Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 113
Phần 113

Tại nghị sự phòng, chúng nữ đang thương nghị một chút chính sự vô tình nghe thấy âm thanh này, nhất thời đưa mắt nhìn nhau, bầu không khí trở nên tĩnh lặng, tràn ngập lúng túng.

“Đáng hận, đôi cẩu nam nữ này quá lớn mật.”

Vân Duyên tức giận đến giậm chân, sợ rằng toàn bộ nữ đệ tử của Đông Hoa Cung đều đã nghe được, cái tên khốn kiếp và nữ nhân kia không giữ hình tượng cung chủ và trưởng lão gì cả.

“Sợ rằng hắn còn cố tình để chúng ta nghe.” Lê Sa bất đắc dĩ lắc đầu:

“Cung chủ này của chúng ta chính là đại sắc lang hàng thật giá thật.”

“Bà nương đó, hành động cũng thật là nhanh.” Cốt Nữ cười khổ.

Các nàng đã sớm nhìn ra Yên Thê hận không phải Lạc Nam không gả, luôn tìm cơ hội liếc mắt đưa tình với hắn, chỉ là không ngờ lớn mật tấn công nhanh như thế.

“Á… thiếp ra… chàng tuyệt đến chết… giết thiếp đi…”

Lại là thanh âm trong trẻo cao vút của Yên Thê vang vọng.

“Tiểu Hoa ngươi mau phong tỏa không gian, đừng để mọi người nghe được!” Vân Duyên ra lệnh cho khí linh của Đông Hoa Cung, hiển nhiên đã hết chịu nổi rồi.

“Cái này, trước đó Địa Trưởng Lão ra lệnh cho ta phải đem thanh âm phóng đại.” Tiểu Hoa ngây thơ nói, không biết nên nghe lời ai.

Chúng nữ nghiến răng nghiến lợi, thì ra là do bà nương chết tiệt kia giở trò quỷ.

“Tuyết Mộng, ngươi xem tìm cách dạy dỗ nàng đi, đừng để nàng lộng hành.” Lê Sa kiến nghị nói.

Việc Yên Thê và Lạc Nam phát sinh tình cảm ân ái các nàng không có ý kiến, nhưng Yên Thê còn cố ý đem thanh âm truyền khắp như muốn thị uy chẳng khác nào cố tình khiêu khích các nàng.

Tuyết Mộng là Thiên Trưởng Lão, chỉ có nàng mới mở miệng khiến Yên Thê nghe lời.

Nào ngờ Tuyết Mộng chỉ ưu nhã cười nhẹ, không có bất kỳ ý kiến nào.

Ở trước mặt Cao Gia, người nam nhân kia đã tuyên bố nàng là người của hắn, như vậy đối với nàng đã quá đủ, những chuyện khác không thể làm nàng dao động.

Suy nghĩ của nàng rất đơn giản, nữ nhân ở Đông Hoa Cung này nên là của hắn…

“Ây da… lại đâm vào nữa rồi… tha cho thiếp đi!”

Yên Thê một lần nữa yêu kiều nỉ non… lần đầu biết đến sự cường đại của nam nhân.

“Khà khà, ai bảo trước đây nàng dám chê ta nhỏ, lần này cho nàng nhớ đời.”

Lạc Nam tràn đầy kiêu ngạo tuyên bố.

Chúng nữ đưa mắt nhìn nhau, gò má từng người đỏ thẳm, ánh mắt như sắp chảy ra nước, chỉ có thể mắng hai tiếng:

“Gia súc!”

Lạc Nam thần thanh khí sảng ôm lấy Yên Thê rời khỏi nơi nghỉ dưỡng đến nghị sự phòng…

Bất quá xuyên suốt quảng đường, hắn phát hiện các nữ đệ tử hôm nay dùng ánh mắt cực kỳ quỷ dị xem lấy mình.

Có oán giận, có thẹn thùng, có xấu hổ, cũng có chờ mong…

“Cái quỷ gì thế? Ta đã làm gì à?” Lạc Nam ngờ vực không rõ.

“Chắc là các đệ tử thấy chúng ta thân thiết nên mới như thế.” Yên Thê nhoẻn miệng cười, như chim non nép sát vào người hắn.

“Có lẽ là vậy.” Lạc Nam gật gù, bất quá hắn không phải người e ngại có cử chỉ thân mật với nữ nhân của mình ở chốn đông người, Yên Thê đã là nữ nhân của hắn, cùng hắn luyện thành Long Tiên Thánh Điển, nàng đã là một người quan trọng không thể thiếu trong cuộc đời hắn.

Cũng không suy nghĩ nhiều, nắm tay Yên Thê đẩy cửa nghị sự phòng tiến vào.

Trong nháy mắt, Lạc Nam cảm nhận được bầu không khí âm trầm và lạnh lẽo.

Âm thầm rùng mình, trong lòng dâng lên dự cảm bất thường, Lạc Nam đảo mắt nhìn qua các vị cao tầng của Đông Hoa Cung.

Vân Duyên trên mặt phủ đầy sương lạnh, Hắc Bạch Y Nhân đứng sau lưng nàng không nói tiếng nào.

Cốt Nữ, Lê Sa khoanh tay trước ngực, ánh mắt không nhìn thẳng hắn.

Huyết Hàn Lệ ngồi trên bảo tọa, biểu lộ tràn ngập khinh bỉ.

Chỉ có Tuyết Mộng là vẫn ưu nhã đoan trang, nhìn thấy hắn và Yên Thê tiến vào liền gật đầu chào hỏi.

Lạc Nam nhịn không được tiến đến bên cạnh Tuyết Mộng, truyền âm hỏi nàng:

“Ta đã làm gì sai à?”

“Chúc mừng cung chủ lại có mỹ nhân.” Tuyết Mộng bình tĩnh nói.

“Ừm, Yên Thê và ta đã tiến thêm một bước.” Lạc Nam không phủ nhận gật gù:

“Nhưng chẳng lẽ các nàng vì vậy mà giận ta? Các nàng ghen à?”

“Ghen ngươi cái đại đầu quỷ!” Vân Duyên căm tức mắng.

“Khanh khách.” Huyết Hàn Lệ cười mỉa mai:

“Nam nhân thở hổn hển, nữ nhân rên rỉ dâm đãng, Đông Hoa Cung này là của ngươi nên ngươi muốn làm gì thì làm, đâu thèm để ý phiền toái của người khác…”

Lạc Nam nhất thời nhảy dựng lên, làm sao còn không hiểu chuyện gì xảy ra?

Hắn tức giận nắm lấy khí linh Tiểu Hoa trách cứ: “Hậu viện là nơi riêng tư của ta, vì sao không cách âm?”

“Địa Trưởng Lão yêu cầu người ta phóng đại chứ bộ.” Tiểu Hoa phụng phịu đáp.

Lạc Nam bất đắc dĩ vỗ vỗ trán, bàn tay nâng lên, hung hăng đét vào mông đít của Yên Thê một cú thật mạnh.

BỐP!

Sóng thịt cuồn cuộn, tiếng vang trong trẻo vọng lên khắp phòng.

“Đừng đánh nha…” Yên Thê đau đớn ôm mông, ánh mắt lại không che giấu vẻ nghịch ngợm nói:

“Ta chỉ muốn mở đường cho các tỷ muội thôi, đừng có ngượng ngùng nữa.”

“Chuyện đó cần nàng quan tâm sao?” Lạc Nam trừng mắt nhìn, hắn rốt cuộc hiểu ánh mắt quỷ dị của các nữ đệ tử và chúng nữ là đến từ đâu.

Lạc Nam chỉ cảm thấy hình tượng bá khí oai hùng, anh minh thần vũ của mình bị Yên Thê làm mất hết rồi.

Ngày sau chúng nữ Đông Hoa Cung chỉ xem hắn như một tên cung chủ sắc lang có ham mê biến thái, cố ý để các nàng nghe được thanh âm nhạy cảm.

Yên Thê ra dáng nhận sai, chịu tội đứng ở một bên.

Lạc Nam cũng hết cách, càng giải thích càng rối, hắn trực tiếp giả ngu ngồi lên bảo tọa, nghiêm túc nói rằng:

“Lần này nhờ có các nàng ra sức chúng ta mới đại thắng trước địch nhân, bổn cung cũng nhờ vậy đột phá Hồn Thánh Hoàng, thưởng phạt phân minh, nay bổn cung có thưởng.”

Hắn phất tay, đem Cối Xoay Linh Hồn và Khổ Ngục Hoả Sơn triệu hoán ra ngoài, đắc ý nói:

“Đây là hai kiện Chí Bảo hỗ trự tu luyện cao cấp, từ giờ nó sẽ được trưng dụng tại Đông Hoa Cung để tất cả thành viên sử dụng.”

Hắn giới thiệu công dụng của hai loại Chí Bảo.

Mặc dù chúng nữ đang giận dỗi nhưng khi nghe đến hai loại Chí Bảo phụ trợ lợi hại cao cấp như vậy cũng nhịn không được mắt đẹp tỏa sáng.

Đông Hoa Cung chính là nhà của tất cả các nàng, nhà càng có nội tình vững mạnh, càng có điều kiện phát triển thì ai mà chẳng vui mừng?

“Nếu ta nhớ không lầm, hai kiện Chí Bảo này cần rất nhiều Tu La Điểm để đổi lấy, ngươi từ đâu có được vậy hả?” Huyết Hàn Lệ lập tức thắc mắc.

Nàng nhớ rõ cả Cối Xoay Linh Hồn và Khổ Ngục Hoả Sơn là do vị Luyện Khí Sư cao cấp nhất của Tu La Giáo tốn rất nhiều tâm huyết mới có thể luyện thành, được đặt trong Tụ Bảo Tinh với giá trên trời.

Đừng nói là Tu La Sứ Giả, dù Lạc Nam có trở thành Tu La Thánh Tử cũng chưa đủ điều kiện để đổi lấy chúng nó.

“Bí mật…” Lạc Nam hướng Huyết Hàn Lệ rung đùi đắc ý:

“Chủ nhân của nàng bản lĩnh thông thiên, chút chuyện nhỏ đó sao làm khó được ta?”

“Hừ.” Huyết Hàn Lệ bĩu môi hừ một tiếng, bất quá vẻ tò mò trong mắt không sao giấu được.

Nàng hiểu Tu La Giáo chú trọng lợi ích đến mức độ nào, nếu Lạc Nam không có cống hiến ngập trời, hắn làm sao đổi được hai kiện đồ vật như vậy?

Chúng nữ hiện thời không còn tâm tư giận dỗi nữa, bắt đầu tập trung nghiên cứu và dùng thử hai kiện Chí Bảo.

Trong lúc nhất thời, chỉ còn một mình Lạc Nam rảnh rỗi… hắn đẩy cửa bước ra ngoài.

Huyết Hàn Lệ yên lặng đuổi theo sau lưng: “Làm sao đổi được hai thứ đó thế?”

“Bí mật tạo nên sự hấp dẫn của nam nhân.” Lạc Nam ra vẻ bí hiểm.

“Đáng ghét.” Huyết Hàn Lệ vung tay đánh hắn:

“Nếu ta không kịp trở về ngăn chặn Vạn Ứng Thiên cho ngươi, làm sao ngươi chiến thắng? Ta cũng góp công lớn nhưng không thấy ngươi thưởng gì cả.”

“Thế ai giúp nàng đúc lại cơ thể và Ngự Huyết Hồn Tướng?” Lạc Nam trợn tròn mắt.

“Người ta là nô lệ của ngươi mà, đó là trách nhiệm ngươi nên làm.” Huyết Hàn Lệ nở nụ cười.

Lạc Nam sắc mặt đen lại: “Ra sức thì kể công, được hưởng thì là trách nhiệm của ta, cẩn thận cái mông của nàng.”

“Biết rồi biết rồi…” Huyết Hàn Lệ chủ động khoác lấy tay hắn, ánh mắt lãnh diễm trở nên nhu hòa:

“Chủ nhân của thiếp là nhất, có được chưa?”

“Vậy thì tạm được.” Lạc Nam vuốt ve mái tóc đỏ rực của nàng, nhéo nhéo gò má trơn mịn của nàng cười nói:

“An Hinh đúng là có bản lĩnh, cơ thể này của nàng rất hoàn mỹ.”

Huyết Hàn Lệ cảm nhận được sự ám áp từ bàn tay của nam nhân, ánh mắt nhất thời có chút mơ màng.

Nàng cũng theo hắn lâu rồi nhưng đây là lần đầu tiên hai người có tiếp xúc cơ thể, trước đây chỉ là Linh Hồn không hoàn chỉnh, muốn chạm vào hắn cũng không chạm được.

Lạc Nam ngắm nhìn vẻ đẹp lãnh diễm của Huyết Hàn Lệ, không thể không cảm thán cả khí chất và dung mạo của nàng đều có nét tương đồng với Huyết Yêu Cơ, nhìn qua đã biết là một đôi tỷ muội.

“Đúc lại cơ thể và đúc nên Ngự Huyết Hồn Tướng khiến thực lực gia tăng, bất quá tu vi trước đây của thiếp chính là Tam Cảnh Chí Tôn, hiện tại chỉ còn là Nhất Cảnh.” Huyết Hàn Lệ tiếc nuối than thở:

“Bằng không Vạn Ứng Thiên đừng mong đào tẩu.”

“Mọi thứ đều có giá của nó.” Lạc Nam hài lòng nói:

“Nàng đánh mất thân thể bao nhiêu năm, chỉ còn lại linh hồn yếu ớt, có thể khôi phục đến mức này đã là kỳ tích rồi… tu vi có thể luyện lại, không phải vấn đề gì nghiêm trọng.”

Huyết Hàn Lệ nở nụ cười tuyệt mỹ, môi đỏ như son đặt lên gò má hắn: “Thật ra có nằm mơ thiếp cũng không nghĩ đến mình có được ngày hôm nay.”

“Vừa cười vừa khóc?” Lạc Nam đưa tay gạt đi nước mắt của nàng.

Rõ ràng mặc dù luôn tỏ ra bình tĩnh nhưng sự thay đổi to lớn của vận mệnh vẫn khiến người có tâm cảnh cứng cõi như nàng phải xúc động.

Cứ tưởng cả đời ở vào trạng thái linh hồn yếu ớt, bị xem như vật phẩm trong Tụ Bảo Tinh nhưng không ai dám đổi lấy…

Hiện tại có lại thân thể với căn cơ vững chắc, đúc được Chí Tôn Pháp Tướng cường đại, trở về làm một nữ Chí Tôn cường giả cao cao tại thượng.

Huyết Hàn Lệ tuy rằng không nói ra, nội tâm của nàng thừa hiểu nhờ đâu mà mình có được tất cả những thứ này.

“Là bụi bay vào mắt.” Huyết Hàn Lệ thanh lãnh kiêu hãnh nói.

Ở thời khắc sống lại, Huyết Hàn Lệ đã cam tâm tình nguyện trở thành cái bóng của một người, nguyện ý vì hắn mà khiêu vũ.

Ngay cả ngôi vị Tu La Giáo Chủ mà nàng từng rất khao khát kia cũng trở nên rất nhạt… rất nhạt trong nội tâm của nàng.

Cảm nhận được sự biến hóa trong nội tâm của Huyết Hàn Lệ, Lạc Nam đặt môi hôn nhẹ lên trán nàng.

Ở khoảnh khắc đó, Huyết Hàn Lệ run rẩy mãnh liệt, ánh mắt phức tạp nhìn lấy hắn, thanh âm có vẻ mất bình tĩnh:

“Tại sao?”

“Giữa chúng ta đã không cần ràng buộc, ta tin tưởng nàng.” Lạc Nam nắm chặt tay giai nhân.

Vừa rồi khi hôn nàng, hắn đã giải trừ khế ước U Hồn Nô Lệ.

Điều này đồng nghĩa Huyết Hàn Lệ không còn là nô lệ của hắn, nàng đã chính thức có được sự tự do.

Nàng hoảng hốt nghĩ rằng hắn không cần mình… nhưng khi bàn tay mềm mại được hắn nắm chặt, cõi lòng của nàng tràn đầy ấm áp, giọng điệu cũng trở nên ôn nhu:

“Thật ra đã sớm quen với ràng buộc, giải trừ như vậy có phần không quen lắm…”

“Nếu nàng thích, sau này có thể ràng buộc bởi thứ khác.” Lạc Nam bật cười.

Nàng yên lặng không nói lời nào, chỉ là vô thức tựa sát vào người hắn.

Cái tên nam nhân này có lẽ đào hoa không ai bằng, mỹ nhân như trăm hoa vờn quanh, nàng cũng chỉ là một trong số những bông hoa của hắn, tô điểm cho sự yêu nghiệt và con đường trưởng thành của hắn.

Nhưng chỉ có hắn mới khiến nàng cam tâm tình nguyện trở thành một đoá hoa… nếu hắn không phải kẻ như vậy, chắc gì đã khiến nàng đã cảm thấy hứng thú.

Nàng ở trước mặt hắn tỏ vẻ lãnh diễm, kiêu ngạo, không phục, khinh bỉ, chế nhạo…

Rõ ràng hắn là người duy nhất khiến nàng bộc lộ nhiều cảm xúc như vậy thay vì sự hờ hững và lạnh nhạt vốn có mà nàng hay trưng ra khi đối diện với người khác.

Nàng không có quyền lựa chọn…

Đang suy nghĩ miên mang, Lạc Nam bỗng lấy ra một khối lệnh bài đưa đến trước mặt.

Huyết Hàn Lệ tròn xoe cả hai mắt, môi đỏ hé mở có thể nhét vào cả một quả trứng gà.

Có thể khiến nàng biểu lộ đặc sắc như vậy… lệnh bài này không tầm thường.

“Tu… La… Chủ… Lệnh!?” Huyết Hàn Lệ hoài nghi mình nhìn lầm, ngay cả lời thốt ra khỏi miệng cũng cảm thấy khó tin.

“Gặp giáo chủ còn không mau chào?” Lạc Nam nghiêm mặt hỏi.

“Ở đâu… đừng nói là trộm?” Huyết Hàn Lệ đầy lo lắng nắm chặt tay hắn:

“Mau trả lại, đừng có điên, nữ nhân kia không dễ trêu vào!”

Với thiên phú của vị muội muội kia, Huyết Hàn Lệ không hoài nghi giờ đây nàng ta chính là Cửu Cảnh Chí Tôn khủng bố.

Nam nhân này dám trêu vào, chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Lạc Nam nở nụ cười, bàn tay khẽ lật, Thiên Cơ Lâu sau khi đưa mấy thê tử về Thanh Long Thánh Địa đã quay lại.

“Đi! Ta mang nàng đi gặp một người… à, phải nói là hai người.”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237