc Nam hài lòng thu Hỗn Độn Thú trở về Phong Yêu Cầu, đưa mắt nhìn lại căn cứ của Tân Quỷ Tổ thêm một lần rồi mới rời khỏi lòng đất.

Lần đầu tiếp xúc, thật ra Lạc Nam chẳng có cơ sở nào để tin tưởng Tân Quỷ Tổ…

Nhưng hắn lựa chọn tin tưởng Quỷ Đỏ, nàng đã tin vào Tân Quỷ Tổ, vậy thì hắn cũng sẽ cho bọn họ một cơ hội để thuyết phục mình.

Tiếp xúc với Quỷ Đỏ không chỉ ở kiếp này mà còn ở kiếp trước, nàng vẫn luôn là một người nhận được sự tôn trọng từ hắn.

Trở về Nam Thiên Môn, Lạc Nam kinh ngạc cảm ứng được không ít luồng khí tức cường đại đang bắn lên bầu trời, lan tỏa bốn phương tám hướng.

Thì ra là mấy nữ nhân Đông Hoa Cung có tiến bộ về mặt thực lực sau khi tu luyện trong thời gian dài, luyện hóa rất nhiều tài nguyên.

Yên Thê, Cốt Nữ, Lê Sa đều đột phá đến Nhị Cảnh Chí Tôn, riêng Tuyết Mộng trở thành Ngũ Cảnh Chí Tôn.

Huyết Hàn Lệ tiến bộ dữ dội nhất, bởi vì nàng đã từng là một vị Tam Cảnh Chí Tôn trong quá khứ, hiện tại chẳng những phục hồi tu vi thành công, còn đột phá đến Tứ Cảnh Chí Tôn, không hổ là nhân vật từng cạnh tranh sòng phẳng với Huyết Yêu Cơ.

Tại tổng bộ Nam Thiên Môn, nhạc mẫu đại nhân vì tích luỹ quá lâu lúc này cũng đã bạo phát, trở thành Thất Cảnh Chí Tôn, hơn nữa còn chưa có dấu hiệu xuất quan, muốn tiếp tục trùng kích Bát Cảnh.

Hai vị nữ Hộ Pháp của Thanh Long Thánh Địa lần lượt là Tô Minh Châu, Tần Lộng Ngọc và trợ thủ của Tần Lộng Ngọc là Hoa Như Thuỷ đều thành công đúc xong Chí Tôn Pháp Tướng, quân lâm Chí Tôn Nhất Cảnh.

Đông Hoa Cung và Nam Thiên Môn nội tình tăng vọt, Chí Tôn đông đảo.

Lạc Nam tuy mừng rỡ nhưng không kiêu ngạo, thực lực càng mạnh, tiếp xúc càng nhiều, tầm mắt càng cao…

Có trời mới biết liệu Kiếm Châu có lão quái vật nào vẫn chưa lộ diện hay không, ngay cả lão bà Nam Thiên Tố sau khi đột phá Cửu Cảnh Chí Tôn cũng chưa từng kiêu ngạo, dưới vòm trời này dù là Cửu Cảnh Chí Tôn cũng không phải tồn tại vô địch.

Quỷ Hoàng vừa ngã xuống là minh chứng điển hình nhất.

Lạc Nam tiến vào Thanh Long Phủ, phát hiện cả Huyết Yêu Cơ và Thập Khánh Huyên đều đã phục hồi tất cả thương thế, đang lười biếng nằm ở trên giường.

“Đại Trưởng Lão đâu?” Hắn không cảm nhận được khí tức của Tu La Đại Trưởng Lão, nhịn không được hỏi.

“Bà ngoại của ngươi a, tình huống của bà ta xuất hiện chút đặc thù, đã trở về Tu La Giáo rồi.” Huyết Yêu Cơ hồi đáp, ánh mắt hiện lên vẻ tức cười, thậm chí ngay cả bờ môi cũng hơi cong lên.

“Tình huống đặc thù?” Lạc Nam không hiểu ra sao:

“Chẳng lẽ Cửu Trọng Lập Thể Đan xảy ra sự cố?”

“Yên tâm đi! Sự cố thì không có, Đại Trưởng Lão so với trước đây còn mạnh hơn, chỉ là tạm thời không muốn gặp người.” Thập Khánh Huyên che miệng cười khẽ.

“Các nàng có điều gì giấu ta đúng không?” Lạc Nam hồ nghi hỏi.

“Hừ, nếu muốn biết thì ngươi cứ đi gặp bà ta.” Huyết Yêu Cơ hừ một tiếng:

“Lão nương cũng không muốn vô duyên vô cớ gây với Đại Trưởng Lão làm gì.”

Lạc Nam âm thầm cười khổ, tính tình của bà ngoại vẫn luôn cổ quái khó gần như thế, hắn cũng không cảm thấy kinh ngạc trước sự ra đi không từ biệt của bà.

“Được rồi, trả lại Tu La Chủ Lệnh đây!” Huyết Yêu Cơ hướng hắn xoè bàn tay.

Lạc Nam có chút tiếc nuối cảm giác quyền lực mà Tu La Chủ Lệnh mang đến, bất quá vẫn đem trả lại cho nàng.

“Cần gì ở Tụ Bảo Tinh thì cứ nói với lão nương, không cần trưng ra bộ mặt rắm thối như thế.” Huyết Yêu Cơ khinh khỉnh nói.

“Nàng thật tốt.” Lạc Nam cười toe toét.

“Buồn nôn.” Thập Khánh Huyên bĩu môi.

“Quỷ Hoàng chết?” Huyết Yêu Cơ toàn thân chấn động, hiển nhiên nàng cũng vừa kiểm tra tin tức từ Tu La Chủ Lệnh.

“Không sai, tin tức này có độ khả thi rất lớn.” Lạc Nam nói.

“Gần như là chắc chắn.” Huyết Yêu Cơ nhìn hắn: “Bởi vì Tu La Sứ Giả nằm vùng ở Quỷ Thần Vực chính là phân thân cấp Thánh Đế của ta, sẽ không cung cấp thông tin sai lệch.”

“Phốc!” Lạc Nam xém chút phun ra.

“Bằng không ngươi nghĩ Huyết Tu La bình thường có thể nằm vùng ở Quỷ Thần Vực à?” Huyết Yêu Cơ liếc xéo hắn.

“Quỷ Hoàng vì sao mà chết?” Ngay cả Thập Khánh Huyên cũng kinh ngạc trước tin tức này.

Năm xưa nàng xếp thứ 10 trên Chí Tôn Bảng, bất quá sau khi nàng thất bại… cái tên của nàng liền biến khỏi Chí Tôn Bảng, thứ hạng của nàng bị Quỷ Hoàng xếp thứ 11 thay vào.

Không ngờ hiện nay ngay cả Quỷ Hoàng cũng toang rồi, chẳng lẽ hạng 10 trên Chí Tôn Bảng xui xẻo như thế sao?

“Bị Thần Đế giết.” Huyết Yêu Cơ hồi đáp:

“Hai lão quái này cạnh tranh một thứ gì đó, kết quả một chết một trọng thương, ngay cả lão nương nghe xong cũng hứng thú với đồ kia.”

“Chẳng lẽ liên quan đến Cấm Kỵ?” Thập Khánh Huyên chép miệng.

“Ai mà biết?” Huyết Yêu Cơ nhún nhún vai, bỗng nhiên xoay người đứng lên.

“Nàng muốn đi đâu?” Lạc Nam quan tâm hỏi.

“Đến Vạn Huyết Giáo làm thịt tên giáo chủ.” Huyết Yêu Cơ lạnh như băng đáp.

Nàng cảm thấy đây là cơ hội rất tốt, Vạn Huyết Giáo Chủ thương thế chưa lành, mà nàng đã hồi phục trạng thái toàn thịnh.

Lạc Nam nghe xong đổ mồ hôi lạnh, xem ra Huyết Yêu Cơ còn ghi hận việc Vạn Huyết Giáo vây công mình, dẫn đến một chuỗi sự việc khiến Thập Khánh Huyên hồi sinh, sau đó còn liên luỵ phải kết minh với hắn.

“Có cần phải vậy không?” Lạc Nam khuyên can: “Dù sao thì nàng cũng bắt cóc nữ nhi của người ta…”

“Ngươi không hiểu nguyên nhân sâu xa bên trong.” Huyết Yêu Cơ lắc đầu, thái độ kiên quyết:

“Tóm lại dù không làm thịt, ta cũng phải thu tên đó làm thuộc hạ.”

Lạc Nam vuốt cằm, nghiêm túc nói:

“Vậy để ta đi với nàng!”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237