Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 86
Phần 86

PHỐC!

Đầu lâu tung bay, cột máu phóng lên tận trời, Tu La Sứ Giả có tu vi Thánh Đế Hậu Kỳ dù đã dốc hết thủ đoạn cũng không chống nổi được một khắc, lập tức bị đào thải.

Lạc Nam biểu lộ lạnh lùng, Dịch Chuyển Tức Thời triển khai, lập tức xuất hiện giữa hai tên Tu La Sứ Giả cũng là Thánh Đế đang đại chiến.

Lạc Hồng Kiếm mang theo sức mạnh của Oanh Thiên Tổ Phù, Thiên Địa Kiếm Thủy, Tàn Kiếm Ma Hồn… và Tinh Thần Tụ Hội với biển sao đầy trời đang phủ xuống.

Xích Tà Kích mang theo uy lực của 200 hành tinh đang xoay tròn trong đan điền.

Kiếm và Kích cùng lúc tấn công, nhắm thẳng về hai tên Thánh Đế bất chấp địch ta.

“Cuồng vọng!” Hai vị Thánh Đế nộ hống, trực tiếp triệu hoán hai tôn Pháp Tướng đứng sừng sững trước mặt mình, toàn lực tấn công Lạc Nam.

XOẸT!

PHỐC!

Mặc cho bọn hắn cố gắng đến mức nào, ánh kiếm màu hồng và kích ảnh màu đen vẫn cường ngạnh hủy diệt công kích của bọn hắn, nghiền nát Pháp Tướng của bọn hắn, sau đó trực tiếp tác động vào cơ thể của bọn hắn.

ĐÙNG ĐÙNG…

Cả hai đồng loạt nổ tung, cơ thể chia năm xẻ bảy.

Lạc Nam ánh mắt híp lại, muốn thi triển Đoạt Hồn thử xem sao nhưng đã phát hiện Linh Hồn của hai tên này biến mất bí ẩn, hiển nhiên là chịu tác động đến từ sự thiết lập của Chiến Vũ Tinh, bọn họ không hoàn toàn chết đi.

Cảm thấy tốc độ tàn sát đối thủ của mình vẫn còn kém hơn tên khổng lồ, sợ rằng khi Tu La Thánh Chiến kết thúc vẫn chưa làm thịt đủ 1000 người, sắc mặt Lạc Nam liền trở nên lãnh khốc.

Ý niệm vừa động…

Vạn Kiếm Lôi, Thiên Địa Kiếm Thủy, Tàn Kiếm Ma Hồn, Linh Hồn Hóa Kiếm… các loại thủ đoạn tạo kiếm đều được Lạc Nam sử dụng.

Vũ Hoàng Kiếm, 9998 thanh Cửu Tinh Thánh Kiếm dưới sự thống ngự của Đế Tôn Kiếm cũng đã hàng lâm.

Tất cả thông qua Quy Kiếm Tổ Phù điều động, điên cuồng ngân vang, điên cuồng rít gào.

“Diệt Thần Kiếm Trận!”

Lạc Nam ngửa đầu rống to, thanh âm đầy táo bạo.

Bá Đỉnh trong đan điền của hắn điên cuồng bị rút ra Bá Lực để cung cấp cho Diệt Thần Kiếm Trận trạng thái khủng bố nhất từ trước đến giờ.

Chỉ trong nháy mắt, Bá Lực cạn kiệt sạch sẽ.

Nhưng Diệt Thần Kiếm Trận cũng đã hoàn thành, nó mang theo kinh thiên động địa kiếm khí và sát khí như một cái máy xoay thịt khổng lồ bao phủ vạn dặm chiến trường.

“Làm sao có thể?”

“Trời ơi! Tên này điên rồi!”

“Khốn nạn, làm sao có thể mạnh như vậy?”

“Hắn còn là người không?”

“Đại Kiếm Trận quá mức khủng bố!”

“Chúng ta tiêu rồi!”

Hàng loạt vị Tu La Sứ Giả đang yên đang lành sắc mặt đại biến, bị rơi vào bên trong phạm vi tàn phá của Diệt Thần Kiếm Trận.

KENG!

Vạn kiếm hòa minh, sát khí phóng lên tận trời, vô vàn thanh kiếm cực mạnh bắn phá dữ dội, đâm chém tất cả, xuyên thủng tất cả những gì trong phạm vi mà chúng nó có thể tác động.

Bất chấp các vị Tu La Sứ Giả dùng đủ mọi thủ đoạn từ đào vong hay chống lại đều không có kết cục tốt, toàn bộ hóa thành mảnh vụn và tiêu tan.

Số ít Tu La Sứ Giả tinh thông Không Gian Chi Lực, chỉ vừa bị chém vài nhát đã vội vàng dịch chuyển ra khỏi phạm vi Diệt Thần Kiếm Trận.

Cứ tưởng sẽ thoát thân nhưng bọn hắn đều đã lầm…

XÈO XÈO XÈO…

Từ nơi vết thương, da thịt của bọn hắn đều bị ăn mòn một cách triệt để, toàn thân đau nhứt, linh hồn đau đớn tê liệt như sắp nổ tung.

“Trời ơi, trên lưỡi kiếm còn có kịch độc!” Một tên không cam lòng gào thét trước khi ngã xuống.

Không sai, bên trên mỗi thanh kiếm trong Diệt Thần Kiếm Trận đều được thẩm thấu độc lực từ Độc Đỉnh, với số lượng Độc Văn mà Lạc Nam nắm giữ, ngay cả Thánh Đế trúng một tia Độc Lực của hắn cũng sẽ quy thiên.

Chỉ trong ngắn ngũi vài phút đồng hồ, hàng nghìn vị Tu La Sứ Giả bị Diệt Thần Kiếm Trận quy mô lớn nhất từ trước đến nay đào thải, tốc độ còn khủng khiếp hơn tên khổng lồ ra tay.

Tình cảnh này khiến toàn trường tĩnh lặng, từng đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm tên nam tử đang khoanh chân ngồi xếp bằng kia, bên trong đáy mắt là vô vàn kinh sợ.

Tu La Sứ Giả thế hệ này lại tồn tại một yêu nghiệt cấp độ này?

Năm đó ngay cả Huyết Thánh Nữ chiến thắng đầy thuyết phục trong Tu La Thánh Chiến cũng không gây ra động tĩnh khủng khiếp, một người áp đảo toàn cục như thế…

Quan trọng nhất, tu vi mà kẻ này biểu hiện chỉ ở mức Thánh Tôn Trung Kỳ mà thôi.

“Thánh Nữ, nhận định của ngài quả thật không sai… kẻ này quá mức…”

Lãnh Huyết Tinh bên trong đại điện, một vị mỹ phụ nhân phong vận thành thục, quyến rũ diễm lệ như trái đào chín hướng Huyết Thánh Nữ thán phục nói.

Trước mặt hai người là một hình chiếu đem toàn bộ cảnh tượng xảy ra ở Chiến Vũ Tinh phát đến.

“Bổn Thánh Nữ nhìn người đã bao giờ sai?” Huyết Thánh Nữ giọng điệu hờ hững:

“Chỉ tiếc Dạ Thanh Thu đã đi trước một bước, hiện tại muốn lôi kéo hắn sợ là không dễ dàng.”

“Hay để thiếp thân sử dụng mỹ nhân kế?” Mỹ phụ sóng mắt luân chuyển:

“Đến lúc đó có thiếp thân và Tử Toàn Cơ kết hợp, giúp Thánh Nữ lôi kéo hắn.”

“Bên cạnh hắn mỗi lần đều không thiếu hoa đẹp vờn quanh, sợ rằng mỹ nhân kế của ngươi không được.” Huyết Thánh Nữ lạnh nhạt nói.

Trong mắt mỹ phụ hiện lên vẻ không phục, nàng chính là tình nhân trong mộng của vô số nam nhân, mỹ sắc không thua kém so với Tử Toàn Cơ hay Hắc Phù Dung, chỉ cần tên kia là thái giám, nàng chẳng sợ không mê hoặc được hắn.

Bất quá nàng không dám cãi lời của Huyết Thánh Nữ, ánh mắt híp lại đề nghị:

“Vậy chi bằng nhân lúc hắn còn chưa trưởng thành…”

Nàng đưa tay lên cổ gặt nhẹ.

“Haha.” Huyết Thánh Nữ thanh lãnh cười, tiếng cười chất chứa sự tôn nghiêm và tự tin tuyệt đối:

“Bổn thánh nữ là loại người sợ đối thủ của mình trưởng thành sao? Ta thậm chí còn mong hắn trưởng thành nhanh chóng một chút, như vậy cuộc chơi mới thú vị.”

Trong mắt mỹ phụ hiện lên vẻ bội phục và tôn kính, Huyết Thánh Nữ quả thật có đầy đủ phẩm chất để trở thành Tu La Giáo Chủ thế hệ kế tiếp.

Chỉ riêng phần khí phách không sợ hãi trước mọi thể loại địch nhân như vậy đã định trước nàng sẽ trở nên vĩ đại.

“Cái tên này mỗi lần đều khiến người ta kinh ngạc a…”

Trên một tiểu tinh cầu màu xanh như ngọc lục bảo, trong tiểu trúc lâm bên hồ nước thanh mát, Dạ Thanh Thu mắt đẹp lóe lên dị sắc nhìn cảnh tượng trên hình chiếu ở trước mặt.

Bên cạnh nàng, Ninh Vô Song và Ninh Huyền Tâm tràn đầy tự hào và kiêu hãnh không chút che giấu được.

“Khanh khách, bị tiểu tử nhà ta mê muội rồi sao?” Ninh Vô Song che giấu viền mắt ngấn lệ vì xúc động của mình, ngược lại cố tình nở nụ cười trêu chọc Dạ Thanh Thu.

Dạ Thanh Thu chớp chớp đôi mắt đẹp đầy hồ nghi hỏi: “Hắn thật sự là nhi tử của cái tên Lạc Chiến Quốc kia sao? Ngươi không có bí mật vụng trộm với đại năng Cấm Kỵ nào chứ?”

Nàng hoài nghi không phải không có căn cứ, rõ ràng Lạc Nam và Lạc Chiến Quốc hoàn toàn đối lập nhau.

Lạc Chiến Quốc diện mạo bình phàm có chút oai hùng, Lạc Nam tuấn mỹ vô song.

Lạc Chiến Quốc chung thủy với một mình Ninh Vô Song, Lạc Nam khắp nơi hái hoa bắt bướm.

Lạc Chiến Quốc ngu trung cứng đầu, biết chết vẫn đâm đầu vào vì lý tưởng… Lạc Nam lại tràn đầy tà dị, hành sự không theo lẽ thường.

Lạc Chiến Quốc thiên phú bình thường, thực lực cả đời chỉ dừng chân ở Thánh Đế… Lạc Nam lại có thể lấy tu vi Thánh Tôn làm gỏi đại lượng Thánh Đế.

Chẳng có một điểm giống nhau nào, Dạ Thanh Thu nghi vấn Lạc Nam là hậu duệ của Ninh Vô Song và Cấm Kỵ đại năng bí ẩn nào đó.

“Câm miệng!” Ninh Vô Song nghe vậy giận dữ, lạnh lùng nói:

“Ta chính là mẹ chồng của ngươi, cẩn thận cái mồm!”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237