Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 60
Phần 60

“Nguyên Khí cũng khá nồng đấy…”

Lạc Nam nhảy khỏi Đông Hoa Cung, cảm nhận mật độ nguyên khí trong thiên địa xung quanh, trong lòng đưa ra đánh giá.

Bởi vì yêu cầu Tiểu Hoa đưa đến nơi vắng vẻ một chút tránh rơi vào địa bàn của các đại thế lực, Lạc Nam được thả xuống ngoài rìa một khu rừng rậm nguyên thủy…

Đảo mắt quan sát một vòng, đây có lẽ là một khu rừng hoang, vạn dặm xung quanh không có bất kỳ dấu hiệu của thế lực nào tọa lạc.

Một nơi hoang vu đã có được Nguyên Khí nồng đậm như thế, vậy những phong thủy bảo địa… nơi các đại thế lực tọa lạc sẽ càng khủng khiếp hơn.

Trung tâm Tây Châu, nơi này cũng cực kỳ rộng lớn, là địa phương tụ hợp nhiều thế lực đỉnh cấp nhất Tây Châu.

Ngoài mục tiêu Đỉnh Lôi Chí Quốc của Huyền Lôi Đế Tôn lần này, trung tâm Tây Châu còn là địa bàn của Vạn Linh Tộc và Thất Thập Tông, đây đều là những thế lực mà Lạc Nam muốn đến một chuyến với mục đích khác nhau, bất quá hiện tại chưa phải thời điểm thích hợp.

Ngược lại với đó, Tu La Giáo lại không lựa chọn vùng đất trung tâm làm địa bàn, mà lại chọn một nơi hoang vu vắng vẻ như bờ bên kia của Hằng La Đại Hải, Lạc Nam suy đoán có lẽ với thói quen hành sự cẩn trọng và bí mật, Tu La Giáo không muốn ở quá gần với nhiều Chí Tôn Thế Lực như thế, sẽ rất dễ sơ suất bại lộ các loại hành tung.

“Vị đạo hữu này, ngươi cũng định vào Vạn Độc Lâm tìm kiếm cơ duyên sao?”

Trong lúc Lạc Nam đang suy nghĩ, một thanh âm cười khẽ đã vang lên bên tai.

Lạc Nam đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy một nhóm người gồm hai nam hai nữ đang nhìn lấy mình.

Bốn người này đều là thanh niên thiếu nữ, tuổi tác còn trẻ, nam anh tuấn, nữ xinh đẹp…

Trong đó hai tên thanh niên đều là Thánh Hoàng Sơ Kỳ, hai nữ nhân một là Thánh Tôn Hậu Kỳ, một là Thánh Tôn Trung Kỳ.

“Vạn Độc Lâm?” Lạc Nam nghi hoặc hỏi: “Là khu rừng phía trước này sao?”

“Ngươi không biết?” Thiếu nữ Thánh Tôn Trung Kỳ chớp chớp mắt:

“Vậy ngươi đến nơi này làm cái gì?”

“Ta từ xa muốn đến trung tâm Tây Châu, tình cờ đi lạc rồi đến tận đây.” Lạc Nam vuốt vuốt mũi nói.

Hắn vừa dứt lời, trong mắt hai tên thanh niên rõ ràng đều hiện lên vẻ xem thường.

Thì ra là một tiểu tử nhà quê, ngay cả Truyền Tống Trận của Trân Bảo Lâu cũng không đủ khả năng sử dụng nên phải lặn lội đường xa, kết quả còn đi lạc.

Hai thiếu nữ lại cảm thấy thú vị, ngay cả nàng Thánh Tôn Hậu Kỳ cũng che miệng cười khẽ:

“Vậy thì ngươi đi nhầm chỗ rồi, Vạn Độc Lâm này bên trong chứa đựng đủ loại kịch độc, là tử địa nhưng đồng thời cũng là mỏ cơ duyên của Độc Hệ Tu Sĩ, bốn người chúng ta đang kết đội để thám hiểm đấy.”

“Các vị là Độc Tu sao?” Lạc Nam hứng thú nói.

“Không sai.” Thiếu nữ Thánh Tôn Trung Kỳ gật đầu.

“Hai vị sư muội đi thôi, đừng lãng phí thời gian vào những chuyện vô bổ.” Một tên thanh niên mất kiên nhẫn nói.

“Được rồi.” Hai thiếu nữ nhẹ gật đầu, trước khi đi còn không quên hướng Lạc Nam căn dặn:

“Muốn vào trung tâm Châu Châu ngươi chỉ cần rời khỏi nơi này và đi về phía bắc ba nghìn dặm là an toàn.”

Chợt Lạc Nam thấy cả bốn người khi đến gần bìa rừng đều lấy ra một loại Đan Dược màu trắng bỏ vào trong miệng, sau đó mới an tâm bước chân vào rừng.

Hắn nhếch miệng cười, nhận ra Đan Dược mà bọn họ vừa uống là Kháng Độc Hoàng Đan, có tác dụng ngăn cản tất cả độc tố cấp Thánh Hoàng trở xuống.

Hiển nhiên bốn người đều là Độc Tu nhưng lại không tự tin vào khả năng của mình trước Vạn Độc Lâm, cần dùng đến Kháng Độc Hoàng Đan hỗ trợ.

Lạc Nam hơi suy nghĩ một chút liền âm thầm lặng lẽ đi theo phía sau.

Đừng quên hắn cũng là một độc tu, đã lỡ đến nơi này cũng mong muốn tìm kiếm một chút tài nguyên về luyện độc.

Dù sao thì Độc Hệ Tài Nguyên cũng tương đối khan hiếm, lần trước ở Trung Đông Động Thiên đã bở lỡ đám nấm Độc Cô Tộc một lần, hiện tại liền không muốn lãng phí cơ hội.

Hơn nữa hai thiếu nữ này cũng khá tốt bụng, cũng không thể nhìn thấy các nàng bị ngộ hại được.

Một đường tiến vào Vạn Độc Lâm, hắn nhìn thấy không ít các loại độc vật như bò sát, côn trùng, thực vật ẩn chứa độc tố, nhóm bốn người thanh niên nam nữ cũng phải chật vật ra sức chống lại mới có thể đi tiếp về phía trước.

Bất quá Độc Đỉnh trong đan điền của Lạc Nam chẳng có chút dấu hiệu phản ứng nào.

Điều này chứng minh các loại độc ở đây không đủ sức hấp dẫn đến Độc Đỉnh…

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Độc Đỉnh được tạo thành từ Thượng Cổ Dị Độc, sau đó vài lần thôn phệ những loại độc vật nổi danh như Mang Cổ Cáp Vương, nó kén chọn những loại độc vật ở nơi này là điều dễ hiểu.

Lạc Nam không vội, Vạn Độc Lâm vẫn còn rất sâu, hắn có dự cảm càng vào sâu bên trong sẽ xuất hiện vật mình cần.

Bất quá hai tên thanh niên kia cũng không có ý định vào sâu mạo hiểm…

Chỉ hai ngày tiến vào rừng rậm tách biệt với ngoại giới, cả hai đã cùng bạo phát tu vi Thánh Hoàng, bất chợt đem hai thiếu nữ đè ép xuống mặt đất.

Biến cố xảy ra đột ngột làm hai nữ nhân hoảng sợ, một người ra vẻ trấn định quát:

“Hai vị sư huynh, các ngươi muốn làm gì? Đừng quên chúng ta là người cùng một thế lực.”

“Khà khà, chính vì đều là người cùng thế lực nên chúng ta mới phí công dẫn dụ các ngươi vào tận đây.” Một tên thanh niên cười đắc ý:

“Sau khi hành sự xong, chỉ cần nói với trưởng bối hai ngươi đã xui xẻo chết trong Vạn Độc Lâm, ai sẽ vì hai nữ Thánh Tôn như các ngươi là lấy lại công đạo?”

Vừa nói chuyện, bọn hắn đã cực kỳ thành thục cởi xuống quần áo, chuẩn bị làm chuyện cầm thú.

“Súc sinh, các ngươi còn định giết chúng ta?” Thiếu nữ Thánh Tôn bị dọa đến sắc mặt trắng bệch.

“Ai kêu các ngươi hấp dẫn như thế đây?” Một tên thanh niên liếm liếm môi:

“Hai huynh đệ bọn ta vẫn luôn có hứng với những tiểu sư muội ngây ngô như các ngươi, chơi xong cũng không thích chịu trách nhiệm.”

Lạc Nam âm thầm lắc đầu, hắn đã sớm ngửi ra mùi vị bất thường, ai đời hai tên Thánh Hoàng sẽ cùng Thánh Tôn yếu ớt kết làm đội ngũ đi thám hiểm? Trừ khi là cực kỳ thân thiết bằng không chính là có âm mưu.

Nể mặt hai thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên có hảo ý nhắc nhở mình, hắn quyết định ra tay.

Mắt thấy hai tên thanh niên sắp xách thương lên ngựa, hai luồng Vô Ảnh Thần Lôi phá không bay ra.

PHỐC… PHỐC…

Hai cái đầu cùng lúc nổ tung, linh hồn bị nghiền nát, Thánh Hoàng Sơ Kỳ không chịu nổi một kích.

“Hả?”

Máu tươi rơi xuống thân thể, hai thiếu nữ ngơ ngác nhìn hai tên súc sinh biến thành hai cổ thi thể.

Các nàng rùng mình một cái, sau đó thiếu nữ Thánh Tôn Hậu Kỳ đầy mặt cảm kích, thánh thót quát nói:

“Đa tạ tiền bối xuất thủ tương trợ.”

Thiếu nữ còn lại vội vàng giật mình, cũng biểu lộ mừng rỡ như điên nói vọng theo:

“Xin tiền bối cho biết cao danh quý tính!”

Lạc Nam cũng lười xuất hiện, Dịch Chuyển Tức Thời triển khai, trực tiếp đem hai thiếu nữ và hai chiếc Nhẫn Trữ Vật của hai tên thanh niên ném văng ra khỏi khu rừng.

Với thực lực của hai nàng, ở lại nơi này chẳng khác nào tự tìm đường chết cả.

Tiện tay làm một chút chuyện cho đỡ chướng mắt, Lạc Nam tiếp tục đi sâu vào trong rừng.

Xích Nha Hắc Ám được thả ra, mang theo Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn bắt đầu quan sát bốn phương tám hướng.

Hắn muốn đẩy nhanh tiến độ tìm kiếm tài nguyên…

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237