Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 150
Phần 150

Ẩn Châu một nơi nào đó…

Bầu trời màu đỏ, hoàn cảnh âm u, xung quanh là những gốc đại thụ che trời, vô số bụi rậm, núi đá, trung tâm lại là đầm lầy kịch độc sẵn sàng thôn phệ bất cứ thứ gì xui xẻo rơi vào, khung cảnh như không thuộc về nhân thế.

Cũng không nhìn thấy bất cứ thân ảnh con người nào, ngược lại là hàng loạt tồn tại quỷ dị hàng lâm.

Trên nhánh cây, một con quạ đen với đôi mắt màu máu khẽ đậu xuống.

Cách nó không xa, có con biên bức từ trong bóng tối hiện thân, treo ngược toàn thân.

Lại ở phạm vi lân cận, một linh hồn như lệ quỷ dữ tợn với toàn thân bị các loại gông cùm xiềng xích cắm xuyên qua đang lơ lửng.

Từ dưới lòng đất, từng nhánh xương trắng chậm rãi leo lên, ngưng tụ thành một bộ bạch cốt hoàn chỉnh.

Bên dưới đầm lầy, một cái tay khô gầy với đầy rẫy các vết thương tích trồi lên.

Không gian nứt ra, có một con mắt đục ngầu hờ hững lộ diện.

Kẽo kẹt, thanh âm kỳ quái vang vọng, một kiện quan tài bằng đồng phủ đầy rong rêu chẳng biết từ đâu lướt đến.

Nhìn khắp toàn cảnh, ngươi sẽ còn chứng kiến không ít loại đồ vật kỳ lạ khác như côn trùng, độc xà, phù văn trôi nổi, thậm chí là một cái bóng hư vô mờ mịt chẳng rõ hình dạng.

Các thứ ly kỳ cổ quái tập hợp, khung cảnh rùng mình khiến bất kỳ ai cũng có khả năng quay lưng chạy thục mạng.

Nhưng nếu ngươi là người có kiến thức cao tuyệt hoặc từ nhỏ đã sinh ra ở Ẩn Châu, ngươi sẽ biết những thứ đồ vật cực kỳ quái dị hợm đang ở nơi này đều là tiêu chí tượng trưng cho các vị cường giả hàng đầu, kém nhất cũng phải là Ngũ Cảnh Chí Tôn.

Đã có vô số năm, các loại tiêu chí này chưa từng tụ tập lại cùng một chỗ…

Vậy mà hôm nay, bọn hắn đều đồng loạt xuất hiện rồi.

Không dây dưa dài dòng, con quạ đen trợn ngược đôi mắt đỏ, thanh âm như tiếng gọi oán hồn quát lên:

“Tà Nhãn Lão Quái, Độc Uyên Lão Tổ… hai ngươi nuốt trọn Bảo Tàng Động thì cũng thôi, nhưng lau mồm không sạch dễn đến một đám quái vật ngấp nghé, ảnh hưởng toàn bộ Ẩn Châu, tính sao đây hả?”

Tiếng quát của con quạ vừa dứt, toàn bộ tồn tại có mặt đều khóa chặt khí tức vào cánh tay nhô lên từ đầm lầy và con mắt đang trôi nổi giữa hư không.

Con mắt đang trôi nổi kia chính là hiện thân từ Tà Nhãn Lão Quái, mà cánh tay xấu xí gớm ghiếc kia cũng chính là tiêu chí của Độc Uyên Lão Tổ.

Hiển nhiên việc Tà Nhãn Lão Quái và Độc Uyên Lão Tổ ra tay trấn lột Bảo Tàng Động ở Tây Châu không qua được cảm ứng của những tồn tại ở đây.

“Ẩn Châu không phải quả hồng mềm để các đại châu khác ngấp nghé, bình thường bọn hắn cũng kiêng kỵ chúng ta nên không dám chen chân vào, nhưng Bảo Tàng Động chính là một khối bánh lớn, bất cứ ai cũng muốn cắn một miếng.” Từ trong cổ quan tài đồng cũ, thanh âm khàn khàn truyền ra:

“Ngay cả lão phu cũng không ngoại lệ.”

Những tồn tại khác tán thành lời này, bất kỳ vật phẩm nào đạt đến Bát Phẩm, Cửu Phẩm Chí Tôn đều là thứ chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, dù Cửu Cảnh Chí Tôn dốc sức tìm kiếm cũng không phải chuyện đơn giản, Bảo Tàng Động tương truyền có không ít vật phẩm cấp bậc đó, thử hỏi ai mà không tham lam?

Cánh tay bên dưới đầm lầy rung rẩy kịch liệt, trong lòng bàn tay bỗng nhiên mở ra một cái miệng với hàm răng đen kịch, nước bọt phun ra khàn khàn nói:

“Các ngươi đều bị lừa, toàn bộ thiên hạ đều bị lừa, Bảo Tàng Động không có cái rắm gì cả.”

Hiển nhiên Độc Uyên Lão Tổ muốn thanh minh, cánh tay lắc lư liên tục, cái miệng giữa lòng bàn tay vẫn không ngừng nói:

“Không tin các ngươi hỏi Tà Nhãn Lão Quái.”

“Bảo Tàng Động đây, các ngươi tự mà xem.” Con mắt đục ngầu vậy mà hừ một tiếng, sau đó tròng mắt tách ra, một kiện Chí Bảo cao cấp có hình hang động ầm ầm rơi xuống.

Chính là Bảo Tàng Động.

Nếu nói thứ gì quý nhất thuộc Bảo Tàng Động lúc này, thì chính là bản thân nó, bởi vì bên trong chẳng có cái rắm gì cả, trong khi Bảo Tàng Động cũng là một kiện Không Gian Pháp Bảo tương đối cao cấp, có thể dùng làm căn cứ của đại thế lực.

Đáng tiếc, lời của Độc Uyên Lão Tổ và Tà Nhãn Lão Quái không khiến những tồn tại khác tin tưởng.

“Khặc khặc, các ngươi nghĩ đám chúng ta rớt mất não rồi sao?” Con biên bức đang treo ngược cất tiếng cười rét lạnh:

“Nếu Bảo Tàng Động rơi vào tay bổn tọa, bổn tọa cũng sẽ lấy sạch vật phẩm bên trong sau đó tuyên bố nó chẳng có gì, nhưng nào có chuyện ngon ăn như thế?”

“Độc Uyên, Tà Nhãn… hai người các ngươi rất khá, muốn húp trọn Bảo Tàng Động, còn muốn Ẩn Châu phải gánh phiền toái thay các ngươi sao?” Bộ bạch cốt rung động lách cách tạo thành thanh âm:

“Nếu không chia đều, chúng ta sẵn sàng đem hai ngươi giao cho đám sói đói đang rình rập ngoài kia.”

“Khốn kiếp.” Tà Nhãn Lão Quái trong lòng cuồng mắng, hắn sớm biết kiểu gì bọn này cũng không tin lời của mình, mà đổi lại là hắn cũng sẽ không tin chuyện ma quỷ như vậy.

Rõ ràng các ngươi đã trấn lột Bảo Tàng Động trong sự bất lực và uất ức của hai nữ cường nhân Tây Châu, kết quả các ngươi nói Bảo Tàng Động trống rỗng, ai sẽ tin ngươi?

“Tính sao đây?” Tà Nhãn Lão Quái bí mật truyền âm trao đổi với Độc Uyên Lão Tổ.

Cả hai bọn hắn đã rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, bất kể là cường giả ở bên ngoài hay cường giả tại Ẩn Châu đều không tin tưởng lời của bọn hắn.

Kêu bọn hắn lấy tài sản ra, bọn hắn không có thì lấy cái rắm a.

Giải thích thì chẳng ai tin tưởng, thậm chí dù tình nguyện cho sưu hồn, kiểm tra ký ức cũng vô dụng mà thôi…

Đạt đến cấp độ như bọn hắn, có vô số phương pháp để thay đổi ký ức, có rất nhiều phương pháp để qua mặt việc sưu hồn.

Cường giả như bọn hắn chỉ tin tưởng vào điều mà bản thân muốn tin, trừ khi có nhân vật nghịch thiên nào đó nắm giữ Thời Gian đến mức đăng phong tạo cực, ngược dòng quá khứ tìm hiểu thực hư mới có thể chứng minh lời của Tà Nhãn và Độc Uyên là sự thật.

“Trước mắt đẩy lùi phiền toái bên ngoài, nội bộ tính sau.” Độc Uyên Lão Tổ truyền lại ý niệm:

“Cứ hứa hẹn lừa gạt với mấy lão này.”

“Có ổn không?” Tà Nhãn Lão Quái âm thầm hít sâu.

“Hừ, bọn khốn này đều là lũ tham lam, cứ để bọn nó ra sức.” Độc Uyên Lão Tổ lạnh lùng truyền đạt:

“Chuyện kia chưa thành, dù sau đó biết rằng bị lừa, bọn hắn cũng không dám giết chúng ta, cùng lắm ta và ngươi bỏ trốn.”

“Tốt.” Tà Nhãn Lão Quái cũng là người quyết đoán, lập tức đồng tình.

“Xà! Thế nào? Thương lượng xong chưa? Xà…” Thấy Tà Nhãn và Độc Uyên trầm mặc hồi lâu, con độc xà nằm trên đất mở miệng thúc giục.

“Hừ, tài sản trong Bảo Tàng Động đã được hai chúng ta cất ở một nơi cực kỳ bí mật.” Tà Nhãn Lão Quái âm u cất giọng:

“Đợi các ngươi đem phiền toái bên ngoài giải quyết, lúc đó chia nhau cũng không muộn.”

“Chịu thừa nhận nuốt trọn tài sản rồi sao?” Đám đông nhao nhao cười lạnh.

“Tiền trao cháo múc.” Cái bóng không rõ hình dạng gằn giọng:

“Đem tài sản chia trước đi rồi chúng ta xuất thủ.”

“Chia cái rắm.” Độc Uyên Lão Tổ phẫn nộ mắng: “Bảo Tàng Động là do chúng ta phí công lấy được, các ngươi chưa ra chút sức nào đã muốn chia?”

“Không sai, ít nhất cũng phải đem đám lang sói bên ngoài xua đuổi rồi tính tiếp.” Tà Nhãn Lão Quái thái độ kiên quyết:

“Bằng không hai chúng ta thà rằng đem tài sản tẩu tán cho đám lang sói cũng không chừa lại cho các ngươi chút cặn bả nào.”

“Hai lão quái vật các ngươi rất giỏi a.” Linh Hồn lệ quỷ rõ ràng tức giận.

Cục diện giằng co hồi lâu, bỗng nhiên giữa hiện trường có thanh âm uy nghiêm vang vọng:

“Cứ làm theo lời bọn hắn, giải quyết phiền toái bên ngoài trước rồi phân chia Bảo Tàng Động, chuyện kia ảnh hưởng đến tương lai của Ẩn Châu, đừng vì chút tài sản mà xảy ra sự cố.”

“Tốt!”

Khi thanh âm này vừa hiện diện, toàn bộ đều nhất trí tán thành, không còn chút dị nghị.

Theo sau đó, tất cả tồn tại quỷ dị đều lần lượt biến mất…

Mà vùng không gian này cũng phục hồi trở thành một nơi hoang vắng bình thường, chẳng còn chút âm u hay nguy hiểm…

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237