Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 152
Phần 152

Thất Thập Tông.

“Hắn lại đến rồi.”

Chứng kiến mười tám con Hắc Kim Cương Thiên Long cường thế hạ xuống bên cạnh Vĩnh Hằng Thiên Đảo, vô số đệ tử của Thất Thập Tông nhảy dựng lên.

Lần trước toàn bộ đều dốc sức ra tay, kết quả ngay cả gốc áo của Lạc Nam cũng không thể chạm tới, việc này đã tạo thành bóng ma trong lòng của những đệ tử tâm cao khí ngạo.

Khi đó bọn hắn còn cho rằng Lạc Nam có cao nhân phò trợ nên mới biểu hiện kinh khủng như vậy, kết quả đó chính là thực lực cá nhân của người ta, chênh lệch giữa Lạc Nam và bọn hắn đã là vô pháp so sánh.

Bước chân lên Vĩnh Hằng Thiên Đảo, Lạc Nam hướng các đệ tử thân thiện chào hỏi mặc cho sắc mặt đen kịch của bọn hắn.

“Cung nghênh Đông Hoa Cung Chủ.” Các vị trưởng lão nghe thấy động tĩnh vội vàng chạy ra.

Bọn hắn cũng biết chuyện Lạc Nam đã cùng Tông Chủ kết minh, vì vậy thái độ đối với hắn hoàn toàn thay đổi, tuy chưa đến mức xem như người một nhà, bất quá mặt mũi vẫn là phải có.

“Bổn cung có việc cầu kiến Phạm Thanh Thuyên.” Lạc Nam đi thẳng vào vấn đề:

“Đây là đại sự quan trọng, chỉ ta và nàng.”

Một đám trưởng lão hai mặt nhìn nhau, thầm nghĩ đại sự gì lại bí mật đến mức cao tầng của Thất Thập Tông như bọn hắn cũng không được biết?

Bất quá bọn hắn cũng không dám phản đối, chỉ chắp tay nói rằng:

“Chờ chúng ta hỏi ý kiến của Tông Chủ.”

Lạc Nam ung dung mỉm cười, cùng Ninh Huyền Tâm và Lạc Hà lẳng lặng chờ đợi.

Không lâu sau đó, Phạm Thanh Thuyên đã triệu kiến hắn vào đại điện.

Lúc này hiện trường chỉ còn lại Lạc Nam và ba người nữ nhân.

“Nói đi, có chuyện gì quan trọng?” Phạm Thanh Thuyên nhíu mày, chẳng lẽ tên này có được tin tức gì hữu dụng trước khi bước vào Ẩn Châu à? Bất quá cũng không đến mức bí mật như thế chứ?

“Chuyện này tính nghiêm trọng ảnh hưởng đến cả quá khứ và tương lai của Thất Thập Tông, cần phải thương nghị ở nơi thật sự bí mật.” Lạc Nam biểu lộ nghiêm túc đến cực điểm:

“Hay vào phòng ngủ của nàng thương lượng?”

Lời vừa nói ra, mấy nữ nhân đều dùng ánh mắt quái dị xem lấy hắn.

“Hồ nháo!” Phạm Thanh Thuyên nổi nóng đến mức hất văng cả chén trà trên bàn, thanh âm lạnh lùng:

“Đừng tưởng cứu bổn tọa một lần thì có thể ngả ngớn, đây không phải nơi để ngươi khi nam phách nữ.”

“Được thôi, nàng sẽ hối hận vì bỏ qua cơ hội lần này.” Lạc Nam nhún nhún vai.

“Ý ngươi là sao?” Phạm Thanh Thuyên hừ một tiếng, bầu ngực màu mỡ phập phồng.

Lạc Nam vuốt cằm, biết không để nữ cường nhân này thấy một chút thủ đoạn hấp dẫn nhất định nàng ta sẽ không để mình vào phòng.

Dù sao khuê phòng là nơi tư mật nhất của nữ nhân, bình thường chỉ có những người thân thiết nhất mới được tiến vào.

Nghĩ đến đây, hắn thả ra một tia khí tức.

ẦM ẦM ẦM…

Vĩnh Hằng Thiên Đảo đột ngột chấn động, sau đó mọi chuyện trở về như cũ.

“Chuyện gì xảy ra?” Phạm Thanh Thuyên giật mình đứng lên, truyền âm cho Vĩnh Hằng Thiên Đảo.

“Ta cảm nhận được một tia khí tức quen thuộc của chủ nhân, bất quá vừa rồi quá nhanh, chưa thể xác minh được.” Khí linh của Vĩnh Hằng Thiên Đảo đáp lại.

Chủ nhân của Vĩnh Hằng Thiên Đảo không phải là Phạm Thanh Thuyên, mà chính là sư phụ của nàng, Vĩnh Hằng Chí Tôn – Thập Khánh Huyên nha.

Toàn thân Phạm Thanh Thuyên chấn động, nàng hít sâu một hơi nhìn Lạc Nam:

“Là ngươi làm?”

“Thế nào?” Lạc Nam nở nụ cười đắc ý: “Tin tưởng lời ta nói chứ? Có thể trao đổi riêng được chứ?”

Phạm Thanh Thuyên hầu như không chút do dự, chỉ cần có bất kỳ manh mối nào liên quan đến sư phụ dù chỉ là rất nhỏ, nàng cũng sẵn sàng đánh đổi mọi thứ, để một tên nam nhân vào phòng mà thôi, cũng chằng có gì đáng giá.

“Ngươi theo ta, chỉ một mình ngươi!” Phạm Thanh Thuyên quay người, không quên nhấn mạnh.

“Các nàng chờ ta một chút.” Lạc Nam nói với Ninh Huyền Tâm cùng Lạc Hà.

Sau lần trước thất bại ở chỗ Thi Mộ Tuyền, lần này Rương Đặc Biệt lại xuất hiện trong phòng của Phạm Thanh Thuyên, Lạc Nam đã rút kinh nghiệm không tiếp tục lén lút đi vào nữa, mà là đường đường chính chính.

Vĩnh Hằng Thiên Đảo có linh, mỗi một động tĩnh xảy ra bên trên nó đều có thể phát giác, vì vậy việc lén lút vào phòng của Phạm Thanh Thuyên không phải hành vi khôn ngoan, Lạc Nam quyết định để nàng tự mang mình vào.

Rất nhanh hai người đã đi đến một tiểu viện ở phía sau Vĩnh Hằng Thiên Đảo, nơi có hoàn cảnh thiên nhiên dễ chịu, hầu như không có các loài hoa thơm đặc sắc rạng rỡ, mà chỉ có các loại cỏ dại, thảo mộc xanh mát và những luồng gió nhẹ thổi qua.

Phạm Thanh Thuyên hơi dừng chân trước cửa phòng, hiển nhiên lần đầu tiên đưa một nam tử vào nơi riêng tư của mình, mà nam tử này còn là vị hôn phu của đồ đệ khiến nàng có chút mất tự nhiên.

Lạc Nam lại là không cho nàng cơ hội thay đổi ý định, hắn lách qua người nàng chủ động tiến vào bên trong.

Đảo mắt một vòng, căn phòng bố trí rất đơn giản, một chiếc giường gỗ, tủ gỗ có gương nhỏ, trước gương là vài vật dụng sinh hoạt như lược, khăn tay…

Rương Đặc Biệt lại nằm ngay đầu giường.

Như một cơn gió, Lạc Nam lập tức Dịch Chuyển Tức Thời đặt mông lên giường, thuận tiện thu thập Rương Đặc Biệt, ra vẻ tự nhiên thoải mái cười nói:

“Nơi nghỉ ngơi rất đơn giản, giống với tính cách của nàng.”

“Ngươi cút xuống!” Phạm Thanh Thuyên chân mày dựng thẳng, một ngọn lửa phẫn nộ có dấu hiệu bạo phát.

Cho hắn vào phòng đã là cực hạn, kết quả hắn còn ngồi lên giường của nàng, nơi mà nàng thường xếp bằng tĩnh tu đã nhiễm khí tức của giống đực.

Bất quá lời tiếp theo của Lạc Nam khiến ngọn lửa đang bùng nổ trong ngực nàng bị đè ép xuống:

“Không biết nàng có nghe qua về Thể Hồn Châu?”

“Ngươi vừa nói cái gì?” Phạm Thanh Thuyên lập tức bị thu hút sự chú ý, thậm chí quên mất cả việc hắn đang ngồi trên giường.

“Thể Hồn Châu…” Lạc Nam cười tủm tỉm nói.

Phạm Thanh Thuyên tâm tình có chút kích động, gật đầu nói: “Thể Hồn Châu là Chí Bảo nổi tiếng của sư phụ, khi còn bé ta còn được tu luyện bên trong đó, làm sao có thể không biết?”

“Vậy thì cho nàng.” Lạc Nam thoải mái phất tay, đem một viên hạt châu ném đến trước mặt Phạm Thanh Thuyên, bản thân mình thì lười biếng nằm trên giường của nàng, còn kéo chăn lên đắp lấy.

Không thể không nói, rất thơm và thư thái a…

Phạm Thanh Thuyên mắt đẹp tròn xoe, môi đỏ há hốc thật lâu không thể khép lại được.

Toàn bộ chú ý lực của nàng lúc này đã hội tụ vào viên châu đang trôi nổi ở trước mặt mình.

ẦM ẦM ẦM…

Vĩnh Hằng Thiên Đảo điên cuồng rung động, đây chính là khí tức mà vừa rồi nó cảm nhận được, chính là người bạn già của nó, Thể Hồn Châu của chủ nhân… không thể sai được.

Phạm Thanh Thuyên bàn tay run rẩy tiếp nhận Thể Hồn Châu, chỉ cảm thấy thật sự không tưởng tượng nổi.

Đáng tiếc có vẻ Thể Hồn Châu đã trải qua rất nhiều chuyện, linh trí năm xưa của nó đã không còn, chỉ còn lại trí tuệ như trẻ nhỏ vừa ra đời, không biết nói chuyện hay trao đổi.

Hai mắt của Phạm Thanh Thuyên có chút phiếm hồng, nàng nhìn Lạc Nam mở miệng:

“Ngươi… ngươi từ đâu đạt được Thể Hồn Châu?”

Năm đó khi sư phụ tìm nơi bí mật tiến vào ranh giới trong truyền thuyết kia, ngay cả Phạm Thanh Thuyên cũng không biết đó là nơi nào.

Sau quá nhiều năm sư phụ không về, liên kết với Vĩnh Hằng Thiên Đảo biến mất, toàn bộ Thất Thập Tông đều kết luận nàng đã thất bại và ngã xuống nên đành tuân theo di huấn của nàng, bế quan tỏa cảng chờ đợi Vĩnh Hằng Cổ Thể tái hiện nhân gian.

Trong thâm tâm, Phạm Thanh Thuyên sẽ không nguyện ý tin tưởng sư phụ của mình đã thật sự vẫn lạc khi chưa tìm thấy thi thể.

Bất quá thắng năm đằng đẳng chẳng có chút manh mối nào, nàng cũng đã dần dần tiếp nhận sự thật.

Vậy mà giờ đây, Chí Bảo hộ thân của sư phụ là Thể Hồn Châu xuất hiện trước mắt của nàng, điều này khiến nàng nhen nhóm lên tia hy vọng đã ngủ say, tràn ngập chờ mong đợi câu trả lời của Lạc Nam.

Lạc Nam đã sớm chuẩn bị cho tình huống này, vì vậy rất bình thản hồi đáp:

“Như nàng đã biết, bổn cung đã trở thành Tu La Thánh Tử, mà mạng lưới tình báo của Tu La Giáo thì trải rộng thiên hạ, có rất ít thứ Tu La Giáo không biết.”

“Trong lúc vô tình, ta từ các tình báo của Tu La Giáo biết được địa phương năm xưa Vĩnh Hằng Chí Tôn đột phá Cấm Kỵ nên thử cất công đến tìm.”

“Kết quả ta nhặt được một nửa Thể Châu và một nửa Hồn Châu, chúng nó bị phân tách thành hai mảnh giấy, ta đem kết hợp lại đã tạo thành Thể Hồn Châu hoàn chỉnh.”

Phạm Thanh Thuyên siết chặt Thể Hồn Châu trong tay, trịnh trọng nói: “Vậy là có khả năng sư phụ của ta vẫn còn sống?”

“Cái này thì ta chưa dám xác định.” Lạc Nam nhún vai:

“Nhưng nể mặt Giai Nghi, ta liền đem Thể Hồn Châu trả lại cho nàng.”

“Thành thật đa tạ.” Phạm Thanh Thuyên hiếm thấy cảm kích nhìn lấy nam nhân này.

Thể Hồn Châu là Chí Bảo cao cấp, Lạc Nam không nổi lên lòng tham mà đem nó trả lại cho nàng, hành vi này quá mức chuẩn mực và cao thượng, điều này có ý nghĩa quá lớn đối với nàng.

Thể Hồn Châu có thể nói là di vật của sư phụ, nó quý trọng hơn cả tài sản bên trong Bảo Tàng Động trong mắt Phạm Thanh Thuyên.

Thậm chí nàng đã nghĩ đến việc Lôi Giai Nghi có thể gả cho hắn có lẽ là chuyện tốt, nam nhân vừa có thân phận, vừa có thực lực và phẩm chất như hắn thật sự quá hiếm trong thời đại này.

“Không cần đa tạ, giao Thể Hồn Châu cho nàng phát huy tác dụng của nó, như vậy cũng có thể gia tăng thủ đoạn ở Ẩn Châu, đối với chúng ta đều có lợi.” Lạc Nam thản nhiên nói.

Thấy Phạm Thanh Thuyên có dấu hiệu cảm động, hắn tiếp tục dụ dỗ:

“Đừng quên mạng lưới tình báo khổng lồ của Tu La Giáo, nếu như dốc công tìm kiếm, nói không chừng sẽ tìm được manh mối liên quan đến sinh tử của Vĩnh Hằng Chí Tôn.”

Phạm Thanh Thuyên ánh mắt sáng ngời, đúng thật là như thế.

Nói về quan hệ tình báo, nàng thừa nhận Thất Thập Tông của mình chẳng là gì so với Tu La Giáo cả.

Nếu được Tu La Giáo hỗ trợ tìm kiếm tung tích sư phụ, nói không chừng sẽ thực sự có manh mối.

Việc tìm về Thể Hồn Châu khiến nàng dâng lên hy vọng mãnh liệt về việc sư phụ còn sống sót.

Nhưng nàng cũng hiểu Tu La Giáo không dễ vì người ngoài như nàng mà ra sức, trừ phi có Tu La Thánh Tử như Lạc Nam điều động.

“Ngươi có điều kiện gì?” Phạm Thanh Thuyên cắn cắn môi ngồi xuống đối diện.

“Ta không chỉ nhắm đến Ẩn Châu.” Lạc Nam thanh âm trầm thấp, lại rõ ràng rành mạch:

“Ta nhắm đến toàn thiên hạ Nguyên Giới.”

Đồng tử trong mắt Phạm Thanh Thuyên co lại, lòng cuộn trào từng đợt như nước thuỷ triều.

Nàng biết đây là một kẻ dã tâm, chỉ là không ngờ dã tâm đến mức độ này.

“Sau lần hành động ở Ẩn Châu, Thất Thập Tông phải tiếp tục vì ta chinh chiến thiên hạ.” Lạc Nam nhấn mạnh:

“Đây là điều kiện!”

Trong lúc nhất thời, bầu không khí rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng hít thở không đều của Phạm Thanh Thuyên…

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237