Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 134
Phần 134

ẦM ẦM…

Vạn dặm xung quanh Thiên Khuyết sụp đổ, tám vị Chí Tôn đứng bên cạnh hắn vô thức bị đẩy lui.

Cơ thể Thiên Khuyết bị trảm thành hai mảnh trong ánh mắt kinh dị của toàn trường.

KHẶC KHẶC…

Tiếng cười quỷ dị vang lên, Thiên Khuyết chẳng biết từ bao giờ cũng đã xuất hiện trên đỉnh đầu Nam Thiên Tố, thứ vừa bị chém nát chỉ là tàn ảnh của hắn lưu lại.

“Tất Sát Chưởng!”

Thiên Khuyết bàn tay chưởng xuống, lại là ba vạn tầng Sát Vực dồn nén đến cực điểm, toàn bộ số lượng Sát Vực kinh hồn gói gọn vào lòng bàn tay mà không thất thoát dù chỉ một tia, nhất chưởng trấn xuống đủ khiến càn khôn xoay chuyển.

Mà dường như đã lường trước được điều này, Nam Thiên Tố ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng, cũng chẳng làm ra bất kỳ một động tác nào.

Trong lúc Thiên Khuyết tưởng chừng Nam Thiên Tố vì quá sợ mà đứng im bất động, hắn đột ngột cảm giác được nguy hiểm chí mạng.

Một thức Thương Khung Tẫn nổi danh chẳng biết từ đâu mà đến, băng qua vô tận thời không, từ trên cao trảm thẳng xuống đầu Thiên Khuyết.

“Chiêu thức đến từ quá khứ?” Thiên Khuyết thốt lên, Tất Sát Chưởng vội vàng chuyển hướng, đẩy thẳng lên bầu trời đối kháng Thương Khung Tẫn.

ĐÙNG!

Không gian nơi tiếp xúc nổ tung, Thiên Khuyết sắc mặt trịnh trọng lùi lại vài bước chân, bàn tay tê dại.

“Thôn Thiên Sát Trảo!”

Hắn không cam lòng bỏ qua như vậy, Sát Thế hóa trảo, một cái cự trảo đen kịch hiện ra giữa đêm đen vô tận, thôn phệ vạn dặm Nguyên Khí trở nên khủng bố dị thường, tiếp tục tấn công.

Nam Thiên Tố nhẹ nhàng rút kiếm.

Đột ngột, tầng tầng lớp lớp không gian trên đỉnh đầu của nàng ép chặt lại, bên trong không gian xuất hiện vô tận Kiếm Vực hòa quyện ở trong đó, trở nên sắc bén và cường thế không gì tả nổi, hung hăng bao bọc vào Thôn Thiên Sát Trảo khổng lồ vừa mới hình thành kia.

RĂNG RẮC…

Thôn Thiên Sát Trảo còn chưa kịp tấn công, đã bị không gian kiên cố hòa quyện cùng Kiếm Vực ngút trời bóp thành mảnh vụn.

“Thời Gian Kiếm, Không Gian Kiếm, Thời Gian và Không Gian đều có thể hóa kiếm…” Thiên Khuyết lạnh lùng thốt lên:

“Thực lực của ngươi đã vượt trên hạng 18 Chí Tôn Bảng.”

Nam Thiên Tố không đáp lời, chỉ là kiếm thế vẫn khóa chặt lấy thân ảnh của Thiên Khuyết, chú ý nhất cử nhất động của hắn.

Nàng hiểu rằng ở tại hiện trường, ngoài bản thân mình ra không ai còn đủ sức ngăn chặn được Thiên Khuyết tấn công, vì vậy vẫn luôn tập trung cao độ.

Ánh mắt sau lớp mặt nạ của Thiên Khuyết lấp lóe, thanh âm trầm thấp lên tiếng:

“Bổn giáo chủ và ngươi nếu có chiến tiếp cũng chỉ cầm chân lẫn nhau khó phân thắng bại, vậy chi bằng nhìn người bên dưới chém giết?”

“Cái gì? Thiên Lệnh Giáo Chủ cùng Nam Thiên Chí Tôn bất phân thắng bại?”

Lời của Thiên Khuyết như hòn đá nhỏ làm dậy lên từng con sóng khổng lồ.

Phải biết rằng Thiên Lệnh Giáo Chủ là nhân vật thế hệ trước cùng thời với phụ thân Định Nam Chí Tôn của Nam Thiên Tố, cũng từng giao thủ với Định Nam Chí Tôn, thuộc về nhân vật trưởng bối.

Ấy thế mà Nam Thiên Tố đã vượt lên một cách chóng mặt, san bằng khoảng cách thế hệ, để đích thân Thiên Khuyết thừa nhận bản thân không thể đánh bại nàng.

Nên biết rằng Thiên Khuyết là nhân vật cực kỳ dã tâm, tiến bộ không ngừng, không giống như bà lão Trấn Nam Chí Tôn nản lòng thoái chí sau khi phu quân đã chết.

Để một nhân vật như Thiên Khuyết công nhận, rõ ràng Nam Thiên Chí Tôn quá mức khủng bố.

Trước đó quá trình giao thủ của Thiên Khuyết và Nam Thiên Tố diễn ra thực sự quá nhanh, chỉ có số ít Chí Tôn hàng đầu đủ khả năng nhìn thấy, đại đa số người còn lại chỉ chứng kiến không gian tầng tầng sụp đổ liên hồi, sau đó là Thiên Khuyết mở miệng tự nhận cùng Nam Thiên Tố khó phân thắng bại.

Rõ ràng những gì xảy ra trong lúc đó chứng minh Nam Thiên Chí Tôn đã đánh lùi mọi công kích khủng bố của Thiên Lệnh Giáo Chủ.

Chẳng trách được xếp tận hạng 18 bên trên Chí Tôn Bảng.

“Chỉ cần ngươi không xen vào, bổn tọa đương nhiên sẽ không hướng người yếu hơn mình xuất kiếm.” Nam Thiên Tố vẫn giữ thái độ không mặn không nhạt.

Ý kiến của Thiên Khuyết vừa vặn cũng giống như mong muốn của nàng.

Thiên Khuyết không thể đánh bại nàng, tương tự nàng cũng không cho rằng mình sẽ diệt được Thiên Khuyết.

Nàng xuất hiện ở đây với một mục đích, đó là ngăn cản Thiên Khuyết động đến những người khác.

Bằng không một khi nàng và hắn bất chấp tất cả đánh lên, dư ba công kích của hai người thậm chí sẽ nghiền chết cả những tu sĩ dưới trướng.

Thiên Khuyết thấy Nam Thiên Tố đồng ý, trong lòng chỉ cảm thấy sỉ nhục vô cùng… nhưng lại không có cách nào khác.

Rõ ràng Nam Thiên Tố vừa đột phá Bát Cảnh chưa được bao lâu, bản thân mình đã là nhân vật tiệm cận Cửu Cảnh nhưng không thể đánh bại được nàng.

Bất quá cũng không quan hệ, chỉ cần Thiên Lệnh Giáo tàn sát tất cả Nam Thiên Môn là được.

Hắn không tin tu sĩ của Nam Thiên Môn ai cũng đều yêu nghiệt như Lạc Nam và Nam Thiên Tố, bằng vào sự tinh nhuệ của các Thiên Lệnh Sát Thủ, thừa sức vượt cấp chiến đấu với tu sĩ Nam Thiên Môn.

Nghĩ đến đây, Thiên Khuyết nở nụ cười gằn:

“Số 100, ngươi lên thị uy!”

“Tuân mệnh!” Một tên nam tử lạnh lùng bước lên giữa hai phương cường giả, cao giọng nói:

“Ta là số 100, kẻ yếu nhất bên phía Thiên Lệnh Giáo, các ngươi ai muốn lên đón nhận cái chết?”

Con hàng này cũng rất khôn ngoan, tuyên bố bản thân là người yếu nhất của Thiên Lệnh Giáo để Nam Thiên Môn không cử ra nhân vật quá mạnh đánh với mình, bởi hắn hiểu rằng nếu như Nam Thiên Môn điều động trưởng lão cấp Thánh Đế, hắn rất có thể không phải đối thủ.

Thấy địch nhân muốn thị uy, Nam Thiên Môn hiểu rằng đây là cuộc chiến vô cùng quan trọng, nếu như thất bại thì bên ta sẽ mất hết sĩ khí.

Luyện Khí Đường – Trầm Luyện, đồng thời cũng là Lục Trưởng Lão đứng ra quát lên:

“Để ta lên!”

Nào ngờ ở phía bên này, Yên Nhược Tuyết đã lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Địch nhân đến là do phu quân của chúng ta, làm phiền trưởng lão để thê tử của hắn có thể nghênh chiến.”

Trầm Luyện nhất thời do dự, thú thật là ở Nam Thiên Môn cũng chẳng ai biết thực hư về chiến lực của các vị Hộ Pháp Phu Nhân của Lạc Nam.

Toàn bộ Thanh Long Thánh Địa, chỉ có Độc Cô Ngạo Tuyết và Hi Vũ là hai người từng công khai ra tay, đối với chiến lực của các nàng khác chẳng ai rõ ràng nên Trầm Luyện cũng lo sợ các nàng xảy ra chuyện, đến khi đó khó mà ăn nói với Lạc Nam.

Dù sao thì các nàng quá đẹp, lại ít khi lộ mặt, điều này khiến ngay cả người ở Thanh Long Thánh Địa cũng hoài nghi về chiến lực của các nàng, liệu rằng ứng phó nổi sát thủ tinh nhuệ của Thiên Lệnh Giáo hay không?

“Tiểu Trầm ngươi lùi lại đi.” Trấn Nam Chí Tôn thoải mái nói.

Đại trưởng lão đích thân lên tiếng, Trầm Luyện hít sâu một hơi ngoan ngoãn lùi lại.

Yên Nhược Tuyết cảm tạ chắp tay, hướng về các tỷ muội sau lưng hỏi:

“Ai thích đánh?”

“Top 100 quá yếu, không hứng thú.” Đình Manh Manh bĩu môi.

Chúng nữ đưa mắt nhìn nhau, quả thật top 100 sát thủ hơi yếu so với mong muốn xuất thủ của các nàng.

“Nè Thiên Lệnh Lão Cẩu, cử người mạnh hơn được không? Top 100 làm sao tỷ muội bọn ta có động lực ra tay?” Võ Tam Nương tính tình nóng nảy, trực tiếp cao giọng mắng lên.

“Tiện nhân khốn kiếp, khinh người quá đáng.” Số 100 nhất thời phẫn nộ, thề phải cho nàng trả giá đắt.

Không nói tiếng nào, hắn lập tức như u linh tan biến mất dạng, một lần nữa đã xuất hiện ở phía sau lưng Võ Tam Nương.

Trong tay hiện ra một thanh Đại Chuỳ hừng hực Kiếp Hoả đang thiêu đốt, kèm theo đó còn là 300 tầng Sát Vực đang bạo phát mà ra, ngưng tụ thành Sát Thế.

Không ít người quan chiến âm thầm kinh dị, con số 300 tầng Sát Vực cũng là bất phàm vô cùng… thông thường chỉ có những thiên tài hàng đầu của các thế lực mới ngưng được số lượng đó, vậy mà chỉ một sát thủ top 100 đã làm được điều tương tự, Thiên Lệnh Giáo đúng là danh bất hư truyền.

“Yếu như sên cũng bày đặt làm sát thủ?”

Trong mắt Võ Tam Nương hiện ra một tia khinh miệt.

Nàng duỗi ra một cái chân dài miên man khiến vô số ánh mắt trừng trừng, mãnh liệt xoay người về phía sau đạp thẳng xuống.

“Phân Chia Thiên Hạ!”

Một đạp tưởng chừng cực kỳ bình thường nếu như sau đó không có sự bùng nổ của 300 tầng Cước Vực, 300 tầng Chiến Vực và 300 tầng Sát Vực cùng một lúc.

Trong nháy mắt, hai phiến thiên địa như bị một chiếc chân dài phân tách làm hai, không gian nứt ra một cái khe dài từ cao xuống thấp theo bàn chân bá đạo của nàng.

Một cước đúng với tên gọi của nó – Phân Chia Thiên Hạ.

“Làm sao có thể?” Sát thủ số 100 chỉ kịp rú lên một tiếng quái dị.

RĂNG RẮC…

Sát Thế của hắn sụp đổ, Đại Chuỳ trong tay bị đạp nát gãy đôi.

PHỐC.

Máu tươi cuồng phún, sự nghiền ép bá đạo một cách trực diện của các loại Vực khiến cơ thể sát thủ số 100 chia năm xẻ bảy trong ánh mắt lồi ra của toàn trường.

Còn chưa kịp thị uy, đã bị một cước đạp chết.

“Cái này…” Đám đông trợn tròn mắt, dụi dụi hoài nghi mình vừa bị ảo giác.

Vị Hộ Pháp Phu Nhân này sao lại cường hãn đến thế? Khả năng lĩnh ngộ Vực của nàng thậm chí vượt qua những thiên tài Kiếm Châu nổi danh ngày trước a.

Nam Thiên Tố, Trấn Nam Chí Tôn nở nụ cười bí ẩn.

Mặc kệ ánh mắt của tất cả, Võ Tam Nương lười biếng vặn vẹo cơ thể như đang khởi động, nhấc chân bước về phía trước, thanh âm lãnh ngạo vang lên:

“Cử top 1 ra đây mà đánh!”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237