Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 81
Phần 81

“Đại tẩu!”

Lạc Nam giật mình hô to, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu.

Trong cơn mê mang, hắn chứng kiến đại tẩu Ninh Huyền Tâm trải qua thảm trạng mà mẫu thân Ninh Vô Song đã từng, bị một đám xiềng xích sắc nhọn xuyên qua cơ thể ngọc ngà, toàn thân đầy máu bị đưa đến pháp trường hành quyết.

Hai mắt hắn trợn tròn, đập vào tầm quan sát là bầu trời trong xanh, mặt hồ phẳng lặng cùng với rừng trúc dịu mát, xung quanh không một bóng người.

“Đại tẩu đâu?” Lạc Nam biến sắc.

“Thân mình còn lo chưa xong, có thời gian lo cho người khác?”

Một thanh âm trong trẻo pha lẫn tức giận truyền đến.

Lạc Nam vội vàng đưa mắt nhìn, chỉ thấy một vị mỹ nhân quen thuộc toàn thân áo đen, sở hữu đôi mắt thăm thẳm đầy mộng mị và dung nhan sắc sảo từ trong rừng trúc bước đến, bên hông nàng còn treo một hồ lô rượu.

Thân thể thành thục đầy đặn uyển chuyển, mỗi một bước chân cũng khiến hai gò bồng đảo ngoại cỡ rung rinh, cực kỳ câu hồn đoạt phách.

Bất quá tâm trạng của hắn lúc này không có tâm tình thưởng thức cái đẹp, vô thức gọi tên nàng:

“Thanh Thu…”

Hắn nhớ lại những chuyện vừa xảy ra trước khi mình hôn mê, hương thơm nồng nàn pha lẫn mùi rượu quen thuộc truyền vào trong mũi, sắc mặt nhất thời trở nên khó coi:

“Là nàng đánh ta hôn mê đúng không?”

“Chỉ khiến ngươi ngủ say mà thôi.” Dạ Thanh Thu thản nhiên nói.

“Đại tẩu đã bị Tu La Chấp Pháp đưa đi?” Lạc Nam hít sâu một hơi.

“Đó là cách duy nhất.” Dạ Thanh Thu liếc xéo hắn:

“Nếu ta không xuất thủ kịp thời, sợ rằng ngay cả ngươi cũng rơi vào kết cục tương tự, ngay cả tư cách tham gia Tu La Thánh Chiến cũng không còn.”

Lạc Nam nhíu chặt chân mày: “Đại tẩu bị bắt, ta làm sao còn tâm trạng tham gia Tu La Thánh Chiến? Nàng tại sao lại làm như vậy.”

“Bởi vì lão nương muốn cứu ngươi đó tên khốn kiếp.” Dạ Thanh Thu nghiến răng nghiến lợi chửi hắn:

“Ngươi nghĩ mình là ai? Có chút thực lực liền dám chống lại Tu La Chấp Pháp? Bọn họ là tổ chức đại diện cho luật lệ của Tu La Giáo, ngươi chống lại họ chẳng khác nào đang chống lại toàn bộ Tu La Giáo!”

“Nếu có Tu La Chấp Pháp chết trong tay ngươi, điều này đồng nghĩa ngươi và Tu La Giáo chính thức rơi vào thế hận thù không đội trời chung, lúc này ngay cả ta hay bà ngoại của ngươi cũng không thể cứu được ngươi nữa.”

“Những lời nàng nói ta đều hiểu.” Lạc Nam bất đắc dĩ:

“Nhưng nếu đại tẩu xảy ra chuyện không may, Tu La Giáo sẽ đứng đầu trong danh sách địch nhân của ta!”

Hắn hiểu hậu quả khi chống lại Tu La Chấp Pháp… nhưng hắn càng lo sợ Ninh Huyền Tâm rơi vào kết cục thê thảm, hắn thà rằng đắc tội Tu La Giáo cũng muốn bảo vệ nàng, có trời mới biết với thân phận nhỏ bé của Ninh Huyền Tâm, liệu Tu La Chấp Pháp có lập tức hành quyết nàng hay không, dù sao thì nàng không có chỗ dựa như mẫu thân Ninh Vô Song là bà ngoại của hắn.

Sở dĩ hắn mang theo Ninh Huyền Tâm là vì muốn hoàn thành lời hứa với mẫu thân khi gặp lại, muốn mẫu thân hắn hiểu hắn sẽ mang đến hạnh phúc cho đại tẩu mà thôi.

Nếu sớm biết Tu La Giáo có Tu La Chấp Pháp thiết huyết vô tình như vậy tồn tại, bằng bất cứ giá nào hắn cũng không dẫn Ninh Huyền Tâm trở về nơi này.

“Ngươi nên cảm thấy may mắn nhờ những gì mà ngươi làm được trong thời gian qua.” Dạ Thanh Thu hừ một tiếng:

“Đổi lại là người khác, hành vi của ngươi đã đủ để ngươi và Ninh Huyền Tâm chết tám trăm lần…”

“Cũng may là một số lão quái vật của Tu La Giáo có hứng thú với ngươi, muốn nhìn xem màn thể hiện của ngươi ở Tu La Thánh Chiến nên mới giữ lại.”

“Nếu ngươi làm bọn họ thất vọng hoặc không chứng minh được giá trị của mình, đến lúc đó ngươi và Ninh Huyền Tâm đều sẽ bị loại bỏ.”

“Vậy là đại tẩu của ta vẫn chưa sao đúng không?” Lạc Nam nghe ra thông tin quan trọng, nhất thời tràn đầy vui vẻ.

Dạ Thanh Thu thở dài một hơi, cái tên này không quan tâm đến tình huống hiện tại của bản thân, hắn vẫn một lòng lo cho đại tẩu, xem ra Ninh Huyền Tâm thật sự có địa vị rất nặng trong lòng hắn.

“Yên tâm đi! Chỉ tạm thời bị phong ấn tu vi và giam lỏng như mẫu thân của ngươi mà thôi.” Nàng chỉ còn cách nói thật:

“Sống chết của nàng tùy thuộc vào thành tích của ngươi trong Tu La Thánh Chiến!”

Lạc Nam trầm tư một hồi lâu, bước đến bên cạnh Dạ Thanh Thu kéo lấy tay nàng:

“Ta biết hành vi của ta làm nàng tức giận… nhưng đổi lại nếu nàng rơi vào hoàn cảnh giống với đại tẩu, ta cũng sẽ làm như thế.”

“Haha.” Dạ Thanh Thu khinh bỉ nói: “Đừng nói lời đường mật!”

“Nàng biết tính của ta mà.” Lạc Nam chán nãn nằm dài xuống đất:

“Động vào ta thì không sao nhưng đừng động vào nữ nhân của ta, sẽ làm ta phát điên!”

Dạ Thanh Thu nhìn bộ dạng đáng hận của hắn chỉ muốn đạp cho một cước, bất quá nàng lại biết lời nói của tên này là thật, chỉ đành ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Vậy là ta không còn đường lui nữa, muốn sống phải chiến thắng Tu La Thánh Chiến.” Lạc Nam lên tiếng.

“Đúng vậy.” Dạ Thanh Thu chỉ điểm cho hắn con đường sáng:

“Nếu ngươi trở thành Tu La Thánh Tử, ngươi được quyền chỉ định một đám trợ thủ phục vụ cho ngươi, bao gồm cả những tội nhân đang bị giam cầm.”

Lạc Nam ánh mắt lóe lên: “Vậy đó là cơ hội để ta đem mẫu thân và đại tẩu cứu ra?”

“Chứ còn sao nữa?” Dạ Thanh Thu hừ một tiếng:

“Bằng không lấy gì để xóa tội của các nàng?”

“Vậy thì đơn giản.” Lạc Nam nhún nhún vai: “Ta chắc chắn sẽ thành công trở thành Tu La Thánh Tử!”

“Đừng ảo tưởng.” Dạ Thanh Thu sợ hắn chủ quan, nàng bực mình nói:

“Mỗi lần Tu La Thánh Chiến diễn ra đều không theo lẽ thường, kẻ có thực lực mạnh nhất chưa chắc giành chiến thắng, còn phải phụ thuộc vào nhiều yếu tố.”

“Ta hiểu mà.” Lạc Nam cười tủm tỉm nhìn nàng: “Nhưng ngay cả nàng cũng thành công trở thành Thánh Nữ, vậy với tư cách nam nhân của nàng, lẽ nào ta lại thất bại?”

“Ai cần ngươi làm nam nhân?” Dạ Thanh Thu đỏ mặt yêu kiều hừ một tiếng.

“Nằm xuống bên cạnh ta!” Lạc Nam chỉ vào bắp tay mình ra hiệu:

“Lâu rồi chưa được ôm nàng…”

“Phi…” Dạ Thanh Thu gắt giọng thì thào: “Đây là Tu La Giáo, mà ta lại đang cạnh tranh ngôi vị giáo chủ, mỗi hành vi đều phải cẩn trọng.”

“Đừng cạnh tranh làm gì cho mệt mỏi, hãy để ta giúp nàng.” Lạc Nam nhếch miệng cười tà:

“Ta sẽ đánh bại Huyết Thánh Nữ và trở thành giáo chủ, nàng ngoan ngoãn làm giáo chủ phu nhân là được rồi.”

“Nằm mơ đi!” Dạ Thanh Thu bĩu môi:

“Chờ ngươi trở thành Tu La Thánh Tử trước đã!”

Lạc Nam cười cười không nói, cảm nhận được Dạ Thanh Thu hiện tại đã là Nhất Cảnh Chí Tôn cấp cường giả, hắn muốn dùng hành động và thành tích bên trong Tu La Thánh Chiến để nàng thấy được sự tiến bộ của mình.

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237