Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 68
Phần 68

“Không tệ chút nào, quả là một đại quốc.”

Lạc Nam đánh giá quang cảnh dọc đường đi.

Chỉ cảm thấy sự bề thế của Lôi Đỉnh Cung này cũng không thua kém Nam Thiên Môn quá nhiều, mênh mông đại thế, cường giả như mây, bầu trời không có mây đen nhưng các loại Lôi Đình vẫn liên tục giáng xuống không dứt mang theo lượng Lôi Thuộc Tính khổng lồ lan tràn khắp nơi, uy nghiêm vô thượng.

Một tòa đại điện nằm trên đỉnh Lôi Sơn, đó là nơi đại hải lôi đình tụ tập, hàng vạn cột lôi giáng xuống liên hồi vây quanh đại điện, kết thành một tòa Đại Lôi Trận nồng đậm sát khí kinh hồn, sẵn sàng diệt sát thiên quân vạn mã làm lòng người vô thức sinh ra cảm giác kinnh sợ.

So với Đỉnh Lôi Chí Quốc này, Càn Quân Đế Quốc mà hắn xuất thân chẳng khác nào con kiến hôi vậy.

Bước lên từng bậc thang leo lên đỉnh Lôi Sơn, ở mỗi một bậc thang đều có một vị nam tử thân mặc Lôi Giáp, tay cầm các loại vũ khí khác nhau lấp lánh lôi đình, lẫm liệt và khí phách.

Tất cả 888 bậc thang tương ứng 888 vị nam tử, từ thấp lên cao thực lực của bọn họ cũng dao động từ Thánh Đế Sơ Kỳ đến Thánh Đế Viên Mãn.

Thấy Lạc Nam tò mò, thống soái lúc này cái bụng đã teo nhỏ lại, tâm trạng thoải mái cũng mở miệng tự hào nói:

“Bọn họ là 888 vị Chiến Lôi Vệ, đội ngũ trung thành dưới tay bệ hạ, sẵn sàng vì bệ hạ mà chiến tử, toàn bộ Đỉnh Lôi Chí Quốc cũng chỉ có bệ hạ được quyền điều động bọn họ hành sự.”

Lạc Nam tấm tắt chép miệng, 888 vị Thánh Đế là một cổ lực lượng khổng lồ, sợ rằng ngay cả Tử Long Quân của mình cũng chẳng phải là đối thủ, nội tình của một Chí Tôn Quốc Vận thật sự kinh khủng đấy.

Đỉnh Lôi Chí Quốc không hổ là một trong các thế lực hàng đầu ở trung tâm Tây Châu, đám Kiếm Trũng, Huyết Kiếm Ngục ở Kiếm Châu vô pháp sánh bằng.

Cũng không biết có thể sánh bằng Nam Thiên Môn hay Phục Kiếm Thành hay không… nhưng có thua cũng sẽ không thua quá nhiều, chẳng trách Huyền Lôi Đế Tôn đủ tư cách tham gia giao lưu hội do Dị Nguyên Hội tổ chức.

Phải biết rằng theo lời của Tuyết Mộng Thiên Nữ, nếu không phải nàng có quan hệ thân thiết với bà già ở chi nhánh Dị Nguyên Hội tại Ngân Nga Tuyết Nguyên thì Tứ Cảnh Chí Tôn như nàng cũng không đủ tư cách tham gia đâu.

Điều này chứng tỏ những nhân vật khách mời lần trước tại giao lưu hội trừ Tuyết Mộng Thiên Nữ và Lạc Nam ra thì tất cả đều là Chí Tôn khủng bố tu vi cao thâm, điển hình như Tịnh Dạ Tiên Tử của Tu La Giáo, hoàng thượng Thích Thì Chiều của Vạn Phật Tự, Cương Sa Chí Tôn của Đại Thiên Nguyên Viện hay thậm chí là tên Luyện Ma Đồng Tử.

Cũng không biết Huyền Lôi Đế Tôn sẽ ở cảnh giới nào, Lạc Nam chưa đủ khả năng để nhìn ra sự phân chia cảnh giới của các vị Chí Tôn cường giả.

Trong lúc hắn suy nghĩ miên mang, cửa vào đại điện đã sừng sững trước mắt.

Lạc Nam bị áp tải đi vào, nơi hai bên đại môn có hai thanh cột trụ to lớn, bên trên mỗi một thanh cột trụ có điêu khắc một con Lôi Long đang giương nanh múa vuốt, cực kỳ sống động.

RỐNG!

Ngay khi Lạc Nam bước vào, hai con Lôi Long bỗng nhiên sống lại, uốn lượn trên thân cột, đầu rồng lao ra ngoài hướng hắn gầm thét thị uy, mắt rồng trừng lớn.

Lạc Nam ánh mắt lăng lệ, hư ảnh Nghịch Long đằng không mà ra, bá đạo rít gào:

“NGAO!”

Long uy cái thế, Nghịch Long khí tức càn quét bừa bãi.

“Hự…”

Hai con Lôi Long như gặp phải trọng kích, tinh thần choáng váng, mặt rồng đầy vẻ sợ hãi, run lên cầm cập rút vào trong cột.

“Cái này…” Thống soái trợn mắt há hốc mồm.

Ngay cả 888 vị Chiến Lôi Vệ sắc mặt bình tĩnh từ đầu đến cuối cũng hơi biến sắc.

“Giun thì nên chui vào đất, đừng có kiêu ngạo.” Lạc Nam cười nhạt một tiếng.

Nghênh ngang bước vào đại điện…

“Đông Hoa Cung Chủ bản lĩnh thật lớn, vậy mà còn ẩn giấu huyết mạch Nghịch Long, không sợ trẫm báo Sát Long Vệ tìm ngươi gây phiền toái?”

Một thanh âm lạnh lùng vang lên bên tai.

Lạc Nam đưa mắt nhìn lên, giữa đại điện cổ kính uy nghiêm, bên trên Lôi Đế Tọa với muôn vàn sấm chép lấp lóe, một thân ảnh ung dung mà ngồi.

Vẫn cùng lần trước gặp mặt ở Dị Nguyên Hội không có gì khác biệt, vẫn là hình tượng mỹ phụ quyền lực sắc sảo, thân mặc tử sắc hoàng bào, đầu đội tử kim vương miệng, ngũ quan tuyệt mỹ lại uy nghiêm bức người, mang đến cảm giác không dám nhìn thẳng cho người đối diện.

Bất quá Lạc Nam cũng đã từng tiếp xúc qua một vài nữ nhân khủng bố, gần đây nhất chính là Bích Tiêu Sư Thúc, vì vậy cũng không có kính sợ gì, chỉ chắp tay mỉm cười:

“Gặp qua Huyền Lôi Đế Tôn, phong thái vẫn khiến người ta phải hâm mộ a…”

Kiếp Lôi Đỉnh trong đan điền hắn đang chấn động không ngừng, nó từ cơ thể Huyền Lôi Đế Tôn cảm giác được Vĩnh Hằng Lôi Thuộc Tính cực kỳ táo bạo, tham lam và thèm thuồng.

Bất quá hiện tại có Lôi Nữ khống chế, không cần Lạc Nam ra tay thì Kiếp Lôi Đỉnh vẫn ngoan ngoãn trở lại.

Nghe lời uy hiếp vừa rồi của nàng, hắn nhếch miệng cười nhạt:

“Sát Long Vệ cũng không phải chưa từng đụng độ qua, ngược lại thịt rồng ăn rất thơm…”

Ánh mắt Huyền Lôi Đế Tôn khẽ động, con hàng này quả thật là không biết sống chết, ngay cả Chân Long Hoàng Tộc cũng dám đắc tội.

Như đọc được suy nghĩ của nàng, Lạc Nam bĩu môi nói:

“Ta cũng không đắc tội với bọn hắn, là bọn hắn chủ động đi truy lùng ta!”

Nhìn thấy Lạc Nam và bệ hạ của mình trò chuyện như bằng hữu lâu ngày, vị thống soái áp tải Lạc Nam đổ mồ hôi lạnh, cũng may vị này lòng dạ khoan dung không trách tội, chỉ để bụng mình to lên một chút xem như cảnh cáo mà thôi.

Nghĩ đến đây hắn cảm kích nhìn Lạc Nam, sau đó hướng Huyền Lôi Đế Tôn chắp tay cáo lui.

“Ngồi đi!” Huyền Lôi Đế Tôn ra hiệu Lạc Nam ngồi xuống ở bảo tọa phía đối diện:

“Ngươi dù sao cũng là Đông Hoa Cung Chủ, có thể cùng trẫm bình khởi bình tọa.”

Lạc Nam không khách khí ngồi xuống đối diện với nàng, đôi mắt không lộ một tia tà niệm nào.

Huyền Lôi Đế Tôn là một tuyệt thế mỹ nhân không giả, nhưng bên cạnh Lạc Nam có Lạc Tư Tình, cũng từng chứng kiến sư bá cao cao tại thượng, hắn gần như có khả năng miễn nhiễm với nữ sắc, tâm cảnh bất biến.

Ngược lại thứ hắn chú ý không phải nhan sắc của Huyền Lôi Đế Tôn mà là phong thái đế vương của nàng, tuy rằng tu luyện Lôi Thuộc Tính nhưng tính cách lại sừng sững như sơn, dường như cả thiên hạ sập xuống cũng chẳng thể làm nàng thay đổi sắc mặt.

Huyền Lôi Đế Tôn cũng lặng lẽ nhìn hắn, lần trước từ Dị Nguyên Hội nàng đã nhận định người nam nhân trẻ tuổi này không đơn giản, nhưng sau khi biết được một số chuyện gần đây do hắn gây ra, nàng cảm thấy mình còn đánh giá thấp hắn.

Tiểu tử này chính là yêu nghiệt chân chính, nhìn khắp đại địa trăm vặn dặm Đỉnh Lôi Chí Quốc, nàng không tìm ra bất kỳ một người trẻ tuổi nào có được một góc thành tựu của hắn.

Không… ngay cả nàng khi còn trẻ cũng không thể sánh bằng.

Trong lòng thầm tán thưởng, ngoài mặt Huyền Lôi Đế Tôn lại cười lạnh một tiếng:

“Ngươi rất giỏi, vừa đến Tây Châu đã gây ra họa lớn, báo hại không biết bao nhiêu người.”

Lạc Nam chột dạ, ngoài mặt lại giả ngu: “Ta vừa cùng Cấm Kỵ cường giả đại chiến trong hư không, khó khăn lắm mới có thể từ trong tay đối phương chạy trốn đến nơi này, nào có gây hại đến ai?”

Huyền Lôi Đế Tôn giả vờ không nghe chuyện ma quỷ của hắn, hờ hững nói:

“Mặt của ngươi bị không ít lão quái vật nhìn thấy, có chối tội cũng không được, ngươi lấy quá nhiều Chí Tôn Độc Tuyền của tên đó làm nó thức tỉnh, rất nhiều người đều có thể làm chứng.”

“Cũng may cho ngươi là nó chưa đánh tới Đỉnh Lôi Chí Quốc của trẫm, bằng không trẫm phải cùng ngươi trở mặt.”

“À…” Lạc Nam vuốt vuốt mũi, lần này xem ra xúi quẩy rồi, không may đắc tội với tên quái vật to xác kia, còn có khả năng đắc tội với rất nhiều thế lực ở Tây Châu.

Nếu tên quái vật kia ở Tây Châu tàn phá bừa bãi khắp mọi nơi khiến chúng sinh lầm than, sợ rằng tội lỗi đều phải tính lên đầu hắn a.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam nghiêm nghị chắp tay: “Huyền Lôi Đế Tôn kiến thức bất phàm, không biết có cách nào giúp ta giải quyết phiền toái? Đem tên to xác đó đi ngủ lại hay không?”

“Phiền toái đã không còn…” Nào ngờ Huyền Lôi Đế Tôn lại nhếch môi cười nhạt:

“Đã có người thay ngươi chùi đít rồi, không cần lo lắng.”

Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm, vị Đế Tôn này ăn nói cũng quá thẳng thắng, bất quá ai là người giúp ta chùi đít vậy?

Còn chưa kịp hỏi, Huyền Lôi Đế Tôn không muốn bàn luận nhiều đến vấn đề này, chuyển đổi sang mục đích chính:

“Đã thu thập đủ nguyên liệu?”

“Đương nhiên.” Lạc Nam gật đầu.

Nguyên liệu đúc lại cơ thể đã sớm chuẩn bị đủ từ lâu, còn nguyên liệu đúc Chí Tôn Pháp Tướng đã thu được 3 loại quan trọng nhất, mấy điều kiện còn lại hắn dự định đến Trân Bảo Lâu mua sắm là giải quyết được.

“Vậy thì tốt, trẫm cũng không muốn thiếu nợ ai quá lâu…” Huyền Lôi Đế Tôn thản nhiên đứng lên:

“Đi theo trẫm!”

Nói xong thân ảnh nàng đã biến mất tại chỗ.

Lạc Nam chép miệng, cũng nhanh chóng biến mất theo nàng.

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237