Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 76
Phần 76

“Tiểu Tinh, dừng lại một chút cho ta!”

Vừa đến cặp bờ biển, Lạc Nam nhìn xuống tình cảnh bên dưới nở nụ cười tà dị.

“Có chuyện gì à?” Ninh Huyền Tâm vô thức hỏi, quan sát hoàn cảnh xung quanh chỉ thấy từng ngọn núi hùng vĩ cao thẳng trong mây, mỗi ngọn núi đều lên đến hàng chục vạn mét, nàng nghiêm túc nói:

“Nếu ta nhớ không lầm thì chúng ta đã đến bên ngoài địa bàn của Tu La Giáo, những ngọn núi khổng lồ kia là Thạch Khôi Tộc, một trong những chủng tộc nô lệ của giáo.”

“Ta biết nên mới muốn dừng lại.” Lạc Nam cười tà, từ trên lưng Tinh Không Long Mã nhảy xuống.

Không hề nói nhảm, hắn trực tiếp bạo khởi sức mạnh của một vị Thể Thánh Tôn Hậu Kỳ, Bát Môn Độn Giáp kích hoạt, nhắm ngay đỉnh của ngọn núi cao khoảng 30 vạn mét hung hăng đạp xuống.

“Kẻ nào?”

Một tiếng gầm như sấm vang lên, ngọn núi cao phát ra tiếng quát giận dữ, sau đó cơ thể nó hóa thành một vị thạch cự nhân khổng lồ, một cánh tay bằng đá như kình thiên trụ đấm thẳng lên trên, sức mạnh của Thể Thánh Hoàng vô cùng khủng khiếp.

ĐÙNG!

Cước và quyền va chạm dữ dội như thiên thạch rơi xuống đại sơn, chỉ thấy Lạc Nam cường thế đem cơ thể thạch cự nhân đạp vào trong đất, đại địa băng liệt, không gian xung quanh nát tan.

“Làm sao có thể?” Đám ngọn núi xung quanh phát ra tiếng gầm kinh dị, cả đám nhao nhao xoay người đứng lên, đều là tồn tại khổng lồ.

“Khà khà khà, đám người núi thân yêu, các ngươi có nhớ khuôn mặt này không?” Lạc Nam cười một tiếng đầy sảng khoái.

Bỉ Ngạn Hoa nở rộ trên cơ thể, hắn lao vào dùng tay lật úp một ngọn núi vài chục vạn mét tu vi Thể Thánh Hoàng ngã nhào, dùng chân đạp nó xuống lòng đất.

“Ngươi là người nào?” Cả đám Thạch Khôi Tộc vừa giận vừa sợ.

Một vị Thạch Khôi Tộc tu vi Thể Thánh Đế cao đến trăm vạn mét vung chân đạp thẳng xuống đầu Lạc Nam.

“Bạo Tinh Quyền!”

Lạc Nam cơ thể nhỏ như con kiến nhưng lại tung ra một quyền móc ngược lên, không hề sợ hãi dù đối thủ có là Thể Thánh Đế.

Bởi vì lúc này đan điền hắn đã có Oanh Thiên Tổ Phù tuôn ra vô tận sóng xung kích.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Trong sự hoảng hốt của tất cả Thạch Khôi Tộc, vị tộc lão gần như mạnh nhất của bọn chúng bị tên nam nhân kia đấm cho văng lên trời.

Không sai, một ngọn núi cao trăm vạn mét bị đấm bay lên sẽ là cảnh tượng gì, thật sự là kinh khủng khiếp.

Lạc Nam mặc kệ tất cả, cứ bạo phát sức mạnh quyền đấm cước đá, chẳng quan tâm tu vi cao hay thấp, đem một đám ngọn núi quậy cho long trời lỡ đất, từng Thạch Khôi Tộc như các ngọn núi đều bị đánh đến đầu choáng mắt hoa, kẻ thì ngã nhào, kẻ thì bị đánh bay, kẻ bị trấn xuống lòng đất.

Ninh Huyền Tâm nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, nàng chưa từng thấy cảnh tượng như thế này trước đây, chưa từng thấy Lạc Nam quậy tung đầy nghịch ngợm đến thế.

“Hahahaha.” Lạc Nam sảng khoái cười to, vừa đấm vừa đá vừa gào thét đầy hả hê:

“Nhận ra ta là ai chưa?”

“Năm đó đám các ngươi ỷ đông hiếp yếu, ỷ lớn hiếp nhỏ hay lắm mà?”

“Hôm nay lão tử đánh cho các ngươi không còn nhân dạng, à không… cả núi biến dạng.”

Bị Lạc Nam bán hành liên tục, đám Thạch Khôi Tộc rốt cuộc có người mơ hồ nhớ đến khuôn mặt của tên nam tử đang hăng hái cuồng nhiệt kia, nhất thời không dám tin thất thanh quát lớn:

“Làm sao có thể là ngươi? Tên tiểu tử từng bị chúng ta đánh đến bất tỉnh đem vào trong giáo?”

“Ngắn ngũi vài chục năm, sao ngươi có thể khủng bố đến như vậy?”

Thấy bọn hắn rốt cuộc nhận ra chính mình, Lạc Nam hừ một tiếng:

“Đây gọi là ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!”

Nói xong vận chuyển sức mạnh của 200 hành tinh trong đan điền, đem vị cường giả mạnh nhất của Thạch Không Tộc là một ngọn núi cao ba trăm vạn mét tu vi Thể Thánh Đế Viên Mãn ném ra biển lớn trong từng con mắt lồi ra.

Lạc Nam rốt cuộc phát tiết thành công, toàn thân sảng khoái chưa từng có.

Cảm giác này giống như một người trưởng thành đem những kẻ từng bắt nạt mình thời thơ ấu đánh đến kêu cha gọi mẹ vậy, vô cùng thư thái dễ chịu.

Đương nhiên hắn cũng không đem Thạch Khôi Tộc đánh nát, một khi bị nghiền nát đồng nghĩa với tử vong, dù sao cũng là cùng một phương thế lực, chỉ quậy tung một trận khiến bọn hắn nhớ đời mà thôi.

Làm xong tất cả, Lạc Nam phủi phủi tay, leo trở về Tinh Không Long Mã, phát hiện Ninh Huyền Tâm đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn lấy mình.

“Mặt ta có gì à?” Hắn nhếch miệng hỏi.

“Vừa rồi ngươi giống như trẻ con đang nghịch phá vậy, vô cùng đáng yêu.” Mỹ nhân bật cười.

“Trẻ con làm sao mạnh như ta?” Lạc Nam nâng lên cánh tay lực lưỡng khoe cơ bắp đầy đắc ý, đem eo của nàng ôm lấy.

“Mau rời đi! Kẻo cường giả Tu La Giáo chạy ra hỏi tội.” Ninh Huyền Tâm trừng mắt nhìn hắn:

“Không ai quậy ở địa bàn của họ có kết cục tốt đâu.”

“Nhưng ta cũng là người của Tu La Giáo mà.” Lạc Nam cười xấu xa.

Mặc dù nói vậy nhưng hắn cũng sợ bị nhân vật khủng bố như Tịnh Dạ Tiên Tử hay Huyết Thánh Nữ chạy ra trừng phạt, vì vậy ra hiệu Tiểu Tinh chuồn lẹ.

Băng qua địa bàn của Tu La Giáo mà không lựa chọn tiến vào, Lạc Nam phát hiện từ bốn phương tám hướng các nơi liên tục có những thân ảnh mặc áo choàng đầy kỳ bí không dứt tiến về vị trí của Tu La Giáo.

Những thân ảnh này không có bất kỳ người nào là tầm thường, mỗi một kẻ đều mang đến cảm giác khó lường và huyền bí, mỗi một kẻ đều khiến Lạc Nam cảm giác được sự nguy hiểm không ít thì nhiều.

Rõ ràng tất cả bọn hắn đều là Tu La Sứ Giả đang trên đường trở về theo lệnh triệu tập để tham gia Tu La Thánh Chiến.

“Nội tình của Tu La Giáo ngày càng hùng hậu, số lượng Tu La Sứ Giả này đã vượt xa so với ngày trước khi mẫu thân còn làm Thánh Nữ.” Ninh Huyền Tâm cảm khái nói, nàng đã từng tận mắt chứng kiến Tu La Thánh Chiến, khi đó còn không náo nhiệt như những gì đang nhìn thấy.

“Càng đông càng vui.” Lạc Nam hào hứng nói:

“Đông đảo kẻ cạnh tranh chỉ khiến chiến thắng của ta càng thêm hào hùng.”

Ninh Huyền Tâm có chút thất thần nhìn hắn, nam nhân khi tự tin quả thật có sức hấp dẫn mãnh liệt, càng tiếp xúc với nam nhân này nàng càng hiểu vì sao có nhiều nữ nhân xuất chúng như thế cam tâm tình nguyện đứng sau lưng hắn…

Cảm nhận được ánh mắt mê ly của giai nhân, bờ môi chín mọng của nàng hơi hé mở, hắn nhịn không được cúi đầu hôn xuống.

“Ưm…”

Ninh Huyền Tâm nhẹ nhàng nỉ non một tiếng, vòng tay ôm lấy cổ nam nhân, đầu lưỡi đinh hương dâng hiến.

Lạc Nam càng siết chặt lấy nàng trong vòng tay, trên lưng Tinh Không Long Mã giữa ánh nắng vàng, đẹp không sao tả hết…

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237