Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 105
Phần 105

Cách Ẩn Thế Bí Cảnh một vạn dặm, trong sơn cốc hoang vắng, Truyền Tống Trận hừng hực sáng lên, thân ảnh một đám cường giả tự tin bước ra.

Thình lình chính là Huyết Thương Thiên, Kiếm Hoàng giận, Khai Thế Quân, Thổ Toái Chí Tôn, Viêm Kình, Vạn Ứng Thiên, Lưu Gia Trưởng Lão và 50 vị Tử Sĩ.

“Lập tức giết Mê Linh Sâm Lâm.” Huyết Thương Thiên máu huyết sôi trào nói, thù mới hận cũ hắn muốn tính gọn với Lạc Nam lần này.

Chư vị Chí Tôn gật đầu, bọn hắn bí mật xuất kích, hơn nữa lại còn liên thủ thành một khối cường đại, Lạc Nam dù bản lĩnh thông thiên cũng không thể lường trước được chuyện này, chắc chắn không kịp trở tay.

Nghĩ đến đây, bọn hắn đưa tay xé rách không gian, muốn lập tức dịch chuyển đến Mê Linh Sâm Lâm.

“Các vị cố nhân đi đâu mà vội vàng thế?”

Một tiếng cười tủm tỉm truyền đến hỏi thăm.

Đồng tử trong mắt đám người nhất thời co rút lại, ánh mắt hướng đến trên không.

Chỉ thấy bên trên đỉnh núi, một khuôn mặt ám ảnh cả đám nhất thời hiện ra, hắn đang ngồi ung dung chớp chớp mắt nhìn đám người mình, cảnh tượng vô cùng quỷ dị.

“Lạc Nam!?” Toàn trường nhất thời nhảy dựng, đáy lòng siết chặt.

Vì sao hắn có mặt ở đây?

Vì sao hắn dường như đã nắm được mọi chuyện?

Vì sao hắn dám một mình chặn đường các vị Chí Tôn?

Trong lúc nhất thời, cõi lòng bất an, một đám Chí Tôn vậy mà sinh ra mãnh liệt kiêng kỵ.

Lạc Nam nhếch miệng cười cười, hướng về Lưu Gia Trưởng Lão chắp tay nói:

“Đa tạ Lưu Gia đã trong ứng ngoại hợp, giúp bổn cung có thể vây giết sạch sẽ đám già này.”

“Ngươi!” Lời vừa nói ra, toàn bộ Chí Tôn biến sắc, ánh mắt ác liệt chuyển sang nhìn chằm chằm lão già trưởng lão của Lưu Gia.

“Đừng tin lời hắn!” Lão già xém chút vãi ra quần:

“Lưu gia và các vị cùng một phe, tuyệt đối không được nghe hắn khích bác ly gián.”

“Lưu Thái Trưởng Lão, đến lúc này rồi không cần diễn kịch với bọn hắn nữa đâu.” Lạc Nam thành thật nói:

“Đa tạ Lưu Gia giúp ta tính kế.”

“Ngươi câm miệng cho ta!” Lưu gia trưởng lão thở hổn hển.

“Khốn kiếp, hắn ngay cả tên của ngươi cũng biết, còn dám nói không phải đồng bọn?” Huyết Thương Thiên mắng to.

Sắc mặt đám người Khai Thế Quân cũng trở nên vô cùng bực tức, bọn hắn ngay cả tên Lưu Gia Trưởng Lão còn chưa biết, vậy mà Lạc Nam lại trực tiếp gọi ra, Lưu Gia còn dám nói bản thân mình trong sạch.

Truyền Tống Trận này là do Lưu Gia bố trí, tất cả bọn hắn là do Lưu Gia tập hợp… toàn bộ quá trình chỉ có Lưu Gia biết được.

Nếu Lưu Gia không phản bội, làm sao Lạc Nam có thể tìm đến tận đây?

“Tiểu súc sinh đừng tiếp tục ngậm máu phun người!” Lưu Thái chính thức phẫn nộ, ông ta muốn chứng minh bản thân trong sạch, lập tức lao lên tấn công Lạc Nam.

Chỉ là vừa mới cường thế lao lên, bên cạnh Lạc Nam đã xuất hiện một đám thân ảnh buộc hai chân của Lưu Thái vô thức dừng lại, trong mắt không thể che giấu sự kiêng kỵ.

Mà khi nhìn thấy tình cảnh này, một đám Chí Tôn biểu lộ như ăn phải con ruồi, nghiến từng chữ một:

“Trang chủ Kiếm Đan Sơn Trang – Nhàn Phong?”

“Không sai!” Nhàn Phong thản nhiên đứng thẳng, lạnh nhạt gật đầu, Trùng Dương Kiếm trong tay tỏa ra từng cơn sóng thần uy nghiêm lẫm liệt.

“Nam Thiên Môn Nhị Trưởng Lão, Cửu Trọng Chí Tôn – Đàm Tùng?” Kiếm Hoàng giận hít một hơi.

“Hân hạnh!” Đàm Tùng mỉm cười ôn hòa, vuốt vuốt râu trên cằm, Động Thiên Kiếm như thiết trụ được vác trên vai.

“Nam Thiên Môn Tam Trưởng Lão, Lĩnh Quân Chí Tôn – Triệu Dũng?” Khai Thế Quân biến sắc.

“Các ngươi chuẩn bị đón nhận cái chết chưa?” Triệu Dũng mắt hổ dựng thẳng, chiến giáp lấp lánh ngân mang, chiến kiếm trong tay lấp lóe bạch sắc vạn trượng.

“Lão già ngươi là gốc thụ yêu ở Mê Linh Sâm Lâm?” Vạn Ứng Thiên nhìn chằm chằm một lão già.

“Đúng là lão phu.” Bồ Ma Thụ lưng còng chống gậy gật gù.

“Hải Long Cung hai vị Chí Tôn?” Huyết Thương Thiên siết chặt nắm tay.

Hải Long Chí Tôn cùng Hải Long Lão Tổ nhếch miệng cười lạnh, nhiệt huyết sục sôi, đã lâu rồi mới thấy thế trận lớn đến bực này.

Mọi thứ vẫn chưa dừng lại…

Bởi vì từng bóng hình tuyệt mỹ cũng đã hiện ra bên cạnh Lạc Nam.

Tuyết Mộng Thiên Nữ.

Yên Thê.

Lê Sa.

Cốt Nữ.

Bốn vị Nữ Chí Tôn của Đông Hoa Cung.

Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả, chỉ thấy hai vị nam tử trung niên cũng lạnh lùng từ phía sau bước ra.

“Ông chủ Đông Hoa Khách Sạn, ngươi làm sao có mặt ở đây?” Viêm Kình căm giận nhìn một trong hai nam tử trung niên quát lớn.

“Cao gia cũng muốn xen vào chuyện này?” Lưu Thái nộ hống.

“Cái gì Cao Gia?” Viêm Kình nhíu chặt chân mày hỏi.

“Hai kẻ đó, một là Đại Trưởng Lão của Cao Gia tên Cao Viễn, một là Nhị Trưởng Lão của Cao Gia – Cao Trọng.” Lưu Thái trầm giọng nói: “Là người của Ẩn Thế Gia Tộc.”

“Cái gì?” Viêm Kình biến sắc, trong đầu ngay lập tức nghĩ đến rất nhiều chuyện, nhất thời lửa giận ngập trời:

“Là Cao Gia các ngươi báo tin cho Lạc Nam đúng không?”

“Đương nhiên.” Cao Viễn hừ lạnh: “Các ngươi muốn tính kế hãm hại ân công, bổn tọa sao có thể trơ mắt mà nhìn?”

“Chuyện này là sao?” Đến lượt Lưu Thái không tài nào hiểu nổi:

“Viêm Ngục Tộc và Cao Gia nhận thức à?”

“Haha, cũng không giấu gì…” Cao Viễn nhàn nhạt cười:

“Năm đó bổn tọa thành lập Đông Hoa Khách Sạn ở Đông Vực, Viêm Ngục Tộc tưởng rằng ta không có bối cảnh nên lấy thế hiếp người, muốn trợ giúp tiểu thư của bọn chúng bắt nhi tử Cao Dương của ta làm nam sủng, cũng may có Lạc Nam ân công ra mặt cứu giúp, đồng thời ta cũng biết được Lưu Gia là kẻ thù của ân công.”

“Kể từ ngày đó, Cao Gia liền giúp đỡ ân công để ý nhất cử nhất động của Lưu Gia các ngươi rồi.”

“Khốn kiếp!” Lưu Thái ngửa đầu mắng to.

Mà một đám Chí Tôn bên phía hắn cũng là biểu lộ xấu xí đến cực điểm, nhao nhao hướng Viêm Kình mắng chửi:

“Thành sự không có, bại sự có thừa… Viêm Ngục Tộc của ngươi báo hại tất cả.”

Viêm Kình xém chút phun ra một ngụm máu, trong lòng mắng chửi Viêm Oanh dưới suối vàng đến tám trăm ngàn lần, thật là đồ báo hại.

Hắn xin thề với trời, hắn không hề biết Cao Viễn còn là người thuộc Ẩn Thế Gia Tộc.

Không ngờ chỉ vì chút ân oán năm xưa, Viêm Ngục Tộc vì quá nuông chiều Viêm Oanh tác oai tác quái mà dẫn đến hậu quả nghiêm trọng đến như vậy.

Nếu Viêm Ngục Tộc không nuông chiều Viêm Oanh khi dễ Đông Hoa Khách Sạn, Lạc Nam sẽ không thể đứng ra, và không thể cùng Cao Viễn có cơ hội nhận thức, trở thành ân công của cả nhà Cao Viễn.

Mà như thế, Cao Gia cũng sẽ không bí mật giúp hắn theo dõi Lưu Gia… kế hoạch tàn độc tập kích bất ngờ của đám địch nhân khả năng rất cao là sẽ thành công.

Đáng tiếc, thế gian này vốn không có thuốc hối hận, có nhân có quả khiến ngươi không lường trước được.

Lạc Nam sau khi nhận được tin tức từ Cao Viễn, không do dự sử dụng Thiên Cơ Lâu dò ra ý đồ của địch nhân, thành công tụ hợp cường giả của mình đến nơi này.

Kế đến… chính là một cuộc chém giết sòng phẳng.

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237