Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 203
Phần 203

Bởi vì Lạc Nam đã từng đến Ngân Nga Tuyết Nguyên nên lần này hắn trực tiếp sử dụng Thiên Cơ Lâu hàng lâm đến nơi đây.

Ngân Nga Tuyết Nguyên chính là địa bàn của Tuyết Mộng Cung ngày trước, hiếm có cơ hội trở về chốn cũ, Lạc Nam gọi Tuyết Mộng từ trong Đông Hoa Cung tiến ra cùng mình.

Hai người im lặng nắm tay dạo bước trên mặt tuyết trắng xóa…

Tuyết Mộng dù có tính cách thanh lãnh trong trẻo, lúc này trong mắt cũng không giấu được vẻ hoài niệm, ngắm nhìn từng đoá hoa tuyết bay trong gió, nhẹ giọng nói:

“Cũng không biết nàng ấy hiện tại thế nào rồi…”

“Lại tưởng niệm Đông Hoa sao?” Lạc Nam mỉm cười.

Bỉ Ngạn đã từng nở rộ đầy mỹ lệ trong bão tuyết trắng xóa, Tuyết Mộng thủ hộ đoá hoa ấy gần một tỷ năm dù chỉ dựa vào hy vọng mong manh… tình cảm bên trong đó không cần phải chứng minh gì nữa cả.

“Ừm, đã quá lâu rồi chưa có tin tức từ Bích Tiêu Nương Nương.” Tuyết Mộng không giấu được vẻ lo lắng.

Lạc Nam nắm bàn tay lạnh mềm của nàng chặt hơn một chút, hắn tự tin nói:

“Tuy rằng ta không biết quá nhiều về bọn họ, nhưng có vị sư bá kia của ta… Đông Hoa chắc chắn có thể trở về.”

Nghe hắn đề cập đến vị nữ cường nhân kia, Tuyết Mộng hiếm thấy biểu lộ vừa kính vừa sợ, tán thành gật đầu:

“Đông Hoa như một muội muội hiếu thắng, tất cả những chuyện mà nàng ấy làm đều muốn chứng minh bản thân có thể đuổi kịp sư tỷ của mình…”

“Đáng tiếc… dù là toàn bộ Nguyên Giới, có thể mang ra so sánh với vị nương nương kia cũng lác đác không có mấy.”

“Nàng và Yên Thê từ nhỏ cùng Đông Hoa lớn lên, chắc hẳn cũng biết đôi chút về sư bá của ta.” Lạc Nam khẽ hỏi:

“Nhưng cả Yên Thê và nàng đều ăn ý chưa từng đề cập đến bao giờ.”

“Không phải hai người thiếp thân không muốn nói, mà là không thể nói.” Tuyết Mộng bất đắc dĩ nhìn hắn:

“Cung chủ hiểu cho bọn thiếp chứ?”

“Đương nhiên rồi.” Lạc Nam nhún nhún vai:

“Ta biết vị sư bá kia cường thế đến mức nào, cũng không thể trách các nàng được, đừng lo lắng… ta sẽ tự mình tìm hiểu.”

Thái Thượng Đạo Ngôn Kinh, ngôn xuất pháp tùy, lời nói của nàng ta chính là chân lý đại đạo, một khi chưa được sự cho phép, thử hỏi làm sao Tuyết Mộng hay Yên Thê có thể hé môi?

Xem ra tương lai đến Trung Châu có rất nhiều chuyện phải làm, tìm về bà nương Đông Hoa kia cũng là mục tiêu hàng đầu.

“Nàng có từng nghĩ đến sẽ lột xác Chí Tôn Pháp Tướng?” Lạc Nam nhìn sang hỏi.

Tuyết Mộng thoáng chút thất thần, nhẹ vuốt tóc dài óng mượt, nhìn hắn nhẹ cười ưu nhã:

“Sợ rằng không chỉ thiếp thân, mà bất cứ vị Chí Tôn nào cũng từng nghĩ đến sẽ lột xác Chí Tôn Pháp Tướng.”

“Bất quá điều này vô cùng khó khăn, ngay cả nhân vật như tộc trưởng của Chân Long Hoàng Tộc cũng phải bày mưu đặt kế, thành lập Sát Long Vệ vô số năm mới thành công đáp ứng đủ điều kiện, thật sự cao xa khó vời…”

“Chi bằng toàn tâm toàn ý tu luyện, cố gắng đột phá tu vi, trở thành Cửu Cảnh Chí Tôn còn thực tế hơn.”

Lạc Nam vuốt cằm hỏi: “Thế nàng có biết phương pháp để lột xác Vĩnh Cửu Tuyết Băng Tướng?”

“Thiếp không biết.” Tuyết Mộng lắc đầu:

“Ngay cả truyền thừa mà thiếp nhận được cũng không đề cập đến phương pháp đó, có thể người sáng tạo nên Vĩnh Cửu Tuyết Băng Tướng cũng chưa nghĩ ra phương pháp để nó lột xác.”

“Khó thật…” Lạc Nam chậc lưỡi.

Con đường tu luyện càng đi càng dài, càng đi càng xuất hiện vô vàn chướng ngại vật và các thử thách.

Việc tìm kiếm Chí Tôn Pháp Tướng phù hợp cho bản thân đã khó, từ việc sở hữu phương pháp cho đến thu thập nguyên liệu, càng huống hồ đến việc lột xác Chí Tôn Pháp Tướng càng chưa có chút manh mối nào.

Chẳng trách Chân Long Hoàng Tộc xem trọng sự kiện lần này của tộc trưởng bọn hắn đến như thế.

Nhưng khó thì khó, Lạc Nam không có ý định bỏ cuộc.

Hắn không muốn cô độc trên đỉnh cao, hắn muốn con đường của hắn phải có hồng nhan bầu bạn.

Đối với chúng nữ sở hữu những Chí Tôn Pháp Tướng đẳng cấp không quá cao như Tuyết Mộng, hắn hy vọng sau khi Hệ Thống nâng cấp… sẽ có manh mối về việc trợ giúp Chí Tôn Pháp Tướng của các nàng lột xác.

Nhìn thấy quyết tâm trong mắt Lạc Nam, Tuyết Mộng ôn nhu nói: “Cung chủ không cần tự tạo áp lực cho mình, bọn thiếp tuy không yêu nghiệt bằng ngươi… nhưng sẽ cố gắng để không bị bỏ lại quá xa.”

“Ta lại muốn các nàng luôn sóng vai bên cạnh ta.” Lạc Nam nghiêm túc nói:

“Đã bước trên con đường này lâu như vậy, dù cho cuối cùng có thể đặt chân đến đỉnh cao… quay đầu nhìn lại bên cạnh chẳng còn bóng hồng nào bên cạnh, ta phải làm sao?”

“Giữa giang sơn và mỹ nhân, cung chủ chọn gì đây?” Tuyết Mộng thăm thẳm nhìn hắn.

“Nếu là trước đây… ta sẽ chọn mỹ nhân.” Lạc Nam nở nụ cười.

“Hiện tại chọn giang sơn sao?” Tuyết Mộng thanh âm có chút mất mát.

“Hiện tại ta muốn lấy hết!” Lạc Nam bá đạo nói.

Trái tim Tuyết Mộng run rẩy, không nén được cảm xúc nhón nhẹ gót chân, bờ môi mềm mại hôn lên miệng hắn.

Cảm nhận được tình cảm của nàng, Lạc Nam ôm chặt ngọc thể giai nhân, nồng nàn đáp lại nụ hôn gấp gáp của nàng.

Môi kề môi, hai chiếc lưỡi quấn quýt…

Giữa làn gió tuyết lạnh lẽo và không khí băng hàn ở Ngân Nga Tuyết Nguyên, hai người vẫn cảm nhận được rõ ràng sự ấm nóng từ hơi thở và nhiệt độ ngày càng nóng lên của cơ thể nhau.

Đệ nhất mỹ nhân Đông Vực ở thế hệ này đã thân hãm bể tình…

Bàn tay của Lạc Nam tìm đến một bên bầu sữa của nàng sau lớp cung trang xanh nhạt, nhẹ nhàng xoa nắn tìm kiếm.

“Ưm… cung chủ…” Tuyết Mộng yêu kiều rên rỉ.

“Tuyết Mộng, Thiên Trưởng Lão của ta, nàng gả cho bổn cung được không?” Lạc Nam thổ lộ.

Tuyết Mộng gò má ửng đỏ, sóng mắt ngập nước luân chuyển, gật đầu rất khẽ…

ẦM ẦM ẦM…

RĂNG RẮC…

Chợt thanh âm chiến đấu, tiếng không gian tan vỡ phá hư bầu không khí lãng mạn của đôi tình lữ.

Lạc Nam cùng Tuyết Mộng lập tức ngẩng đầu, đưa mắt nhìn nhau nói:

“Là ở địa bàn của Xí Nga Tộc!”

Bởi vì muốn đến Yêu Vực nên hai người vẫn luôn dạo bước về hướng địa bàn Xí Nga Tộc, nào ngờ nghe được âm thanh chiến đấu kịch liệt từ nơi đó truyền đến.

Không hề do dự, Lạc Nam phất óng tay áo.

Xích Nha Hắc Ám đã vô thanh vô tức hòa tan vào không gian.

Sau khi trở thành Vĩnh Hằng Thuộc Tính, khả năng ẩn nấp của Xích Nha Hắc Ám đã tăng lên một cấp bậc hoàn toàn khác, không cần bóng đêm để trú ngụ như thường lệ, lúc này chúng nó có thể hòa cùng không gian, che đậy khí tức… hơn nữa còn có tầm quan sát xa hơn.

Rất nhanh, tình cảnh xảy ra ở Xí Nga Tộc được Xích Nha Hắc Ám truyền về cho Lạc Nam.

“Xí Nga Tộc gặp nguy hiểm…” Lạc Nam hừ một tiếng:

“Đúng là oan gia ngõ hẹp, chúng ta đi!”

Trực tiếp mở ra Thông Đạo Na Di, ôm lấy vòng eo của Tuyết Mộng bước vào.

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237