Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 166
Phần 166

“Không xong!”

Sinh Tử Tộc Trưởng đang kịch chiến với dã nhân, cảm giác được một thanh âm kinh hoàng từ sâu trong Ẩn Châu truyền ra, nhất thời biến sắc.

Mà toàn bộ Chí Tôn đang đại chiến ngoài rìa Ẩn Châu lúc này cũng đã bị kinh động.

“Bên trong Ẩn Châu cất chứa bí mật gì? Vì sao vừa rồi ta cảm nhận được hàng loạt khí thế Chí Tôn khủng khiếp?” Long Tộc Đại Tướng Quân – Long Khung Vẫn trầm giọng chất vấn.

“Nhất định là có vấn đề.” Thiên Tượng Chí Tôn bất mãn quát lớn.

“Muốn biết, cường thế xâm nhập là biết!” Bất Tử Tộc Trưởng – Bất Thiên Lãnh nghiêm nghị nói.

Một đám cường giả hàng đầu Ẩn Châu cũng đưa mắt nhìn nhau, đáy lòng tràn ngập bất an.

Bọn hắn cũng đã cảm nhận được tình huống kinh thiên động địa vừa rồi là đến từ Sinh Tử Nhất Tộc.

Trong lúc nhất thời, vừa lo lắng vừa bất an, không còn tâm trạng chiến đấu.

Cả đám liền xé rách không gian trở về Sinh Tử Nhất Tộc quan sát.

“Đuổi theo!” Phục Kiếm Lão Tổ hung hăng quát, liền chỉ huy cường giả của Phục Kiếm Thành nhanh chóng truy sát phía sau.

Mà khi tất cả nhìn thấy trăm vạn dặm lãnh thổ của Sinh Tử Nhất Tộc đã bị san thành bình địa, bên dưới để lại một thung lũng sâu không thấy đáy, tối đen như xuyên thủng cả lòng đất Nguyên Giới, đều không nhịn được âm thầm hãi nhiên.

“Chuyện gì xảy ra?” Độc Uyên Lão Tổ vừa cắt đuôi được Vạn Huyết Giáo Chủ cuồng hống.

Tà Nhãn Lão Quái lại tinh ranh hơn rất nhiều, hai tay ôm đầu rống lớn:

“Trời ơi, tài sản của Bảo Tàng Động ta bí mật giấu ở nơi này biến mất sạch sẽ rồi, là phương nào gây nên?”

Chúng nhân nghe vậy bán tính bán nghi, không biết liệu có phải Ẩn Châu đang vừa ăn cắp vừa la làng hay không.

Sắc mặt Sinh Tử Tộc Trưởng âm trầm đến nhỏ máu, một cảm giác phẫn nộ đến tột đỉnh không cách nào hình dung dâng lên lồng ngực khiến hắn như muốn nổ phổi.

“Xâm nhập Ẩn Châu, bất kể ngươi là ai, giết không tha!”

Ngửa đầu nộ hống.

Một lần nữa, đại chiến kịch liệt diễn ra.

Trong lúc chư Chí Tôn đem Ẩn Châu đánh đến càn khôn điên đảo, Hắc Trư và Bọ Hung vừa mới giả chết cũng đã lòm còm bò dậy.

“Phù, cũng may bọn hắn không chú ý đến trư gia.” Hắc Trư rung đùi đắc ý nói.

“Khà khà, Đấng ta thiên hạ vô địch, Ẩn Châu đám cháu trai không dám trêu vào.” Bọ Hung ngạo nghễ nói.

“Cái rắm nè con gián chết tiệt.” Hắc Trư nghe xong mắng lên, con bọ này còn trang bức hơn cả hắn?

“Heo mập hôi thối, ngươi mới là gián, cả nhà ngươi là gián.” Bọ hung phản biện.

“Em gái ngươi là gián, mẫu thân ngươi là gián, bà dì ngươi là gián.” Hắc Trư nghiến răng nghiến lợi:

“Cha ngươi là tiểu cường.”

“Muốn chết!” Bọ hung chưa từng nghe thấy kẻ nào miệng thối như vậy, chuẩn bị phát động tấn công.

“Sợ ngươi sao?” Hắc Trư đưa mông nghênh đón.

Tiểu Đậu Bỉ từ trong lòng đất chui lên, liền hướng về phía xa chạy.

“Ngươi đi đâu vậy?” Hắc Trư gọi với theo.

“Bọn hắn lo đại chiến hết rồi, lúc này không trộm còn đợi đến khi nào?” Tiểu Đậu Bỉ thản nhiên đáp.

“Có lý a.” Bọ hung cùng heo nhãn tình sáng lên.

Ngay lập tức cả hai chúng nó đều đuổi theo Tiểu Đậu Bỉ.

“Ngươi theo chúng ta làm gì?” Hắc Trư quát lớn.

“Đường này do ngươi mở sao?” Bọ hung hừ một tiếng, trực giác của nó mách bảo đi theo con Heo này sẽ thu hoạch được chỗ tốt.

Hắc Trư hết cách, không cam lòng nói: “Muốn chia thì phải ra sức.”

“Yên tâm đi, Đấng ta chưa lấy không của ai thứ gì bao giờ.” Bọ hung vỗ ngực cam kết.

Một tổ hợp mới cứ thế lập ra…

“Nơi này đích thị là thiên đường rồi…”

Lạc Nam cảm giác được ôn hương nhuyễn ngọc bao trùm thân mình, từng làn hương thơm nồng nàn quyến rũ làm hắn ngây ngất, xoa dịu lấy vô số đau đớn từ thương thế nghiêm trọng của hắn.

Bất quá vì đâu không còn chút khí lực? Ngay cả mí mắt cũng nhấc không lên.

“Khẩn trương lên! Đây không phải thời điểm thẹn thùng.” Hỏa Nhi quyến rũ nói.

Bên trong Bá Đỉnh, các nữ nhân của Lạc Nam từ Hồn Nguyệt Ánh, Hỏa Nhi, Quang Nhi, Mộc Nhi, Độc Nhi, Phong Nhi cho đến Lôi Nữ, Tử Nhi, Ma Nhi, Ám Nhi, Băng Nhi đều đang vờn quanh, cố gắng trị thương cho hắn.

Đây là một trong những lần Lạc Nam bị thương nghiêm trọng nhất, dù Bá Đỉnh đã phục hồi hoàn toàn nhờ hấp thụ hàng vạn mỏ Nguyên Thạch mà Yên Nhược Tuyết các nàng cung cấp từ bên ngoài, Lạc Nam vẫn hôn mê bất tỉnh, chỉ còn lại vùng đan điền, Phật Cốt rạn nứt và Linh Hồn yếu ớt.

Cũng may, hiện tại tài nguyên của Lạc Nam là không hề thiếu, bằng vào số lượng tài nguyên cao cấp kinh người, tình huống của hắn đang dần dần cải thiện.

“Phu quân lần này nhục thân tan vỡ, nguyên nhân còn là do đón nhận công kích của hàng nghìn Chí Tôn, là cơ hội tuyệt hảo để rèn luyện thân thể.” Hi Vũ quan sát tình huống bên trong Bá Đỉnh, trịnh trọng nói:

“Các tỷ muội chọn ra toàn bộ tài nguyên Luyện Thể ném vào đỉnh cho hắn!”

Chúng nữ nghiêm túc gật đầu, gần trăm loại tài nguyên Luyện Thể cấp Chí Tôn được các nàng đưa vào bên trong Bá Đỉnh.

Bá Đỉnh ai đến cũng không từ chối, Bá Lực sôi trào, điên cuồng chiết xuất dược hiệu, những phần tinh túy nhất đều là dùng để đúc lại cơ thể mới cho Lạc Nam.

Hắn trị thương và luyện thể trong Bá Đỉnh, bên ngoài chúng nữ cũng không rảnh rỗi.

Lần hành động này, tất cả nữ nhân Đông Hoa Cung, Tịnh Dạ Tiên Tử, Lôi Di Quân, Phạm Thanh Thuyên, Huyết Chiêu Dương, La Âm Khinh Nhạn các nàng đều trọng thương hấp hối, cần phải chữa trị kịp thời.

Tuy nhiên Bất Tử Dịch Thủy là bí mật của Lạc Nam, các nàng cũng không tự ý lấy ra sử dụng, vì vậy thay thế bằng những loại đan dược lấy được từ bảo khố của đám Chí Tôn Thế Lực để trị thương cho mấy nữ nhân còn xa lạ.

Chỉ có Dạ Thanh Thu, Yên Thê, Tuyết Mộng, Huyết Hàn Lệ… nữ nhân Đông Hoa Cung là được sử dụng Bất Tử Dịch Thủy mà thôi.

Mà trị thương bằng đan dược cũng có hiệu quả nhưng sẽ mất nhiều thời gian hơn, vì vậy chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi.

Về phần những cường giả Cửu Cảnh Chí Tôn như Thi Mộ Tuyền, Tu La Đại Trưởng Lão, Huyết Yêu Cơ, Thập Khánh Huyên… chúng nữ hậu cung không dám dộng đến, quyết định để phu quân khôi phục sẽ tự sắp xếp.

Bởi vì đây đều là nhân vật cường đại có dã tâm ngập trời, tuy rằng hiện tại đang tạm đứng cùng một phe, nhưng không ai đảm bảo sau khi hồi phục có lập tức triển lộ dã tâm, khống chế và cướp đoạt tất cả hay không.

Giả sử Tịnh Dạ Tiên Tử, Lôi Di Quân hay Phạm Thuyên nổi lên dã tâm, sẽ có Nam Thiên Tố ra tay áp chế, nhưng nếu Huyết Yêu Cơ khi hồi phục lựa chọn bắt giữ tất cả các nàng làm nô bọc, cướp sạch tài sản của Lạc Nam… sợ rằng tập thể bó tay, không ai đủ khả năng ngăn cản.

Vì lẽ đó, chúng nữ quyết định cẩn thận là trên hết, trước hết chỉ giúp họ ổn định thương thế nhằm bảo trụ tính mạng.

Ngoài ra còn có một đám cường giả thuộc Ẩn Không Tộc, Sinh Tử Nhất Tộc… chúng nữ đều mặc kệ, không bận tâm đến sinh tử của bọn hắn, sống chết tự chịu.

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237