Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 185
Phần 185

Trước sự lưu luyến của Vong Linh Công Chúa, Lạc Nam cùng Quỷ Đỏ rời khỏi địa bàn Vong Linh Quỷ Tộc.

“Ngươi còn có ý đồ khác đúng không?” Quỷ Đỏ đưa mắt nhìn hắn.

“Ý đồ gì?” Lạc Nam nhếch môi.

“Về việc tạm thời chưa giao Khuynh Hoàng Mị cho chúng ta bồi dưỡng, về việc học lấy thủ đoạn của Vong Linh Quỷ Tộc.” Quỷ Đỏ thản nhiên nói:

“Tuy rằng chỉ sở hữu huyết mạch Vong Linh Quỷ Tộc mới thi triển được thủ đoạn của họ, nhưng ta biết ngươi không cần huyết mạch vẫn có thể làm.”

“Haha, nữ nhân thông minh quá thường khiến nam nhân đau đầu.” Lạc Nam nở nụ cười:

“Nàng nói không sai, ta rất hứng thú với khả năng phục sinh và điều khiển Vong Linh.”

“Về phần chưa giao Khuynh Hoàng Mị ra cho các nàng, ngoài những gì đã nói với Quỷ Tà, ta còn muốn để Hoàng Mị gia nhập một học viện ở Trung Châu rồi mới trở về Quỷ Vực.”

Ánh mắt sau lớp khôi giáp của Quỷ Đỏ sáng rực lên, nhìn người nam nhân bên cạnh hồi lâu, than thở một tiếng:

“Đôi khi ta cảm thấy ngươi là lão quái vật, suy nghĩ thấu đáo đến đáng sợ.”

Khuynh Hoàng Mị gia nhập học viện ở Trung Châu sẽ có rất nhiều lợi ích.

Thứ nhất là Khuynh Hoàng Mị sẽ phát triển nhanh hơn, trưởng thành nhanh hơn… từ đó có thêm vốn liếng tranh đoạt ngôi vị Quỷ Hoàng.

Thứ hai là có bối cảnh học viện chống lưng, Thần Tộc hay những kẻ muốn nhắm vào nàng cũng phải thật sự cẩn thận, không dám tùy tiện chém giết.

So với Tân Quỷ Tổ và Vong Linh Quỷ Tộc nóng lòng muốn nâng Khuynh Hoàng Mị lên ngôi để xóa đi quy tắc mà bọn hắn chén ghét, Lạc Nam lại lấy gốc độ người thân vì Khuynh Hoàng Mị mà suy nghĩ, kết quả cho ra đương nhiên sẽ có sự khác biệt.

Lạc Nam lại có bối cảnh và thân phận, Tân Quỷ Tổ cùng Vong Linh Quỷ Tộc chỉ có thể làm theo mong muốn của hắn mà thôi.

“Đến thời điểm hành động…”

Lạc Nam lẩm bẩm nói, trong tay bất chợt hiện ra một chiếc đèn lồng cỡ nhỏ, bên trong có ngọn lửa âm u, hư ảnh một tiểu quỷ đang nhảy nhót.

Quỷ Đỏ tò mò đưa mắt nhìn, chỉ thấy tên tiểu quỷ trong lồng đèn biểu lộ mừng rỡ dị thường, liên tục đưa ngón tay về một hướng nhi nha nhi nha cười toe toét.

“Đồ vật gì vậy?” Quỷ Đỏ tò mò hỏi.

“Thứ này gọi là Tiểu Quỷ Tướng, có khả năng cảm ứng và phát hiện các nguyên liệu rèn đúc Chí Tôn Pháp Tướng của Quỷ Tộc.” Lạc Nam giải đáp công dụng.

Tiểu Quỷ Tướng này là vật phẩm hắn thu được từ chiếc Rương Đặc Biệt trong phòng ngủ của Phạm Thanh Thuyên, đến nay rốt cuộc có cơ hội mang ra sử dụng.

Đã đến Quỷ Thần Vực rồi, đương nhiên muốn thu thập đủ nguyên liệu đúc Chí Tôn Pháp Tướng cho cả Lạc Tư Tình và Khuynh Hoàng Mị.

“Bộ dạng nhân loại của ngươi rất khó tầm bảo ở Quỷ Thần Vực a.” Quỷ Đỏ nhắc nhở:

“Quỷ Tộc sẽ không trơ mắt nhìn một kẻ nhân loại ở địa bàn của bọn hắn khai thác tài nguyên của Quỷ đâu.”

“Cái này lại càng đơn giản…” Lạc Nam nở nụ cười tà.

Ý niệm vừa động, Lục Đạo Luân Hồi Tâm kích hoạt, Quỷ Đạo mở ra.

Một cổ hơi thở khủng khiếp từ bên cạnh truyền sang khiến huyết mạch Xích Quỷ trong cơ thể Quỷ Đỏ sục sôi, toàn thân nàng run rẩy chứng kiến Lạc Nam thay hình đổi dạng, thất thanh hét lên:

“Làm sao có thể?”

Trong một không gian cổ lão nồng đậm khí tức tang thương…

Hàng nghìn cổ quan tài trôi nổi giữa không trung, bao phủ xung quanh chúng nó là nồng đậm Sinh Tử Chi Lực đang luân chuyển, âm thầm dưỡng dục tất cả Chí Tôn đang ngủ say ở bên trong.

Nếu Lạc Nam có mặt ở đây, chắc chắn sẽ cả kinh phát hiện đây là những quan tài đã mất tích dưới lòng đất Ẩn Châu.

Mà lúc này, những cường giả hàng đầu Ẩn Châu đều đang nom nớp lo sợ, toàn thân run rẩy diện kiến một thân ảnh bí ẩn thu mình trong áo choàng như hắc vụ…

“Các ngươi rất giỏi a… chẳng những không thu được Bảo Tàng Động, còn khiến đại sự của bổn thiếu vì đó phải tạm hoãn.”

Người bí ẩn nhẹ nhàng nói, thanh âm ôn hòa dễ chịu nhưng lại khiến những đại cường giả của Ẩn Châu đổ mồ hôi lạnh.

Nào là Sinh Tử Tộc Trưởng, Độc Uyên Lão Tổ, Tà Nhãn Lão Quái, Đế Xà Chí Tôn… tất cả đều thở mạnh cũng không dám.

Đặc biệt là hai người chủ mưu làm ảnh hưởng toàn cục là Tà Nhãn Lão Quái và Độc Uyên Lão Tổ đều quỳ rạp xuống đất, đầu cúi sát xuống đất không dám ngẩng lên.

“Cũng may có sự tồn tại của Vĩnh Hằng Thuộc Tính – Chuyển Tử hóa Sinh điên cuồng cung cấp lực lượng, chuyển hóa cái chết thành sự sống, bằng không toàn bộ Chí Tôn trong hàng nghìn cổ quan tài đều đã tiêu tán khi lộ diện dưới ánh mặt trời, hậu quả đó các ngươi gánh vác nổi không?”

Người bí ẩn lẩm bẩm như tự nhủ, từng lời lại khiến tim của những đại cường giả Ẩn Châu như bị siết chặt:

“Suy cho cùng Nghịch Thế Thần Thông – Tàn Thi Chuyển Sinh Thuật của bổn thiếu cũng chưa được hoàn mỹ, còn thiếu khuyết một thứ khá quan trọng…”

“Nếu như có thể bổ khuyết nhược điểm này, toàn bộ Chí Tôn được chuyển sinh sẽ có thể tự do hiện thân dưới ánh mặt trời, đồng thời phải tuân theo mệnh lệnh của người thi thuật là ta một cách tuyệt đối, sẽ không phát sinh tình huống lâm trận phản bội như Định Nam Chí Tôn, Cửu Yêu Chí Tôn đám người kia…”

“Đây là cơ hội cho các ngươi lập công chuộc tội…”

Nghe thấy lời này, ánh mắt của Sinh Tử Tộc Trưởng đã lóe lên một tia hưng phấn, trầm giọng hỏi:

“Xin chủ công phân phó nhiệm vụ, những cường giả của Ẩn Châu tuyệt không nhíu mày.”

“Thậm chí sẵn sàng đắc tội với người có thể đột phá Cấm Kỵ?” Người bí ẩn hài hước hỏi ngược lại.

“Cái này…” Một đám cường giả Ẩn Châu nhất thời rùng mình liên tục, nhưng biết rằng bản thân đã không còn đường lui, chỉ có thể cắn răng nói:

“Vì chủ công, dù kẻ địch là Cấm Kỵ chúng ta cũng dám liều.”

“Hahaha.” Người bí ẩn ngửa đầu cười dài, khá là hưởng thự sự nịnh nọt của bọn chúng.

Phần phật…

Óng tay áo nhẹ phất, một kiện quan tài đã được y kéo đến bên cạnh.

Bàn tay chậm rãi đụng vào nắp quan tài, cất tiếng hỏi: “Các ngươi có biết, loại gỗ mà bổn thiếu dùng để đóng thành quan tài này là gỗ gì hay không?”

Một đám cường giả Ẩn Châu cẩn thận quan sát, vẫn là có người kiến thức không tệ, chắp tay kính cẩn nói:

“Theo như thuộc hạ biết, gỗ này được lấy từ thân cây của Dưỡng Thi Thụ, có tác dụng bảo dưỡng thi thể vĩnh viễn không bị thối rửa.”

“Không sai.” Người bí ẩn nhẹ gật đầu:

“Chí có dùng một số loại gỗ đặc biệt đóng thành quan tài mới có thể đáp ứng điều kiện để thi triển Tàn Thi Chuyển Sinh Thuật mà thôi, bổn thiếu tốn không ít công sức mới đạt được một gốc Dưỡng Thi Thụ khổng lồ, từ đó tạo thành hàng nghìn quan tài như thế này…”

“Tuy nhiên hiện tại bổn thiếu đã biết Dưỡng Thi Thụ có khuyết điểm, nó chỉ ôn dưỡng được thi thể, một khi thi thể đã có sự sống… nó liền trở nên kém hiệu quả, đây chính là nguyên nhân gây nên hạn chế cho Nghịch Thế Thần Thông của ta, khiến căn cứ bí mật thất thủ, kế hoạch tạm thời thất bại.”

“Vậy phải đổi nguyên liệu làm quan tài rồi?” Sinh Tử Tộc Trưởng chắp tay hỏi.

“Không sai.” Người bí ẩn chậm rãi phun ra ba chữ:

“Luân Hồi Thụ!”

Sắc mặt chúng cường giả Ẩn Châu đại biến, không dám tin hét lớn: “Thiên Mệnh Nguyên Chủng – Luân Hồi Thụ?”

“Chính nó…” Người bí ẩn giọng điệu tràn ngập nóng bỏng và tham lam:

“Bổn thiếu đã nghiên cứu kỹ lưỡng, chỉ có Luân Hồi Thụ chứa đựng luân hồi chi lực, có thể nghịch dòng quá khứ và tương lai mới đáp ứng được điều kiện hoàn mỹ của Tán Thi Chuyển Sinh Thuật mà thôi.”

“Một khi thay thế hàng nghìn cổ quan tài ở đây bằng quan tài đóng từ Luân Hồi Thụ, thiên hạ sẽ nằm gọn trong bàn tay của ta.”

“Nhưng mà…” Chư cường giả nuốt một ngụm nước bọt:

“Chúng ta biết tìm Thiên Mệnh Nguyên Chủng quý giá như Luân Hồi Thụ ở đâu?”

Người bí ẩn nhìn thẳng bọn hắn, chậm rãi phun ra ba chữ:

“Trụ Việt Tông!”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237