Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 122
Phần 122

Bảo Tàng Động là một không gian rộng lớn và phức tạp…

Lối vào chỉ có một nhưng người tiến vào sẽ bị truyền tống đến bất kỳ địa phương nào bên trong động, hơn nữa khắp nơi còn thêm đủ loại cạm bẫy do Kiêu Hùng Bang bố trí nhằm ngăn ngừa có trộm viếng thăm.

Năm đó chỉ có nhân vật của Kiêu Hùng Bang sở hữu Lệnh Bài đặc thù mới có quyền tự do thoải mái đi lại trong Bảo Tàng Động, khi Kiêu Hùng Bang bị diệt, những Lệnh Bài đó cũng không còn tồn tại, vì thế hậu nhân sau này tiến vào Bảo Tàng Động cũng phải hết sức thận trọng.

“Đây là nơi nào nha?”

Lôi Giai Nghi đánh giá quang cảnh trước mắt sau khi tiến vào Bảo Tàng Động, nàng đang đứng ở giữa một đại điện cũ nát, khắp nơi là không gian rạn vỡ và những quả cầu ánh sáng trôi nổi khắp nơi.

Lạc Nam đưa mắt nhìn những quả cầu này, nhất thời hít một ngụm khí lạnh.

Bên trong các quả cầu là hàng trăm các loại đan dược cao cấp mà hắn chỉ có dịp biết được từ thông tin trên Nguyên Đan Bí Điển.

Đây là những đan dược đặc thù cần tài nguyên hy hữu và Luyện Đan Sư trình độ cao mới có thể luyện thành, ngay cả Lạc Nam hiện tại cũng phải thèm nhỏ dãi.

“Thất Khiếu Tâm Đan, loại Chí Tôn Đan giúp người sở hữu Thất Khiếu Linh Lung Tâm gia tăng ngộ tính, lĩnh ngộ Thần Thông, Bí Thuật tương ứng với khả năng của mình.”

“Lọc Huyết Hoán Mệnh Đan, loại Chí Tôn Đan giúp sinh linh sử dụng thanh lọc và nâng cấp huyết mạch, thay đổi vận mệnh, công năng tương tự với Phản Tỉnh Huyết trong truyền thuyết, hơn nữa chỉ cần một viên là đáp ứng được công dụng thay vì cần đến số lượng lớn Phản Tỉnh Huyết.”

“Phá Thi Độc Đan, là Chí Tôn Đan có thể giải trừ Thi Độc cường đại, biến người khác thành cương thi của một số Độc Tu và Thi Tu sử dụng, ngay cả Thi Độc cao cấp nhất cũng có thể dùng Phá Thi Độc Đan phá giải.”

Sau khi quan sát những đan dược ở bên dưới, Lạc Nam hướng mắt nhìn đến quả cầu ở nơi cao nhất, chỗ đó có một viên đan dược màu tím sặc sở lóa mắt, bên ngoài lớp vỏ của đan dược còn xuất hiện chín đường Đăn Văn chằn chịt như có sinh mệnh.

“Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan, đây là Cửu Phẩm Chí Tôn Đan, nghịch thiên cải mệnh, cửu chuyển hoàn hồn, giúp thi thể của Cửu Cảnh Chí Tôn trở xuống sinh ra linh hồn giữ nguyên ký ức của kiếp trước, một lần nữa trọng sinh.”

“Ực…” Lạc Nam nuốt nước miếng:

“Không nghĩ đến những đan dược cao cấp bậc nhất bên dưới Cấm Kỵ cũng đều tồn tại, xem ra đại điện cũ nát này là nơi cất chứa đan dược của Kiêu Hùng Bang rồi.”

“Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan là đan dược khủng bố nhất ở đây.”

“Ừm.” Lôi Giai Nghi gật mạnh đầu: “Nghe nói trong thời loạn lạc, Kiêu Hùng Bang đã bắt cóc không ít Luyện Đan Sư hàng đầu Tây Châu về phục vụ cho bọn hắn.”

Lạc Nam chép miệng, chẳng trách các đại thế lực đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán để được một cơ hội tiến vào Bảng Tàng Động tầm bảo.

Theo hắn thấy, Lôi Giai Nghi chỉ cần tùy tiện lấy một viên đan dược ở đại điện này rồi ra ngoài cũng là cơ duyên cực kỳ to lớn rồi.

“Muội muốn tìm thứ gì đây?” Lạc Nam nằm trên bả vai của nàng lười biếng hỏi.

“Đương nhiên là Vĩnh Hằng Thuộc Tính.” Lôi Giai Nghi nghiêm túc đáp.

“Nha đầu ngốc!” Lạc Nam bật cười:

“Ta biết Vĩnh Hằng Thuộc Tính rất quan trọng đối với muội, nhưng thử nghĩ mà xem… giá trị của một viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan vượt xa Vĩnh Hằng Thuộc Tính, nếu muội mang ra ngoài sẽ thừa sức đổi được ít nhất là ba loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính.”

“Ờ ha.” Lôi Giai Nghi hai mắt sáng rực hẳn lên:

“Vậy chúng ta lấy nó.”

Nói xong, nàng cực kỳ khôn khéo dùng hai tay kết ấn.

Theo sau đó, từ cơ thể của nàng có một dòng nước tiến ra, ngưng kết thành một Lôi Giai Nghi phiên bản trong suốt đứng ở phía trước.

“Đây là?” Lạc Nam tò mò hỏi, hắn nhận ra dòng nước vừa hóa thành Lôi Giai Nghi chính là một loại Vĩnh Hằng Thuỷ.

“Tên của nó là Nhân Bản Hồn Thuỷ, có tác dụng tạo ra một bản sao làm bằng nước của chủ nhân, có được cả linh hồn không khác gì người sống.” Lôi Giai Nghi mỉm cười giới thiệu:

“Muội thường dùng Nhân Bản Hồn Thuỷ để dò tìm, khám phá những nơi nguy hiểm.”

Nàng nhẹ động ý niệm, bản sao làm bằng nước của nàng liền đạp không bay lên.

Hiển nhiên Lôi Giai Nghi cũng biết bên trong Bảo Tàng Động nguy hiểm khắp nơi, cần có Nhân Bản Hồn Thuỷ hỗ trợ đi trước.

ẦM!

Quả nhiên Nhân Bản Hồn Thuỷ vừa mới bay lên không trung, biến cố liền phát sinh.

Không gian bên trong đại điện trở nên đông cứng như đá, hung hăng siết chặt vào trung tâm, ở bên trên lại có áp lực cực đại hàng lâm mà xuống, toàn lực trấn áp.

BÙM!

Trong nháy mắt, bản sao làm bằng nước của Lôi Giai Nghi bị trấn đến nổ tung, hóa thành vô số giọt nước văng tung tóe.

Những giọt nước này được Lôi Giai Nghi thu trở về cơ thể, một lần nữa biến thành bản sao phân thân hiện ra trước mặt nàng.

“Lợi hại…” Lạc Nam cảm thán một tiếng, hắn vừa khen nguy hiểm ở đại điện, vừa khen thủ đoạn cẩn thận của Lôi Giai Nghi.

Lôi Giai Nghi không phục chu môi, muốn tiếp tục lấy Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan.

“Khoan đã, hay chúng ta đi xem hết một vòng, nếu không có thứ gì quý giá hơn thì quay lại lấy Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan cũng không muộn.” Lạc Nam đề nghị.

“Tốt.” Lôi Giai Nghi đối với hắn nói gì nghe nấy.

Đã có kinh nghiệm, Lôi Giai Nghi liền để Nhân Bản Hồn Thuỷ đi trước dò đường, nàng và Lạc Nam theo ở phía sau.

Nếu có xảy ra nguy hiểm, Nhân Bản Hồn Thuỷ sẽ gánh vác tất cả sau đó phục hồi nguyên trạng.

Ba ngày trôi qua, một người một chuột băng qua một hành lang thông đạo khá dài đen kịch, tiến vào một gian đại điện khác.

Đại điện này không phải nơi cất chứa đan dược như trước đó, mà là nơi cất chứa số lượng lớn nguyên liệu để đúc nên Chí Tôn Pháp Tướng.

Lạc Nam đếm sơ qua, có đến gần nghìn loại nguyên liệu đúc Chí Tôn Pháp Tướng, đủ loại đẳng cấp, đủ loại thuộc tính, thậm chí một vài nguyên liệu mà ở bên ngoài không tồn tại.

Bất quá kiến thức của Lạc Nam đối với nguyên liệu đúc Chí Tôn Pháp Tướng không sánh bằng kiến thức về đan dược, vậy nên hắn chỉ nhận biết được vài chục loại, số còn lại thì dốt đặc cán mai, nhưng dựa vào khí tức mà chúng nó tỏa ra liền có thể phán đoán một vài loại đạt đến Bát Phẩm, Cửu Phẩm Chí Tôn cấp bậc.

“Oa, trên kia chính là Đa Hệ Cổ Thạch, nguyên liệu quan trọng nhất để đúc được Vĩnh Hằng Pháp Tướng.” Lôi Giai Nghi xém chút nhảy dựng lên, kích động chỉ về một trong lác đác vài nguyên liệu nằm ở nơi cao nhất của đại điện này.

Lạc Nam theo ngón tay của nàng ngẩng đầu nhìn lên, thấy được một viên đá tròn vo sặc sở đủ loại màu sắc, tỏa ra năng lượng thuộc tính mãnh liệt, có kim thuỷ mộc hoả thổ, băng lôi phong, hắc ám, quang minh… không thiếu thứ gì.

“Vĩnh Hằng Pháp Tướng xếp hạng 17 trên Pháp Tướng Bảng?” Lạc Nam âm thầm giật mình.

“Đúng đó.” Lôi Giai Nghi kích động nói:

“Sư phụ của muội nói Vĩnh Hằng Pháp Tướng chỉ có một mình tổ sư là thành công đúc được, điều kiện là phải sở hữu Vĩnh Hằng Cổ Thể, nó là mục tiêu của muội khi đột phá Chí Tôn đó.”

Lạc Nam thán phục không thôi, nên biết rằng Vĩnh Hằng Pháp Tướng xếp hạng còn cao hơn cả Cửu Yêu Pháp Tướng hai bậc trên Pháp Tướng Bảng.

Tuy rằng đạt đến cấp bậc của chúng nó, sự phân chia mạnh yếu còn phụ thuộc vào chủ nhân sử dụng… nhưng rõ ràng các đại năng ở Nguyên Giới đánh giá Vĩnh Hằng Pháp Tướng cao hơn so với Cửu Yêu Pháp Tướng.

Không ngờ Thập Khánh Huyên sở hữu Chí Tôn Pháp Tướng khủng bố như vậy, chẳng trách từng được Huyết Yêu Cơ xem nàng là kỳ phùng địch thủ, đối với Vĩnh Hằng Cổ Thể của nàng thèm nhỏ dãi.

Bởi vì chỉ có sở hữu Vĩnh Hằng Cổ Thể mới đúc được Vĩnh Hằng Pháp Tướng.

“Vậy thì đối với muội, Đa Hệ Cổ Thạch còn giá trị hơn Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan.” Lạc Nam nghiêm mặt nói:

“Tuyệt đối không thể bỏ qua cơ hội, bên ngoài biết tìm Đa Hệ Cổ Thạch ở đâu ra?”

“Ừm.” Lôi Giai Nghi tán thành, nàng cũng cho rằng như thế.

Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan có thể giúp thi thể cường giả chết đi sống lại, nhưng mà trước mắt nàng cũng chẳng biết dùng để hồi sinh ai, trong khi đó Đa Hệ Cổ Thạch là nguyên liệu quan trọng nhất để nàng thực hiện dã tâm đúc được Vĩnh Hằng Pháp Tướng.

Đã được Lạc Nam ủng hộ, Lôi Giai Nghi liền quyết tâm lấy Đa Hệ Cổ Thạch.

Cùng lúc đó tại khu vực khác…

Đây là một vùng thảo nguyên hoang vu rộng lớn, nơi có rất nhiều các loại thiên tài địa bảo, nào là các loại kỳ trân, thảo dược, thực vật quý giá được trồng trọt cẩn thận.

Bên dưới thảo nguyên là hàng chục triệu mỏ Nguyên Thạch Cực Phẩm không ngừng cung cấp số lượng Nguyên Khí khổng lồ cho các loại thiên tài địa bảo được trồng bên trên, để chúng nó được phát triển và trưởng thành đến mức tốt nhất.

Hiển nhiên chỗ này có thể coi là phong thuỷ bảo địa của Kiêu Hùng Bang, chuyên dùng để bồi dưỡng thiên tài địa bảo.

Một bóng dáng tuyệt mỹ hiện ra, có vài phần kiêu hãnh, vài phần hiên ngang, chính là Lôi Tiên Nhi, công chúa của Đỉnh Lôi Chí Quốc.

“Thật may mắn, chỉ mất một thời gian ngắn mà ta đã tìm đến nơi này…” Lôi Tiên Nhi thì thầm tự nhủ.

Mục đích của nàng tại Bảo Tàng Động chính xác là phong thuỷ bảo địa.

Năm xưa, khi mẫu thân của nàng từng có cơ hội tiến vào Bảo Tàng Động, tại phong thuỷ bảo địa phát hiện một loại Thiên Mệnh Nguyên Chủng có trợ giúp rất lớn cho sự phát triển của toàn bộ quốc gia.

Không sai, chính là Thiên Mệnh Nguyên Chủng, loại đồ vật mà mỗi một phương thế giới đều là tồn tại độc nhất vô nhị.

Tụ Vận Quốc Thụ.

Tụ Vận Quốc Thụ là một loại Thiên Mệnh Nguyên Chủng có công dụng đặc thù, chính là hội tụ khí vận ở các lãnh thổ xung quanh vào một phương quốc gia, ngày càng cường đại và phát triển không ngừng.

Đối với các thế lực như gia tộc, tông môn hay giáo phái, loại Thiên Mệnh Nguyên Chủng như Tụ Vận Quốc Thụ không có bất kỳ tác dụng nào, không có tầm quan trọng.

Nhưng đối với những thế lực được xây dựng và phát triển theo hình thức của một quốc gia, Tụ Vận Quốc Thụ không thể nghi ngờ vượt xa các Thiên Mệnh Nguyên Chủng khác, là thứ mà các quốc gia nằm mộng cũng muốn sở hữu.

Chỉ tiếc khi đó mẫu thân của nàng đã lựa chọn nguyên liệu đúc Chí Tôn Pháp Tướng quan trọng nên bỏ lỡ Tụ Vận Quốc Thụ.

Mà Lôi Tiên Nhi thân là công chúa của Đỉnh Lôi Chí Quốc, được mẫu thân và toàn bộ đế quốc cưng chiều nuôi dưỡng nên mới có được ngày hôm nay, nàng cảm thấy mình nên có trách nhiệm và sự cống hiến đối với Đỉnh Lôi Chí Quốc, vậy nên dù rằng không nói ra… mục đích của nàng từ đầu đến cuối cho chuyến đi này chính là Tụ Vận Quốc Thụ.

“Cửu Thiên Lôi Động!”

Lôi Tiên Nhi thanh lãnh quát lên.

Trong nháy mắt, cơ thể của nàng hóa thành chín tia sấm sét động thiên giữa trời, di chuyển với tốc độ như sét giữa trời quang, không thể nắm bắt.

Mà khi vô số cạm bẫy xung quanh được kích hoạt liền đánh tan những tia sét này, lộ ra thân ảnh của Lôi Tiên Nhi.

Bất quá nguy hiểm còn chưa kịp bao phủ, nàng lại hóa thành chín tia sấm sét lao vọt đi, dùng những tia sét kích hoạt cạm bẫy còn bản thân thì bình an vô sự di chuyển liên tục.

Cửu Thiên Lôi Động là Ngũ Phẩm Chí Tôn Thân Pháp nổi tiếng nhất của Đỉnh Lôi Chí Quốc, khi sử dụng liền phân thân thành chín tia sét khác nhau, muốn đánh trúng bản thể của người thi triển phải cùng lúc tiêu diệt cả chín tia sét cùng một thời điểm.

Cũng nhờ Cửu Thiên Lôi Động, phần lớn cạm bẫy bên trong Bảo Tàng Động không thể làm khó được Lôi Tiên Nhi.

Lấy tu vi Thánh Đế tu luyện Ngũ Phẩm Chí Tôn Thân Pháp đến mức thành thục lão luyện, thật sự không hổ danh tiếng của thiên chiêu kiêu nữ.

Không lâu sau đó, nàng liền tìm thấy mục tiêu mình cần.

Trước mắt là một gốc đại thụ cổ lão, tán cây um tùm, mỗi chiếc lá có hình tròn như cánh quạt, lấp lánh thất thải hào quang, màu sắc đại diện cho sự may mắn.

Lôi Tiên Nhi biểu hiện mừng rỡ lấy ra một bức họa quan sát, bên trong bức họa chính là hình vẽ của gốc đại thụ này, giống y như đúc, đây là họa do mẫu thân của nàng vẽ lại.

“Tu Vận Quốc Thụ, ở tại nơi này không thể phát huy được tác dụng của ngươi, ngươi nên ở Đỉnh Lôi Chí Quốc mới đúng.” Lôi Tiên Nhi khó nén kích động nói.

Tụ Vận Quốc Thụ ở trong Bảo Tàng Động quá mức lãng phí công năng, không được tiếp xúc với Quốc Vận, nơi nó cần thuộc về phải là một quốc gia cường thịnh.

Lôi Tiên Nhi cảm thấy Đỉnh Lôi Chí Quốc xứng đáng với Tụ Vận Quốc Thụ, nàng sẽ mang nó trở về.

Có Tụ Vận Quốc Thụ tọa trấn và sự anh minh thần võ của mẫu thân cai quản, Lôi Tiên Nhi tin rằng ngày Đỉnh Lôi Chí Quốc trở thành Cửu Phẩm Chí Quốc sẽ không xa.

Một kiện Không Gian Pháp Bảo hình hạt châu xuất hiện trong tay, hiển nhiên Lôi Tiên Nhi muốn đem Tụ Vận Quốc Thụ thu vào bên trong.

“Tiên Nhi Công Chúa đừng nóng vội!”

Có tiếng cười nhạt vang lên, từ phía sau thân cây đại thụ, một thân ảnh nam tử với làn da đen, diện mục bình thường chậm rãi bước ra, đại đao vác trên vai lại sặc sở lóa mắt.

“Thiếu chủ Ngự Đao Thành – Đao Dạ Lang?” Lôi Tiên Nhi nhíu mày, hừ một tiếng:

“Ngươi có ý đồ gì?”

“Đây là một cuộc chơi công bằng.” Nam tử da đen, thiếu chủ của Ngự Đao Thành mang tên Đao Dạ Lang cười nhạt:

“Ta muốn lấy nhiều hơn một kiện vật phẩm, vì vậy phải loại bỏ bớt đối thủ cạnh tranh rồi.”

“Ngươi muốn đánh bại ta?” Trong mắt Lôi Tiên Nhi xuất hiện lôi đình lấp lóe.

“Không sai.” Đao Dạ Lang nắm đại đao hạ xuống, thản nhiên nói:

“Tại hạ đương nhiên không hy vọng Tụ Vận Quốc Thụ sẽ rơi vào tay Đỉnh Lôi Chí Quốc, đến lúc đó các thế lực xung quanh chẳng phải đều kém hơn các ngươi?”

“Sảng khoái lắm.” Lôi Tiên Nhi nở nụ cười gằn, hai tay nhẹ nhàng nâng lên, mây đen đã cuồn cuộn bao phủ mà đến, tạo thành từng đoá lôi vân cuồn cuộn trên bầu trời, sẵn sàng giáng xuống bất cứ lúc nào.

“Nếu đã như thế, ta chấp nhận lời tuyên chiến!” Lôi Tiên Nhi đứng đối mặt với Đao Dạ Lang, ngạo nghễ lên tiếng:

“Vừa hay ta cũng muốn lấy nhiều hơn một loại vật phẩm!”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237