Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 69
Phần 69

“Bươm bướm bay, bươm bướm bay…”

Vườn hoa phía sau đại điện, tiếng hát ngân nga của một tiểu cô nương đầy hồn nhiên mà vui vẻ.

Lạc Nam cùng Huyền Lôi Đế Tôn hiện ra, đập vào mắt hắn là một tiểu cô nương khả ái đáng yêu đang hái hoa bắt bướm.

Tiểu cô nương mặc trên thân một bộ váy công chúa màu xanh lá cây, làn da trắng nõn nà như ngọc sứ, đôi tai có chớp nhọn như tinh linh, ánh mắt tròn xoe sáng ngời như tinh tú trên bầu trời, một mái tóc dài ngũ sắc giống ngân hà chảy xuống tận gót chân… giống như một thiên thần tây phương bước ra từ cổ tích.

Lúc này tiểu cô nương vẫn mãi mê hái hoa bắt bướm, tiếng cười hồn nhiên tinh khiết như chuông bạc làm lòng người vui vẻ ngân vang không dứt.

“Đây là…”

Lạc Nam kinh ngạc đến ngẩn người.

Hắn ngẩn người không phải vì vẻ bề ngoài làm lòng người xao xuyến của tiểu cô nương, mà là từ khí tức của nàng cảm nhận được hơi thở vừa xa lạ vừa quen thuộc.

Trong lúc nhất thời nhíu nhíu mày, chẳng lẽ đây là đồ đệ của Huyền Lôi Đế Tôn?

“Sư tỷ…” Huyền Lôi Đế Tôn cất giọng.

Lạc Nam sửng sốt, không nghe lầm chứ?

Tiểu cô nương nghe gọi liền quay người, bờ môi trái tim hồng nhuận cười sáng ngời còn hơn cả nắng tỏa, nâng ngọc thủ lên vẫy chào hai người:

“Khanh khách, các ngươi đến rồi sao? Hoàn cảnh nơi này rất tuyệt vời đó!”

“Ngươi thích là tốt rồi…” Huyền Lôi Đế Tôn hiếm thấy nở nụ cười làm trăm hoa tự ti mặc cảm.

Lạc Nam hít sâu một hơi lấy lại tinh thần, xem ra không phải nghe lầm, tiểu cô nương này đích thị là vị thần y sư phụ của An Tố Vấn, tỷ tỷ của Huyền Lôi Đế Tôn rồi.

“Chẳng trách dạy dỗ ra An Tố Vấn ngây thơ lương thiện vô số tội, bởi vì sư phụ của nàng cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu.” Hắn phần nào hiểu được nguyên nhân.

Huyền Lôi Đế Tôn bước đến bên cạnh tiểu cô nương, sủng ái chỉnh sửa lại mái tóc có phần rối bời vì ham chơi của nàng.

Còn tiểu cô nương thì lại tràn ngập hiếu kỳ đánh giá Lạc Nam, chớp chớp mắt hỏi:

“Là hắn sao? Muội giao ước với hắn đó à?”

“Không sai!” Huyền Lôi Đế Tôn xác nhận.

Lạc Nam lúc này cũng bước đến, mở miệng chào hỏi:

“Tiểu tỷ tỷ, ta là Lạc Nam.”

“Tiểu tỷ tỷ?” Khóe môi Huyền Lôi Đế Tôn co quắp, muốn yêu cầu hắn xưng hô cho cẩn thận nhưng lại chẳng biết nên nói thế nào cho phải.

Suy đi nghĩ lại, nàng cũng chỉ lắc đầu: “Tiểu tỷ tỷ cũng được.”

“Tiểu ca ca, ta là An Hinh, rất vui được gặp ngươi.” Tiểu cô nương vui tươi hồn nhiên đáp.

Sắc mặt Huyền Lôi Đế Tôn chính thức tối sầm, cái gì mà tiểu tỷ tỷ rồi tiểu ca ca, các ngươi có thôi đi không hả?

Lạc Nam âm thầm vui vẻ, hắn phát hiện tiểu cô nương này có cùng tần số với mình, lại thêm dung mạo của nàng quá khả ái đáng yêu, liền nhịn không được đưa tay véo véo má.

“Đừng có thất lễ.” Huyền Lôi Đế Tôn giận dữ đem tay hắn hất ra.

“Hung dữ cái gì nha?” An Hinh phồng má trừng mắt nhìn Huyền Lôi Đế Tôn, chống nạnh nói:

“Ta cảm giác được tiểu ca ca rất có thiện ý.”

Huyền Lôi Đế Tôn hết nói nổi, thầm nghĩ ta là muội muội ngươi hay hắn là muội muội?

Lạc Nam âm thầm cười trộm, hảo cảm đối với An Hinh như tên lửa nhảy vọt, đôi sư đồ này ngây thơ hồn nhiên đến mức đáng yêu a.

Cẩn thận đánh giá An Hinh một chút, phát hiện mình vậy mà không nhìn thấu tu vi của nàng, liền mở miệng hỏi:

“Tiểu tỷ tỷ, tu vi của ngươi cao đến bao nhiêu?”

“Cũng không cao lắm nha tiểu ca ca, chỉ là Thất Cảnh Chí Tôn thôi à.” An Hinh cười hì hì đáp.

Lạc Nam nghe mà xém chút té ngửa.

Huyền Lôi Đế Tôn đưa tay vỗ vỗ trán, nha đầu chết tiệt này hỏi gì đáp đó sao?

Cũng may thực lực và bối cảnh khủng bố, bằng không với tính cách kiểu này đã bị lừa đem bán không biết bao nhiêu lần rồi.

Nghĩ đến đây, Huyền Lôi Đế Tôn quyết định nhắc nhở Lạc Nam một chút:

“Nàng chính là Luyện Đan Sư của Y Thần Tộc, ngươi tốt nhất đừng đánh chủ ý lừa gạt.”

“Y Thần Tộc?” Lạc Nam giật mình, rốt cuộc hiểu cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc vừa rồi khi gặp An Hinh là từ đâu mà có.

Quen thuộc là vì hắn từng cảm nhận được khí tức Thần Tộc trên thân Lạc Tư Tình, xa lạ vì An Hinh là Y Thần Tộc chứ không phải Quang Thần Tộc.

Nhưng tóm lại thì An Hinh chính là tộc nhân của Y Thần Tộc, một chi nhánh của Thần Tộc trong truyền thuyết.

“Đúng đó, bởi vì tuổi thọ của Y Thần Tộc rất là dài… cho nên dù ta đã có hơn một tỉ tuổi thì vẫn chỉ là một tiểu cô nương mà thôi.” An Hinh bĩu môi nói, rõ ràng cực kỳ không vui với dáng vẻ nhỏ nhắn xinh xắn của mình.

Lạc Nam chỉ cảm thấy mở rộng tầm mắt, kiến thức mới đã được tiếp thu a, Y Thần Tộc thật sự lợi hại đấy, còn chưa trưởng thành đã là Thất Cảnh Chí Tôn, chẳng trách Thần Tộc từng xuất hiện Cấm Kỵ cường giả, nội tình như thế này quá mức khủng bố rồi.

“Nghe nói ngươi muốn giúp bằng hữu đúc lại cơ thể sao?” An Hinh đề nghị:

“Gọi bằng hữu ra xem!”

Lạc Nam gật đầu, lập tức gọi Huyết Hàn Lệ xuất hiện.

Huyết Hàn Lệ vừa ra, đồng tử đã hơi co lại, thận trọng nhìn lấy Huyền Lôi Đế Tôn và An Hinh:

“Thật mạnh!”

Lạc Nam không phải Chí Tôn nên không cảm nhận được rõ ràng, còn Huyết Hàn Lệ đã từng là Chí Tôn nên nàng cảm giác được cả An Hinh và Huyền Lôi Đế Tôn đều mạnh hơn mình, cho dù là mình ở thời kỳ toàn thịnh cũng không phải đối thủ.

Huyết Hàn Lệ quỷ dị nhìn lấy Lạc Nam, thầm nghĩ ngươi từ đâu tìm được bằng hữu toàn quái vật vậy?

Mà Huyền Lôi Đế Tôn cũng híp mắt nhìn Huyết Hàn Lệ, một nữ Chí Tôn vậy mà nhận Lạc Nam làm chủ nhân, tiểu tử này thủ đoạn ẩn giấu rất sâu a.

“Linh Hồn rất tốt, hoàn hảo luôn rồi…” An Hinh đi một vòng đánh giá Huyết Hàn Lệ nói:

“Nhìn trạng thái này ắt hẳn là đã mất đi cơ thể rất nhiều năm, vậy mà Linh Hồn đã khôi phục hoàn chỉnh, chứng tỏ tiêu tốn rất nhiều tài nguyên và công sức, gia tăng tỷ lệ thành công của việc đúc lại cơ thể.”

“Tiểu tỷ tỷ nói rất đúng.” Lạc Nam cười nói: “Ta liên tục dùng Hồn Thạch Nhũ và Hồn Chí Bảo giúp nàng, trước đó nàng rất yếu ớt.”

Huyết Hàn Lệ trầm mặc không nói, quả thật nhờ có Lạc Nam nên trạng thái Linh Hồn của nàng mới hoàn hảo như vậy, hơn nữa còn thu được Chí Bảo như Huyết Kiếm Ngục và lấy Thực Không Huyết Chùy trở về.

“Lấy nguyên liệu ngươi chuẩn bị ra xem!” An Hinh tiếp tục nói.

Lạc Nam đem Nhẫn Trữ Vật đưa cho nàng.

An Hinh quét thần thức vào, tấm tắt liên tục: “Mặc dù vẫn còn một vài nguyên liệu chưa hợp ý của ta, bất quá cơ bản đã đầy đủ.”

“Còn chưa hợp ý?” Lạc Nam kinh ngạc, phải biết rằng hắn đã vì Huyết Hàn Lệ chuẩn bị những tài nguyên tốt nhất trong khả năng của mình.

Có lẽ vì tầm mắt của An Hinh quá cao nên nàng đòi hỏi nhiều hơn thế nữa.

“Đã chuẩn bị cả nguyên liệu đúc Chí Tôn Pháp Tướng chưa?” An Hinh nghiêm túc, bình thường rất thiếu đứng đắn nhưng khi đụng vào vấn đề chuyên môn liền như thay đổi thành một người khác vậy.

Điều này càng làm Lạc Nam và Huyết Hàn Lệ an tâm, hắn nói rằng:

“Còn một vài nguyên liệu đơn giản, ta dự định trong lúc đúc lại cơ thể thì ta sẽ đến Trân Bảo Lâu mua sắm cho đầy đủ.”

“Ngươi định cho nàng đúc loại Chí Tôn Pháp Tướng nào?” An Hinh nhu thanh hỏi.

“Ngự Huyết Hồn Tướng xếp hạng 24.” Lạc Nam không che giấu.

Đồng tử Huyền Lôi Đế Tôn co lại, Chí Tôn Pháp Tướng cao cấp như vậy?

“Tận hạng 24 à…” An Hinh chép chép miệng:

“Vậy thì ta không thể hỗ trợ việc đúc lại Chí Tôn Pháp Tướng, phải tự do ngươi lo liệu rồi!”

“Ta hiểu, ngươi chỉ cần giúp ta đúc lại cơ thể của Chí Tôn là được.” Huyết Hàn Lệ đồng ý.

Hiển nhiên An Hinh tuy rằng lợi hại nhưng nàng cũng không phải vạn năng, phương pháp đúc Chí Tôn Pháp Tướng top 24 đã nằm ngoài tầm hiểu biết của nàng, tất cả phải phụ thuộc vào Huyết Hàn Lệ mà thôi.

“Có thể bắt đầu, các ngươi ra ngoài đi!” An Hinh đề nghị:

“Quá trình có thể sẽ mất khoảng hai năm…”

Lạc Nam vuốt cằm, đúc lại cơ thể của một Chí Tôn không phải chuyện đơn giản, hai năm thời gian là con số nhanh hơn cả dự tính của hắn.

“À quên, gọi Tố Vấn vào đây, ta muốn thị phạm cho nàng ấy cách đúc lại cơ thể của một Chí Tôn.” An Hinh căn dặn Huyền Lôi Đế Tôn, rất ra dáng sư phụ giáo dục đệ tử.

“Biết!” Huyền Lôi Đế Tôn phất tay, không gian liền dịch chuyển đem An Tố Vấn kéo vào.

“Ca ca, ngươi thấy sư phụ ta đẹp không?” An Tố Vấn nắm tay An Hinh cười duyên hỏi.

“Rất đẹp!” Lạc Nam nâng lên ngón tay cái.

Bởi vì An Tố Vấn là nhân loại, nhìn qua nàng còn lớn hơn cả An Hinh, sư đồ không khác nào tỷ muội, đồ đệ lại là tỷ tỷ.

Trước khi rời đi, hắn nhìn Huyết Hàn Lệ nâng lên nắm đấm: “Cố gắng lên!”

Huyết Hàn Lệ liếc xéo mắt, khóe môi lại cong lên nhè nhẹ.

Huyền Lôi Đế Tôn phất tay, mang theo Lạc Nam rời khỏi vườn hoa…

“Một khi mọi chuyện hoàn tất, giao ước của chúng ta liền không còn.” Nàng nhìn hắn nói.

Lạc Nam nở nụ cười: “Ký thêm được không?”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237