Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 233
Phần 233

Chi nhánh Trân Bảo Lâu ở một toà thành khá nhỏ tại Yêu Vực.

Toà thành này có tên là Long Quy Thành, là địa bàn của Long Quy Tộc dưới trướng Thuỷ Long Tộc.

Thuỷ Long Tộc tuy cũng là Long Tộc nhưng không phụ thuộc vào Chân Long Hoàng Tộc, mà phụ thuộc vào Ma Long Đế Tộc, một tộc khác cũng rất cường thế ở Yêu Vực.

Ma Long Đế Tộc cũng giống Chân Long Hoàng Tộc, đều từ Long Minh tan rã mà phân tách thành thế lực độc lập.

Lạc Nam cùng ba nữ tiến vào Trân Bảo Lâu, một vị quản sự tuổi già, lưng đeo mai rùa đi ra tiếp kiến:

“Lão phu là Quy Quản Sự, không biết các vị quan khách cần gì?”

Lạc Nam không nhiều lời với lão rùa, thản nhiên nói: “Chúng ta muốn gặp vị khách đang nghỉ ở phòng số 2698.”

“Cái này không được…” Quy Quản Sự lắc đầu:

“Trân Bảo Lâu có trách nhiệm bảo đảm tuyệt đối quyền lợi của khách hàng, vị khách ở phòng số 2698 đã tuyên bố không gặp bất cứ ai, các vị thông cảm.”

Tam nữ không hiểu Lạc Nam muốn gặp người nào, nhưng e rằng khó mà làm trái quy tắc của Trân Bảo Lâu được, bởi vì đây là một trong các thế lực lâu đời trải rộng Nguyên Giới, ngay cả Tu La Giáo hay Nam Thiên Môn đều không có nội tình sánh bằng.

Bất quá chỉ thấy Lạc Nam lấy ra một khối lệnh bài, bên trên lệnh bài có khắc hai chữ “Siêu Cấp.”

“Hít, khách hàng siêu cấp?” Quy Quản Sự hãi hùng khiếp vía tại chỗ nhảy dựng lên.

Trời ạ, Lệnh Bài Siêu Cấp của Trân Bảo Lâu, toàn bộ Nguyên Giới không có đến một trăm khối, vị khách trước mặt vậy mà có thể lấy ra.

Quy Quản Sự chưa từng nghĩ đến ở chi nhánh nhỏ nhoi này của mình lại có thể nhìn thấy Lệnh Bài Siêu Cấp trong truyền thuyết.

Phải biết rằng rất nhiều người làm quản sự ở Trân Bảo Lâu, có khi cả đời cũng chưa từng được tiếp xúc dù chỉ một lần với khách hàng siêu cấp a.

“Xin khách nhân thứ tội thất lễ, lão phu sẽ liên hệ Trưởng Lão hoặc Tiểu Thư đến tiếp đãi.” Quy Quản Sự kính cẩn nói.

“Không cần phiền như thế, ta chỉ muốn gặp vị khách ở phòng 2698 kia mà thôi.” Lạc Nam nghiêm nghị nói:

“Phiền ngươi đi thông báo một tiếng, nói rằng có phu quân tên Càn Hiên của nàng cầu kiến là được.”

“Tuân mệnh.” Quy Quản Sự không từ chối nữa, đối mặt với khách hàng siêu cấp này, có một số thứ nên quá cứng ngắc.

Nhìn theo bóng lưng Quy Quản Sự rời đi, ba vị mỹ nhân như cười như không nhìn lấy Lạc Nam.

“Lệnh bài siêu cấp a, ngay cả lão nương cũng không có…” Huyết Yêu Cơ ghen ghét nói, con hàng này vì sao có nhiều đồ tốt như vậy?

“Phu quân cầu kiến nha, Càn Hiên là cái quỷ gì thế?” Thập Khánh Huyên âm dương quái khí nói.

Nam Thiên Tố khoanh tay trước ngực, chỉ là trong lòng tự hỏi mình còn bao nhiêu thứ chưa biết về phu quân của mình?

“Hiểu lầm.” Lạc Nam chảy cả mồ hôi:

“Rất nhanh các nàng sẽ hiểu.”

Không lâu sau, Quy Quản Sự quay lại chắp tay: “Vị khách kia đã đồng ý gặp mặt, mời các vị.”

Lạc Nam và tam nữ được đưa vào một gian phòng mở ảo.

Bên trong sương khói mịt mù, bốn người như được đưa vào một vùng hoang vu vắng vẻ, xung quanh là rừng rậm u ám, bầu trời tối đen, chỉ có tiếng ma tru quỷ khiếu vang vọng không ngừng.

“Giả thần giả quỷ.” Huyết Yêu Cơ chán ghét nói, Tu La Lĩnh Vực mở ra, cuồn cuộn máu huyết ngập trời ý đồ đánh tan tất cả.

Nhưng mặc kệ nàng công kích mạnh mẽ đến mức nào, tất cả Huyết Lực như tiêu tán vô ảnh vô tung.

KENG!

Nam Thiên Tố xuất kiếm, một kiếm chém cả thiên địa ra làm hai nửa.

Nhưng ngay lập tức lại có cảnh tượng khác sinh ra, đám người lạc vào một chỗ kỹ viện, nơi có vô số nữ nhân uốn éo, làm đủ mọi hành vi đáng xấu hổ.

“Bạo!” Thập Khánh Huyên kích nổ Vĩnh Hằng Thuộc Tính.

BÙM BÙM BÙM BÙM…

Kỷ viện bị chấn đến nổ tung, càn không rung chuyển… Lạc Nam và tam nữ lại hiện ra ở một nơi chiến trường khốc liệt đầy xương cốt và máu tanh, nơi có hàng nghìn Cửu Cảnh Chí Tôn đang lao về phía bọn họ.

“Huyễn Cảnh này thật quỷ dị…” Ba nữ nhân biểu lộ ngưng trọng.

Vừa bước vào căn phòng 2698, tất cả đều đã đặt chân vào một Huyễn Cảnh Ảo Mộng, muốn thoát ra chỉ có thể tìm cách phá giải.

Mà muốn phá giải Huyễn Cảnh cao cấp như vậy, có đôi khi mất đến vài năm, vài chục năm… thậm chí hàng trăm năm.

“Các nàng xem ta!” Lạc Nam cười hề hề, lớn tiếng quát:

“Thả chúng ta rằng, bằng không Long Thần Chi Hậu nàng sẽ trở thành đề tài bàn tán của toàn Yêu Vực.”

“Long Thần Chi Hậu?” Tam nữ giật mình, có thể nhìn thấy trong mắt lẫn nhau sự kinh ngạc.

Đúng vậy, người mà Lạc Nam đến tìm chính là Long Thần Chi Hậu.

Vị nhân vật số 2 của Long Minh, đã từng có quyền lực chỉ dưới Long Thần… tưởng chừng đã mất tích khiến toàn bộ Yêu Vực tiếc nuối vẫn luôn ẩn mình bên trong một phòng tu luyện ở Trân Bảo Lâu.

Không thể không nói nàng ta rất thông minh, có Trân Bảo Lâu đảm bảo giữ thông tin bí mật một cách tuyệt đối, sẽ không ai có thể tìm đến được.

“Hừ!”

Hắn vừa dứt lời, một tiếng hừ đã vang vọng mà lên.

Thanh âm vừa kiêu ngạo, vừa cao quý lại vừa pha lẫn vô hạn mị ý khiến tam nữ rợn cả da gà.

Huyễn Cảnh sụp đổ, trước mặt Lạc Nam và các nàng hiện ra một chiếc giường có rèm che, phía sau giường là bóng hình một nữ nhân lười biếng nằm chống cằm, đeo mặt nạ hoàng kim chỉ để lộ đôi mắt cực kỳ quỷ bí.

“Thì ra là ngươi, Đông Hoa Cung Chủ.”

Nữ nhân sau rèm lạnh lùng nói: “Chẳng trách bản sự thông thiên, bên cạnh cường giả như mây.”

Long Thần Chi Hậu đã đoán được hắn chính là kẻ đã nguỵ trang thành Long Hiên.

“Ngươi đã làm gì mà khiến Chí Tôn Pháp Tướng của Long Càn biến thành thứ đó vậy?” Long Thần Chi Hậu tò mò hỏi.

Nếu nói việc Chi Tôn Pháp Tướng của Long Càn không liên quan đến Lạc Nam, có đánh chết nàng cũng không tin.

“Thế nào đây?” Lạc Nam nhún nhún vai ngồi xuống, cười tủm tỉm:

“Ta đã lấy thân phận ra gặp nàng, chẳng lẽ nàng ngay cả mặt cũng không muốn lộ?”

“Giữa chúng ta tốt nhất nước sông không phạm nước giếng, ngươi đến tìm ta làm gì?” Long Thần Chi Hậu hờ hững nói:

“Còn mang theo ba vị cường giả hàng đầu đến dọa ta rất sợ nha, muốn thị uy sao?”

Tam nữ nghe đến đây đã khẳng định được việc gì đang xảy ra, đều dùng một ánh mắt rất khó miêu tả nhìn lấy Lạc Nam.

Thử nghĩ mà xem, toàn bộ nam nhân ở Yêu Vực phát cuồng vì Long Thần Chi Hậu, nghe nói sau khi Long Minh tan rã, đã có vô số cường giả hàng đầu Yêu Vực tuyên bố sẽ tìm được Long Thần Chi Hậu trở về vì lòng ái mộ đối với nàng.

Nhưng nhiều năm như thế chẳng ai có chút tung tích gì về Long Thần Chi Hậu, thậm chí đại đa số đều cho rằng nàng đã biến mất cùng Long Thần đầy bí ẩn.

Vậy mà bằng một cách thần kỳ nào đó, con hàng Lạc Nam này vừa đến Yêu Vực vài năm đã biết cách tìm đến tận phòng của Long Thần Chi Hậu, hơn nữa nghe cách nói chuyện giống như đã nhận thức nhau từ trước vậy.

Các nàng thậm chí hoài nghi, liệu thế gian này có mỹ nhân nào không dính liếu đến tên gia súc này hay không?

Lạc Nam giả vờ không thấy ánh mắt hình viên đạn của các nàng, hướng Long Thần Chi Hậu thẳng thắng nói:

“Vừa rồi chúng ta định ám sát Long Càn, vừa vặn chứng kiến hóa Thân của nàng tự bạo.”

“Thì sao?” Long Thần Chi Hậu hừ một tiếng:

“Ta cũng muốn nhân cơ hội đó ám sát Long Càn, đáng tiếc không thể thành công.”

“Vậy nên ta mới muốn hỏi thăm, không biết ba tên Cửu Cảnh Chí Tôn kia là từ đâu tới?” Lạc Nam đi thẳng vào vấn đề.

“Tin tức quan trọng như thế, sao có thể nói miễn phí cho ngươi?” Long Thần Chi Hậu hỏi ngược lại.

“Hừ.” Huyết Yêu Cơ bất mãn, nếu là bình thường… nàng đã sớm lao lên bắt Long Thần Chi Hậu để ép cung.

Chưa biết có đánh lại hay không, thử trước rồi tính tiếp.

Nhưng nghĩ đến nữ nhân này có mối quan hệ với Lạc Nam, vì vậy cũng kiên nhẫn chờ hắn hành sự.

“Theo ta suy đoán, nàng muốn bí mật ám sát Long Càn để đoạt Long Châu của hắn, sau đó dùng Long Châu của Long Càn để hóa thân hoàn mỹ thành Long Càn, đoạt lấy quyền lực của Chân Long Hoàng Tộc vào tay.” Lạc Nam híp mắt nói:

“Dã tâm không nhỏ.”

“Đó là chuyện của ta, liên quan gì đến ngươi?” Long Thần Chi Hậu không hữu hảo với con hàng này.

“Vậy chúng ta đi.” Lạc Nam nhún nhún vai:

“Nhưng từ đây về sau, tin tức về Long Thần Chi Hậu sẽ lan truyền khắp Nguyên Giới, thậm chí cả những thân phận mà hóa Thân của nàng đang nhập vai cũng sẽ bại lộ.”

“Làm sao ngươi biết những hóa Thân của ta đang được sắp xếp ở đâu? Nhất định là khoác lác.” Long Thần Chi Hậu giận dữ từ trên giường đứng lên.

“Ai mà biết đây…” Lạc Nam cười khà khà:

“Chúng ta cùng nhau cược.”

Nói xong hắn quay lưng rời đi, tam nữ cũng hiểu ý bước theo.

Chỉ là vừa đến cửa phòng, sau lưng đã truyền đến tiếng quát:

“Đứng lại!”

Lạc Nam nở nụ cười hài hước…

“Ta nghe đây…”

Lạc Nam cười tủm tỉm ngồi trở lại, quả nhiên đúng như dự đoán… Long Thần Chi Hậu không dám đánh cược với hắn.

Mình đang nắm nhược điểm của nàng trong tay, chẳng lẽ còn không trị được nàng sao?

Huống hồ hắn cũng đâu yêu cầu gì quá đáng, chỉ hỏi thăm một vài tin tức mà thôi.

“Nói cho ngươi biết cũng được, dù sao thì Long Càn đều là đối tượng mà chúng ta đều muốn làm thịt.” Long Thần Chi Hậu lạnh lùng lên tiếng.

Mấy nữ Huyết Yêu Cơ âm thầm bĩu môi, sao ban đầu không nói như vậy đi?

“Được rồi, nàng có biết thân phận ba tên cường giả Cửu Cảnh Chí Tôn kia không?” Lạc Nam hỏi lại:

“Nếu bọn chúng là ác chủ bài của Chân Long Hoàng Tộc, vậy ngay từ đầu nên ra mặt chống lại Bất Tử Điểu Tộc mới đúng, đâu để bị đánh đến thê thảm như thế?”

“Ngươi nói không sai, bọn hắn quả thật vừa mới đến mà thôi.” Long Thần Chi Hậu bất đắc dĩ đáp:

“Ngay cả ta cũng không ngờ hai tên kia hành động nhanh như vậy nên mới ám sát Long Càn thất bại.”

“Hai tên kia?” Lạc Nam ánh mắt lóe lên, mơ hồ đoán được phần nào rồi.

“Chính là hai tên Thái Tử của Chân Long Hoàng Tộc, bọn hắn gia nhập vào Học Viện đã lâu rồi, lại có dây mơ rể má với các thế lực cường đại ở Trung Châu nên mới nhờ vả cường giả về hỗ trợ Chân Long Hoàng Tộc sau khi biết chuyện.” Long Thần Chi Hậu khẳng định nói:

“Ba vị Cửu Cảnh Chí Tôn kia là viện quân mà hai tên Thái Tử mời được từ Trung Châu đến.”

“Quả nhiên là vậy à…” Lạc Nam chậc lưỡi.

Ban đầu hắn đã biết Chân Long Hoàng Tộc có đến năm tên Thái Tử, trong đó Tam Thái Tử bị Tử Linh Thần Sứ bắt cóc, Tứ Thái Tử chết dưới tay mình, Ngũ Thái Tử là do Long Càn phân thân mà thành.

Còn Đại Thái Tử và Nhị Thái Tử đang tu luyện và học tập ở Trung Châu, xem ra hai con hàng này lăn lộn rất khá nên mới có thể mời được ba vị Cửu Cảnh Chí Tôn về Chân Long Hoàng Tộc hỗ trợ khi gặp khó khăn, dẫn đến Long Thần Chi Hậu ám sát thất bại, mà Lạc Nam và ba nữ cũng không thể ra tay.

“Hai tên Thái Tử đó đang ở học viện nào?” Lạc Nam hứng thú hỏi.

“Thương Khung Đạo Viện.” Long Thần Chi Hậu lên tiếng.

“Lại là Thương Khung Đạo Viện…” Lạc Nam ánh mắt lóe lên, trong lòng thầm nghĩ:

“Xem ra phải nhờ Quỷ Đỏ lưu tâm, tránh hai tên này ở sau lưng tính kế ta nhằm trả thù cho phụ hoàng của chúng.”

“Đa tạ.” Lạc Nam đứng lên, hướng Long Thần Chi Hậu cười hì hì:

“Yên tâm đi! Bí mật của nàng ta sẽ không tiết lộ.”

“Cút!” Long Thần Chi Hậu phẫn nộ quát.

Lạc Nam nhún nhún vai, cùng ba nữ rời khỏi phòng khách sạn.

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237