Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 218
Phần 218

Cũng may ba toà đại trận phong tỏa địa bàn Chân Long Hoàng Tộc đã bị chủ nhân của Thiên Tượng Chí Tôn nghiền nát, không gian trở nên lỏng lẻo, Na Di Phù có thể hoạt động dễ dàng.

Nhờ Long Thần Chi Hậu đem lão già Thượng Cổ Chân Long ngăn chặn trong thoáng chốc, Lạc Nam thu hồi Hỗn Độn Thú đã teo nhỏ hơn một nửa trở về Phong Yêu Cầu, trực tiếp na di mất dạng.

Về phần Long Thần Chi Hậu, bản thể của nàng không ở địa bàn của Chân Long Hoàng Tộc, thứ ở lại chỉ là một phân thân tạo ra từ Long Châu mà thôi, hy sinh cũng chẳng phải vấn đề gì quá lớn.

Thiên Hồ Khôi Lỗi càng không đáng để lo, chỉ là một Khôi Lỗi vô tri vô giác…

Lạc Nam xuất hiện ở một sơn cốc vắng vẻ, sắc mặt âm trầm:

“Long Càn lão hồ ly, giỏi tính toán a.”

Không thể nào ngờ đến kế hoạch của mình lại thất bại thảm hại như vậy.

Ban đầu Lạc Nam dự định lẻn vào Chân Long Hoàng Tộc, sau khi thành công phá nát quá trình lột xác Chí Tôn Pháp Tướng của Long Càn sẽ trực tiếp công khai thân phận thật thụ, chấn kinh toàn cõi Yêu Vực, vang danh thiên hạ, thu gặt lượng Điểm Danh Vọng khổng lồ.

Nếu bị Long Tộc vây công, cứ đánh một trận sảng khoái, khi nào không còn sức đánh nữa sẽ sử dụng Phù Chú dịch chuyển đến Trụ Việt Tông mà đào tẩu.

Kết quả Long Càn mưu tính sâu xa, vậy mà qua mặt toàn bộ Chân Long Hoàng Tộc, bản thể đến nơi nào bế quan cũng không biết.

Hiện giờ muốn tìm kiếm hắn chẳng khác nào mò kim đáy biển, cũng không còn Điểm Danh Vọng để sử dụng Thiên Cơ Lâu.

Bất quá Lạc Nam vẫn tương đối bình tĩnh, kế hoạch A thất bại, hắn liền chuyển sang kế hoạch B.

Long Càn rõ ràng rất cẩn thận, rất mưu tính… nhưng hắn trăm tính vạn tính cũng không tính đến Long Hoàng Hậu của mình lại là hóa thân từ Long Châu do Long Thần Chi Hậu tạo nên, mà ý đồ của nàng khi nằm vùng ở Chân Long Hoàng Tộc rõ ràng là nhắm vào hắn.

Lạc Nam động ý niệm, Long Hiên… hay nói đúng hơn là phân thân của Long Càn liền bị ném đến trước mặt.

Chí Tôn Giới lay động, Lạc Nam gọi hai vị thê tử của mình xuất hiện.

Mộ Sắc Vy và Phiêu Tử Hàm.

Một người tinh thông Nguyền Rủa Chi Thuật, một người có huyết mạch Cửu U Minh Tước với ngọn lửa Cửu U Tử Hoả mang theo sức mạnh của Nguyền Rủa.

Bàn tay Lạc Nam nhẹ phất, Tai Ách Thư đã lâu không sử dụng hiện ra.

“Phu quân muốn làm gì?”

Nhìn hàng loạt động tác của Lạc Nam, Mộ Sắc Vy và Phiêu Tử Hàm đều biết sắp có chuyện chẳng lành.

Lạc Nam nở nụ cười tà ác: “Các nàng cùng vi phu nguyền rủa một thằng!”

Mộ Sắc Vy cùng Phiêu Tử Hàm đưa mắt nhìn nhau, cùng chứng kiến sự hưng phấn trong mắt đối phương.

Đặc biệt là Mộ Sắc Vy, bởi vì Lạc Nam lo lắng nàng sẽ nhận phản phệ nên ngày thường chưa từng yêu cầu nàng Nguyền Rủa bất cứ ai, làm nàng cảm thấy khả năng của mình không thể giúp được nhiều cho hắn.

Hiện tại rốt cuộc đã có cơ hội…

“Chàng có chuẩn bị máu hay tóc của kẻ sắp nhận nguyền rủa chưa?” Phiêu Tử Hàm hỏi.

“Khà khà, không cần máu hay tóc… ta có cả một phân thân của hắn ở nơi này.” Lạc Nam nở nụ cười quỷ dị chỉ vào Long Hiên đang hôn mê trên mặt đất.

Tuy rằng ngày thường tinh thần, linh trí của Long Hiên và Long Càn là hoàn toàn độc lập, nhưng dù sao đi nữa thì Long Hiên cũng là phân thân do Long Càn sáng tạo ra, Long Càn có thể sống lại từ cơ thể của Long Hiên, đương nhiên giữa bọn hắn chắc chắn có sự kết nối chặt chẽ.

Vậy nên chỉ cần dùng Long Hiên làm nguyên liệu chủ chốt thi thuật nguyền rủa, không tin không giải quyết được Long Càn.

“Đã hiểu…” Hai nữ ánh mắt lóe lên.

“Ta sẽ sử dụng Tai Ách Thư nguyền rủa hắn.” Lạc Nam nhìn Mộ Sắc Vy hỏi:

“Còn nàng thì sao?”

“Đinh Đầu Thất Tiễn Thư của thiếp sau khi thông qua Sơ Đạo Quyết cải tiến gọi là Đinh Đầu Cửu Tiễn Thư, thiếp sẽ sử dụng môn thuật này.” Mộ Sắc Vy cười nói.

“Còn thiếp sẽ dùng Cửu U Tử Hoả hỗ trợ.” Phiêu Tử Hàm nói.

“Bắt đầu thôi.” Lạc Nam hài lòng nở nụ cười xấu xa.

Một nam hai nữ trẻ tuổi bắt đầu sử dụng thủ đoạn tà ác, âm hiểm để mưu hại một ông lão cao tuổi nhưng vẫn còn ý chí cầu tiến vươn lên…

Thiên lý ở đâu a?

Tìm một nơi hoang vắng, Lạc Nam sử dụng Lưu Ảnh Ngọc để quay lại toàn bộ quá trình.

Hắn trực tiếp dựng lên một người rơm khổng lồ, đem cơ thể của Long Hiên đính chặt lên trên thân người rơm.

Mộ Sắc Vy hít sâu một hơi, Chí Tôn Hồn Lực từ đầu ngón tay cuồn cuộn tiến ra.

Bất quá Chí Tôn Hồn Lực này của nàng không có màu sắc trong suốt như bình thường, ngược lại có màu vừa tím vừa đen vô cùng âm u quỷ bí.

Bởi vì nó chính là Chí Tôn Hồn Lực đã được chuyển hóa thành lực lượng Nguyền Rủa.

Mộ Sắc Vy điểm ra mấy đầu ngón tay, lực lượng Nguyền Rủa như hóa thành lưỡi đao cắt vào các mạch máu trên thân rồng của Long Hiên.

PHỐC…

Máu rồng chảy ra, chỉ trong nháy mắt đã nhuộm đỏ toàn bộ hình nhân bằng rơm, mùi vị cực kỳ tanh tưởi.

Lạc Nam đem Tai Ách Thư đạt ở bên dưới, trang sách đón lấy những giọt máu đang rỉ xuống của Long Hiên, toàn bộ thẩm thấu vào.

Phiêu Tử Hàm và Mộ Sắc My đưa mắt nhìn nhau.

Cùng lúc ăn ý triệu hoán Chí Tôn Pháp Tướng.

Sử dụng Chí Tôn Pháp Tướng để tăng cường uy lực nguyền rủa…

“Cảm giác bất an này là sao?”

Long Càn đang trong quá trình cảm ngộ chợt nhíu chặt chân mày, vô thức mở ra hai mắt.

Hắn biết đây là giai đoạn quan trọng bậc nhất trong cuộc đời mình, chỉ cần có thể thuận lợi vượt qua, tên của hắn chắc chắn sẽ nhảy vọt trên Chí Tôn Bảng, khả năng lọt vào bên trong hạng 10, đủ sánh vai cùng những nhân vật như Thần Đế của Thần Tộc.

Dù sao thì theo hắn được biết, những nhân vật nằm ngoài hạng 10 của Chí Tôn Bảng đều chưa có ai lột xác Chí Tôn Pháp Tướng thành công.

Việc lột xác Chí Tôn Pháp Tướng có ý nghĩa cực kỳ to lớn cho cả chiến lực cũng như nền tảng để ngày sau ngấp nghé lằn ranh Cấm Kỵ.

Mà một khi đạt đến cấp bậc đó, trừ Trung Châu và Quỷ Thần Vực tồn tại cường giả đủ uy hiếp lấy mình, ngay cả Tu La Giáo Chủ ở Tu La Giáo thì Long Càn cũng chẳng e ngại nữa, có thể cường thế đánh vào nhổ đi tận gốc tên tiểu súc sinh nhiều lần ngỗ nghịch với mình.

Chính vì thế mà hắn ngay cả những trưởng lão thân tín nhất ở Chân Long Hoàng Tộc cũng không tin tưởng, dùng bọn họ làm những tấm bình phong che mắt thế nhân, đổi đến một nơi hoang vu để bế quan.

Vốn đã an toàn đến cực điểm, nhưng vì sao trong lòng dâng lên cảm giác bất an như vậy?

Thân là cường giả hàng đầu với tâm cảnh vững chắc như bàn thạch, thế gian này có rất ít chuyện khiến tâm thần của hắn sinh ra dao động như vậy.

Cho nên Long Càn không dám xem thường, bèn từ trong óng tay áo ném ra một khối Ngọc Bội.

NGAO!

Ngọc Bội vỡ nát, hư ảnh một con Viễn Cổ Chân Long hiện ra vờn quanh phạm vi ngàn dặm xung quanh, tiến hành bảo vệ, sẵn sàng huỷ diệt tất cả những thứ dám tiếp cận.

Hiển nhiên Long Càn sợ rằng có kẻ sẽ tập kích trong thời khắc quan trọng, vì vậy triệu hoán hư ảnh Viễn Cổ Chân Long tiến hành canh giữ.

Hai mắt nhắm lại, tiếp tục tiến vào tu luyện…

Chỉ là không lâu sau đó, hắn lại một lần nữa mở mắt ra.

“Khốn kiếp, cảm giác bất an ngày càng lớn này là sao…”

Máu của Long Hiên thẩm thấu hoàn toàn vào trong hình nhân bằng rơm vào Tai Ách Thư của Lạc Nam.

Mọi thứ chưa dừng lại…

Ý niệm nhẹ động…

RỐNG!

Một tiếng gầm trấp thấp ghê rợn như đến từ địa ngục vang lên, sau lưng Lạc Nam xuất hiện hư ảnh một cái đầu lâu bằng màu khổng lồ cực kỳ ghê tởm và xấu xí.

Đây chính là Vĩnh Hằng Thuộc Tính – Nguyền Huyết Lâu.

Sau khi thăng cấp, uy lực của nó đã sớm vượt xa ngày trước.

Nhưng không chỉ Nguyền Huyết Lâu được điều động, mà một loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính khác nhận được từ Thập Khánh Huyên cũng đã hiện ra.

Đó là vô tận Hắc Ám ẩn chứa nồng đậm Nguyền Rủa Chi Lực vô hình vô ảnh, vừa xuất hiện đã lập tức lao vào bên trong hình nhân bằng rơm.

Tên của nó là Kiếp Nguyền Hồn Ám, có tác dụng phóng đại uy lực của thuật nguyền rủa lên linh hồn của nạn nhân, khả năng tương tự với Nguyền Huyết Lâu nhưng chủ yếu là nhắm vào Linh Hồn.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, Lạc Nam đưa mắt nhìn sang bên cạnh.

Mộ Sắc Vy đứng ở bên phải của hắn, nàng triệu hoán một vị Chí Tôn Pháp Tướng nhìn như vô số oan hồn tụ hợp thành một thực thể khổng lồ, trên mặt nở nụ cười hết sức âm lãnh, có mái tóc dài màu trắng cổ lão, toàn thân nồng đậm mùi vị nguyền rủa âm u, khiến tất cả đều phải rùng mình khi nhìn vào đó.

Một mỹ nhân có nét đẹp kiêu sa như Mộ Sắc Vy lại sở hữu Chí Tôn Pháp Tướng có hình thù quỷ dị như vậy thật sự đối lập vô cùng.

Tên của nó là Trù Tà Tội Tướng, một loại Chí Tôn Pháp Tướng chưa rõ lai lịch mà nàng đã đúc được từ việc cảm ngộ trong quá trình đột phá Chí Tôn ở Pháp Tướng Vũ Trụ.

Còn ở bên trái của Lạc Nam, Chí Tôn Pháp Tướng của Phiêu Tử Hàm có hình dáng như một khung xương cốt, không phải xương cốt của nhân loại, mà là xương cốt của Cửu U Minh Tước, mỗi một nhánh xương cốt đen kịch và được thiêu đốt bởi hừng hực Cửu U Tử Hoả, nồng đậm mùi vị Tử Vong và Nguyền Rủa, nhìn từ bên ngoài như một con Cửu U Minh Tước khổng lồ đang bóc cháy chỉ còn lại xương cốt.

U Minh Cốt Tướng, đây là tên mà Phiêu Tử Hàm đặt cho nó.

Lạc Nam nhìn mà có chút lạnh sống lưng, thầm nghĩ vì sao hai thê tử như hoa như ngọc của mình lại đều đúc lên Chí Tôn Pháp Tướng khiến người khác phải ghê rợn?

Việc này có liên quan đến năng lực và con đường tu luyện của các nàng.

Tuy hình thể của hai loại Chí Tôn Pháp Tướng không ngầu, không đẹp, không hoa mỹ… nhưng nó lại phù hợp với khả năng của hai nữ nhân.

Mộ Sắc Vy tu hồn và nguyền rủa, Phiêu Tử Hàm trước đây là một người khống chế khô lâu, sau lại có năng lực từ Cửu U Minh Tước.

“Bắt đầu chưa phu quân?” Hai nữ nhân hưng phấn hỏi.

“Các nàng chỉ cần phụ trợ ta mà thôi, bởi vì kẻ lần này chúng ta nguyền rủa là một vị Cửu Cảnh Chí Tôn, các nàng sẽ không thể gánh nổi phản phệ, hãy để ta thay thế gánh lấy.” Lạc Nam nghiêm túc dặn dò.

Hai nữ hiểu rõ gật gật đầu.

Lạc Nam hít sâu một hơi, hai mắt nhắm lại, tập trung dồn nén lực lượng vào Tai Ách Thư, dùng máu của mình viết vào hai chữ “Long Càn”…

Kích hoạt Vạn Cổ Bất Hủ Thân bảo vệ khắp người, trong miệng phát ra những lời tà độc:

“Mượn phân thân Long Hiên làm vật dẫn, nguyền rủa bản thể Long Càn tâm ma quấy phá, Linh Hồn trọng thương, toàn thân bại liệt.”

“Mượn phân thân Long Hiên làm vật dẫn, nguyền rủa bản thể Long Càn tâm ma quấy phá, Linh Hồn trọng thương, toàn thân bại liệt.”

“Mượn phân thân Long Hiên làm vật dẫn, nguyền rủa bản thể Long Càn tâm ma quấy phá, Linh Hồn trọng thương, toàn thân bại liệt.”

Hiểu rằng việc nguyền rủa chết cả Cửu Cảnh Chí Tôn là bất khả thi nên Lạc Nam chỉ nguyền rủa những điều tồi tệ nhất có thể khi đối phương đang tập trung bế quan mà thôi.

Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ, Hồn Đỉnh các loại liên tục hoạt động không ngừng, cung cấp Hồn Lực cho Lạc Nam đổ vào bên trong Tai Ách Thư.

Mà chỉ chờ có thể, Mộ Sắc Vy cũng đã nghiêm nghị quát lên:

“Đinh Đầu Cửu Tiễn Thư!”

Nàng vừa dứt lời, Tru Tà Tội Tướng tóc trắng tung bay, dồn nén tất cả Nguyền Rủa Hồn Lực biến thành chín cây đinh khổng lồ, phân ra chín phương vị khác nhau hung hăng bắn vào hình rơm có khắc hai chữ Long Càn.

Ở phía bên cạnh, U Minh Cốt Tướng của Phiêu Tử Hàm đã toàn lực phóng thích U Minh Tử Hoả, cuồn cuộn bao phủ hình nhân bằng rơm, thiêu đốt trùng thiên.

Ba người toàn lực nhắm vào Long Càn, chỉ hận không thể nguyền hết mười tám đời tổ tông.

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237