Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 126
Phần 126

Bên ngoài Bảo Tàng Động…

Mặt trời chói chang, ánh nắng nhàn nhạt phủ xuống hai thân ảnh mỹ phụ tuyệt sắc phong hoa đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần trên hai tảng đá.

Chỉ thấy Phạm Thanh Thuyên cùng Lôi Di Quân ngồi song song với nhau, ngũ quan tuyệt mỹ điềm tĩnh, hòa cùng thiên nhiên tạo thành một bức tranh song mỹ đẹp hết phần thiên hạ.

Tuy rằng biểu hiện bình tĩnh lạnh lùng, nội tâm của các nàng đã cảm giác được hơi thở của sự bất thường…

Đi hay ở?

Nếu lúc này các nàng lựa chọn rời đi, vẫn còn kịp lúc… nhưng hai nha đầu bên trong Bảo Tàng Động còn chưa ra chắc chắn sẽ rơi vào tay địch nhân.

Vậy thì chỉ có thể là ở.

Nghĩ đến đây, cả hai đã chậm rãi đứng lên, hai đôi mắt sắc sảo thâm thuý nhìn lên thiên không, cũng chẳng có chút tin tức nào được truyền về Thất Thập Tông hay Đỉnh Lôi Chí Quốc.

Bởi cục diện tại đây nếu như các nàng không chống đỡ nổi, vậy thì thế lực sau lưng cũng không thể trợ giúp.

Suy nghĩ lướt qua trong thoáng chốc.

PHẦN PHẬT…

Hàng loạt thanh âm óng tay áo tung bay, từng thân ảnh mang theo khí tức kinh thiên động địa phủ xuống.

Chẳng biết từ bao giờ, ngoài ba vị cường giả đại diện cho Cuồng Chiến Điện, Vong Linh Sơn và Ngự Đao Thành lại có thêm bốn thân ảnh lặng lẽ rơi xuống.

Một nam tử trung niên mà nếu Lạc Nam có mặt ở đây chắc chắn sẽ nhận ra thân phận của đối phương, Vạn Linh Tộc Trưởng – Vạn Ứng Thiên.

Một vị đế vương thân khoác lục sắc trường bào, hai mắt trong suốt như có không gian đang chuyển động, bờ môi màu tím, làn da hư nhược như bị trúng độc, thân phận của hắn cũng rất bất phàm, chính là bệ hạ của Hư Độc Chí Quốc – Hư Độc Chí Tôn – Hư Âm Sinh.

Một ông lão lưng còng đầu trọc, râu bạc vươn dài, cơ thể khô gầy như que củi, trên tay cầm một thanh trượng có hình đầu lâu được đúc thành từ xương cốt, là nhân vật mà không ít lão quái vật của Tây Châu nghe tin đã sợ mất mật, được mệnh danh là đệ nhất tán tu Tây Châu sau thời đại Kiêu Hùng Bang, Thực Thi Tán Nhân.

Cuối cùng là một mỹ phụ mặc cung trang màu đen rộng thùng thình, tóc dài màu đen, hai mắt màu đen thăm thẳm, móng tay màu đen, bờ môi màu đen, dung nhan tuyệt mỹ với ngũ quan sắc sảo nhưng lại mang đến cảm giác âm u lạnh lẽo cho người đối diện, ngoài làn da trắng ngần như tuyết, mọi thứ còn lại của nàng đều mang một màu đen sâu thẳm, đây cũng là một trong những nữ cường giả hàng đầu Tây Châu có thể cùng Thất Thập Tông Chủ và Huyền Lôi Đế Tôn sánh vai với thân phận ngục chủ của La Sát Ngục – La Sát Chí Tôn – La Âm Khinh Nhạn.

Bốn đại cường giả hàng lâm, cộng thêm ba nhân vật trước đó lần lượt là điện chủ Cuồng Chiến Điện – Cuồng Hoành Long, Vong Linh Sơn Chủ – Vong Linh Lão Tổ và Ngự Đao Thành Chủ – Đao Lang Minh.

Thất đại Chí Tôn đứng đầu đối mặt với Phạm Thanh Thuyên cùng Thập Khánh Huyên.

“Nhiều năm như vậy, xem ra sức hấp dẫn của Bảo Tàng Động khiến các ngươi nhịn không nổi nữa.” Phạm Thanh Thuyên điềm nhiên lên tiếng.

“Haha, Bảo Tàng Động thử hỏi có ai mà không thèm?” Cuồng Hoành Long ngửa đầu cười dài:

“Một chục vạn năm Kiêu Hùng Bang phát rồ vơ vét Tây Châu, đem gần như bảy phần mười tài nguyên cao cấp dồn vào bên trong đó, sức hấp dẫn không cần bàn cãi.”

“Vậy là các ngươi muốn nhắm vào trẫm và Thanh Thuyên để làm vật hiến tế hóa giải lời nguyền năm đó?” Lôi Di Quân lạnh nhạt hỏi.

“Không sai.” Đao Lang Minh sảng khoái nói: “Vừa vặn các vị đều là Thất Cảnh Chí Tôn, đủ sức hóa giải lời nguyền.”

“Vì sao lại là chúng ta?” Lôi Di Quân tiếp lời.

Ý của nàng là vì sao không nhắm vào hai người khác mà lại nhắm vào hai người các nàng, dù sao thì ở đây chẳng phải chỉ có hai nàng sở hữu tu vi Thất Cảnh.

“Đơn giản, bởi vì chúng ta biết với tính tình của hai vị, các ngươi sẽ không làm ra loại chuyện này.” Hư Âm Sinh nở nụ cười:

“Đã không muốn làm hung thủ, vậy thì làm nạn nhân a, sinh mạng cần để hiến tế chính là bắt buộc rồi.”

Phạm Thanh Thuyên cùng Lôi Di Quân đưa mắt nhìn nhau, váy dài tung bay, thản nhiên nhún vai:

“Cũng lâu rồi chưa được chiến một trận sảng khoái, bảy vị Chí Tôn cao cấp, có thể sẽ đủ để một trận ra trò.”

Thân là nhân vật kiêu hãnh, là nữ cường nhân tâm cao khí ngạo, các nàng không ngần ngại lấy ít đánh đông.

Mà tương tự với đó, bảy vị Chí Tôn hàng đầu kia đương nhiên cũng tự tin vào thực lực của mình, nếu lấy bảy đánh hai mà còn thất bại, bọn hắn còn tu luyện cái rắm a.

Đều là nhân vật có dã tâm, có thực lực, có quyền lực… không ai chịu thua kém ai bên trong suy nghĩ.

“Bọn chúng đã thương lượng với nhau từ trước, xem ra Tiên Nhi không dễ dàng…” Trong mắt Lôi Di Quân hiện ra một tia lo lắng, hiển nhiên nàng đã đoán được kiểu gì ba tên thiên kiêu kia cũng sẽ liên thủ tập kích nữ nhi mình.

Với chiến lực của Lôi Tiên Nhi, một đấu một không cần phải sợ, một đấu hai cũng có thể chạy được… nhưng một đấu ba thì thực sự quá sức.

Hít sâu một hơi, Lôi Di Quân không cho phép bản thân mình phân tâm, bởi vì đối thủ lần này sẽ là những cường giả vang danh đại lục.

“Chiến Long Quyết!” Cuồng Hoành Long trầm thấp gầm lên.

RĂNG RẮC…

Không gian quanh thân sụp đổ, 5000 tầng Chiến Vực hội tụ thành Chiến Long Thế gào thét mà ra, hư ảnh Chiến Long vạn trượng uốn lượn giữa bầu trời, uy thế kinh khủng của Chiến Long Quyết chỉ phát huy đến mức khủng bố khi được cường giả hàng đầu thi triển.

Đao Lang Minh nhẹ nhàng phất tay.

HÚ…

Có tiếng sói tru vang trời, ánh trăng đêm mãnh liệt hiện ra sau lưng hắn, hình thành một lĩnh vực bóng tối xua tan mặt trời.

Theo sau đó, một con hắc lang bước ra từ trong bóng tối, nó có phong thái bề nghễ của một Lang Vương, bộ lông như vương bào tung bay trong gió rét mang đến cảm giác nguy hiểm nồng đậm.

Hắc lang biến thành một thanh đao có chuôi cầm như đuôi sói, lưỡi đao là nanh sói, thân đao là vuốt sói, mũi nhọn lại là đầu sói.

Yêu Binh Tộc – Hắc Lang Vương Đao.

Đao Lang Minh nắm Hắc Lang Vương Đao trong tay, liền tan biến vào đêm đen, tùy thời phát động công kích.

Vong Linh Lão Tổ mãnh liệt động ý niệm…

XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Từ trên cơ thể khô gầy của lão, 36 sợi Hồn Xích dữ tợn bắn ra.

Những sợi Hồn Xích này đều đang trói buộc một vị Vong Hồn Chí Tôn khủng bố, 36 sợi Hồn Xích chính là tương ứng 36 vị Vong Hồn Chí Tôn, chúng nó sẽ cung cấp sức mạnh và Hồn Lực không ngừng cho Vong Linh Lão Tổ.

Vong Linh Sơn là thế lực chuyên điều khiển vong hồn để chiến đấu và tu luyện, mà không thể nghi ngờ Vong Linh Lão Tổ chính là nhân vật mạnh nhất bên trong đó.

Như không muốn thua kém Vong Linh Lão Tổ về mặt linh hồn, Vạn Ứng Thiên cất tiếng cười dài:

“3000 Linh Hồn!”

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Cơ thể liên tục vang lên tiếng nổ tung, 3000 linh hồn chí tôn bạo phát sức mạnh, đem chiến lực của Vạn Ứng Thiên gia tăng dữ dội.

Đã nịnh bợ không được Thất Thập Tông, hắn chuyển sang liên thủ vây giết.

Vạn Ứng Thiên đồng ý tham gia kế hoạch lần này vì tên súc sinh Lạc Nam đã khiến hắn tổn thất quá nhiều, cần có nguồn tài nguyên khổng lồ chia chát bên trong Bảo Tàng Động để có thể khôi phục và thậm chí là mạnh lên.

Hư Độc Chí Tôn – Hư Âm Sinh cũng tự biết chiến lực của bản thân yếu nhất trong nhóm người, sở trường của hắn là dùng độc, mà một khi độc được sử dụng hiệu quả sẽ có thể vượt cấp tiêu diệt địch nhân, cho nên hắn mới đủ tư cách xen vào trận chiến này.

Nghĩ đến đây, Hư Âm Sinh chủ động lùi về phía sau, trong tay xuất hiện một vị Hư Không Độc Châu, tùy thời chờ đợi thời cơ để đánh lén.

Trái ngược với Hư Âm Sinh, Thực Thi Tán Nhân và La Sát Chí Tôn – La Âm Khinh Nhạn lại chủ động tiến về phía trước.

Bọn họ đều là Thất Cảnh Chí Tôn, đấu một với một cũng chưa từng e ngại Phạm Thanh Thuyên hay Lôi Di Quân, lòng tự tin cực thịnh.

Trong đó Thực Thi Tán Nhân lòng dạ cực kỳ độc ác, sau khi đánh bại đối thủ thường có sở thích phanh thây và ăn thi thể của đối phương nên có biệt danh “thực thi”.

Lúc này trong tay ông tay lấy ra một thanh dao rỉ sét nhìn như dao mổ heo, vác lên bả vai.

ONG ONG…

Dao mổ heo vừa hiện, 6000 tầng Sát Vực theo đó rít gào, dung hợp vào thân dao, lập tức khiến nó từ một thanh dao rỉ sét trở nên nguy hiểm chưa từng có.

Ở phía bên cạnh, La Âm Khinh Nhạn từ đầu đến cuối không nói câu nào, chỉ là mái tóc dài màu đen của nàng đã trở nên loạn vũ, sau đó cấp tốc vươn dài, trở nên cứng cáp và dẻo dai chưa từng có, mỗi một sợi tóc không thua kém bất kỳ một thanh Chí Bảo nào.

Kế hoạch rõ ràng, Cuồng Hoành Long, La Âm Khinh Nhạn và Thực Thi Tán Nhân đánh trực diện.

Vạn Ứng Thiên, Vong Linh Lão Tổ sẽ nhắm vào linh hồn.

Đao Lang Minh, Hư Âm Sinh chờ thời cơ đánh lén.

Mắt thấy trận hình địch nhân đã bày ra trận hình, Phạm Thanh Thuyên cùng Lôi Di Quân lại là đạp chân bước ra một bước:

“Lên, gặp đâu đánh đấy!”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237