Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 30
Phần 30

Tổng bộ Nam Thiên Môn…

Lại là trong căn nhà gỗ đơn sơ mộc mạc có chút cũ kỹ, Lạc Nam chậm rãi tiến vào.

“Đông Hoa Cung Chủ, mời ngồi…”

Trấn Nam Chí Tôn chậm rãi mở ra đôi mắt đục ngầu cười nhẹ.

Lạc Nam lắc đầu: “Nhạc mẫu đại nhân lại cười nhạo tiểu tử.”

“Tiểu tử ngươi luôn biết cách khiến người khác ngoài ý muốn, ngay cả bà già này nội tâm đã sớm phủ bụi vẫn có lần bị ngươi làm cho kinh ngạc.” Trấn Nam Chí Tôn tán thán:

“Bà già ta từng nghe qua về vị đệ nhất mỹ nhân Đông Vực kia, ngoại trừ một thân thực lực đáng gờm còn có lai lịch bí ẩn, không nghĩ đến ngươi lại kế thừa Đông Hoa Cung của nàng.”

“Đông Hoa Chí Tôn là sư phụ của tiểu tử.” Lạc Nam không phủ nhận gật đầu:

“Lần này đi Đông Vực mục đích cũng vì tiếp nhận Đông Hoa Cung.”

“Chúc mừng ngươi thành công.” Trấn Nam Chí Tôn nhấp một ngụm trà.

“Nhạc mẫu đại nhân, bất kể là Đông Hoa Cung Chủ, Cửu Trưởng Lão Đúc Kiếm Sơn hay sắp tới là cái gì của Tu La Giáo, tiểu tử vẫn là tiểu tế của ngài, là Nam Thiên Môn Đại Hộ Pháp.” Lạc Nam chân thành lên tiếng.

“Không cần phải nói những lời như vậy.” Trấn Nam Chí Tôn lắc đầu:

“Như bà già ta từng nói, ánh mắt của lão già kia và Thiên Tố sẽ không sai, bọn họ đã tán thành ngươi, ngươi liền thoải mái mà hành sự, đừng quan tâm đến cái nhìn của bất kỳ ai, kể cả ta.”

Lạc Nam âm thầm cảm động, bất kể thế nào thì việc có một thế lực vững vàng chống lưng, có những trưởng bối luôn hết mực tin cậy đều là chuyện đáng mừng của một đời người.

Lời của nhạc mẫu đại nhân thật sự khiến hắn an tâm, ngay cả những câu khách khí như muốn cảm tạ bà đã phái ra Đàm Tùng và Triệu Dũng hỗ trợ, hay cảm tạ việc bà chiếu cố chúng nữ trong thời gian qua cũng nuốt ngược vào bụng, vì không cần thiết nữa.

“Người trẻ tuổi các ngươi mắt nhìn thiên hạ rộng lớn, bà già này theo không kịp.” Trấn Nam Chí Tôn vẫn không nhanh không chậm:

“Nhưng nếu ở bên ngoài gặp khó khăn, cứ trở về Nam Thiên Môn, dù ở trong hoàn cảnh nào cũng sẽ đứng về phía ngươi.”

Lạc Nam nở nụ cười ấm áp, bắt đầu cùng nhạc mẫu tâm sự một số chuyện, như dã tâm của Thiên Tượng Chí Tôn và thế lực sau lưng hắn đối với cục diện Đông Vực trước mắt.

“Lại là Trung Châu a…” Trấn Nam Chí Tôn thở dài:

“Sân khấu càng huy hoàng dã tâm của người càng lớn, khó mà tránh được.”

“Nhạc mẫu, Trung Châu đã có thế lực nhắm đến Đông Vực, liệu rằng bọn hắn sẽ lại ra tay với Kiếm Châu hay những đại lục khác?” Lạc Nam thỉnh giáo.

“Cũng có thể… bất quá mọi thứ đều có cái giá của nó.” Trấn Nam Chí Tôn trầm thấp:

“Bởi vì Trung Châu tuy mạnh nhưng các đại lục khác cũng không phải hoàn toàn vô dụng.”

“Thiên Tượng Chí Tôn kia muốn tính kế một phiến đại lục như Đông Vực cũng đã mất hàng tỷ năm, cuối cùng còn bị sự xuất hiện của ngươi làm cho hư hết một nửa kế hoạch không phải sao?”

“Năm đó Nam Vực đột ngột cường thịnh, cường giả hàng đầu đồng lòng tham lam ngấp nghé Kiếm Châu, còn không phải có bóng dáng của những kẻ âm thầm bạo tay đầu tư?”

Lạc Nam âm thầm chấn động, vậy ra trận đại chiến quy mô lớn năm đó giữa Nam Vực và Kiếm Châu khiến nhạc phụ Định Nam Chí Tôn và vô số cường giả ngã xuống là do có phương thứ ba nỗ lực ra sức thúc đẩy?

Nhưng cuối cùng với sự ngoan cường của Nam Thiên Môn và toàn bộ Kiếm Châu đồng tâm hiệp lực, vẫn là thành công đẩy lùi bước tiến của Nam Vực, lấy lại thế cân bằng, xem như phương thứ ba kia tạm thời thất bại rồi.

Đúng như lời nhạc mẫu nói, các đại lục cũng không phải quả hồng mềm để Trung Châu tùy ý nắn bóp.

“Thân phận càng cao tầm mắt càng lớn, hiểu biết cũng tự nhiên sẽ nhiều hơn.” Trấn Nam Chí Tôn mỉm cười hiền từ:

“Chỉ cần tự thân có đủ thực lực, thiên hạ to lớn nơi nào không thể đi?”

“Vậy nên thay vì lo lắng một cách mơ hồ, cứ vững tâm đi theo con đường của ngươi, từng bước leo cao hơn, dù cuối cùng ngã đau cũng không có gì tiếc nuối.”

Lạc Nam chắp tay thụ giáo: “Nhạc mẫu dạy phải.”

Nghe nhân vật thế hệ trước nói một câu như đọc vạn quyển sách, Lạc Nam chỉ cảm thấy nội tâm sáng sủa hơn rất nhiều…

“Còn về đám Huyết Kiếm Ngục, Kiếm Phách Tộc hay Khai Tinh Kiếm Phái, ngươi thích đánh lúc nào thì đánh lúc đó.” Trấn Nam Chí Tôn thản nhiên tùy ý như đang nói về một chuyện rất nhỏ:

“Kiếm Châu không thiếu Chí Tôn Thế Lực, diệt bớt một số không ảnh hưởng gì đến đại cục đâu.”

Lạc Nam nghiêm nghị gật đầu.

Lần này đi Đông Vực hắn nhìn thấy cũng có vài chục cái Chí Tôn Thế Lực, Kiếm Châu không thể thua Đông Vực được, điều này chứng tỏ hiểu biết về Kiếm Châu của hắn vẫn còn giới hạn, tiếp xúc của hắn với các Chí Tôn Thế Lực còn quá ít, chắc chắn là có những thế lực không ưa rêu rao nên chưa xuất đầu lộ diện mà thôi.

Giống như Kiếm Tây Thành, rõ ràng lần Kiếm Mộ khai mở hay lần Đúc Kiếm Đại Hội cũng không thấy bất kỳ ai công khai đại diện đến tham dự, hoặc cũng có kẻ tham dự nhưng lại âm thầm lặng lẽ, không để người khác biết hành tung của mình.

Không loại trừ khả năng nhiều Chí Tôn Thế Lực ở Kiếm Châu có phong cách hành sự giống như thế.

Nếu nghĩ rằng một đại lục to lớn cổ xưa như Kiếm Châu chỉ có từng ấy Chí Tôn Thế Lực tồn tại, vậy khó tránh khỏi quá mức ngây thơ…

“Còn gì nữa không?” Trấn Nam Chí Tôn hỏi, hiển nhiên đã muốn một mình yên tĩnh.

Lạc Nam hơi suy nghĩ, hắn định mang lễ vật ra hiếu kính nhạc mẫu đại nhân… nhưng nghĩ lại mấy thứ quý trọng của mình ở trong mắt bà chắc cũng không có nhiều giá trị.

“Tiểu tử thúi còn định hối lộ bà già à?” Nhận ra ý đồ của hắn, Trấn Nam Chí Tôn cười mắng:

“Còn Tọa Kỵ Linh Tuyền không? Lần trước hình như ngươi có cho Thiên Tố một ít?”

“Tiểu tử còn.” Lạc Nam mừng khấp khởi, không ngờ nhạc mẫu đại nhân cần tài nguyên bồi dưỡng tọa kỵ, hắn hỏi:

“Nhạc mẫu cần bao nhiêu?”

“Không nhiều lắm, ta cần bồi dưỡng một tiểu sủng vật.” Trấn Nam Chí Tôn hoài niệm nói:

“Phụ mẫu của nó chính là hai tọa kỵ của phu thê chúng ta, chúng đã hy sinh trong trận chiến năm đó… bà già này muốn bù đắp cho nó.”

“Thì ra là thế.” Lạc Nam trong lòng kính nể, không do dự đưa đến một chiếc Nhẫn Trữ Vật:

“Chút tâm ý của tiểu tử.”

Trấn Nam Chí Tôn tiếp nhận, nhất thời ngoài ý muốn: “Còn có cả Phản Tỉnh Huyết?”

Không sai, Lạc Nam đưa cho bà cả một lượng Tọa Kỵ Linh Tuyền và Phản Tỉnh Huyết, xem như cho con tiểu sủng vật kia, hai thứ này đều là tài nguyên hàng đầu cho bất kỳ giống loại yêu tộc nào.

“Nhạc mẫu đừng bận tâm, tiểu tử vẫn còn.” Lạc Nam thành thật nói.

“Ngươi có lòng…” Trấn Nam Chí Tôn biểu lộ nhu hòa:

“Vạn sự cẩn thận.”

Lạc Nam cung kính chắp tay:

“Tiểu tử cáo từ.”

Hắn sắp rời khỏi, lại nghe một thanh âm trầm thấp truyền vào trong tai:

“Thiên Tố vẫn còn ở, ngươi tự mà tìm nàng.”

Lạc Nam cười tủm tỉm, có nhạc phụ và cả nhạc mẫu ủng hộ, hắn đã thành công một nửa…

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237