Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 27
Phần 27

Lạc Nam để Vũ Lăng Phi tiếp nhận thiên phú của Viêm Ngục Tộc, hắn chạy đi tìm Tuế Nguyệt, kéo nàng vào phòng mình.

“Mờ mờ ám ám?” Tuế Nguyệt nhướn lên chân mày, đôi mắt cao quý không chút tạp chất hồ nghi nhìn hắn.

“Thế nào? Năm đó nàng chẳng phải mờ mờ ám ám đánh lẻ với ta?” Lạc Nam nháy mắt trêu chọc.

“Thôi đi ngươi!” Tuế Nguyệt gò má hơi ửng lên, vì chuyện này mà nàng bị các tỷ muội trêu chọc thật lâu, đặc biệt là Hi Vũ.

“Gặp riêng nàng đương nhiên là có thứ muốn cho nàng xem, tạm thời không thể tiết lộ cho quá nhiều người biết.” Lạc Nam thận trọng nói.

Nhìn vẻ mặt hắn nghiêm túc, Tuế Nguyệt cũng biểu lộ chăm chú lên.

Chỉ thấy Lạc Nam từ trong óng tay áo lấy ra một con tiểu cẩu màu trắng, toàn thân như tuyết, hai mắt linh động vô ngần, cực kỳ đáng yêu.

Bất quá lúc này nó bị Lạc Nam rọ mõm, túm lấy hai chân, muốn sủa và cựa quậy cũng không tài nào làm được.

“Đây là Hư Không Cẩu?” Tuế Nguyệt vô thức thốt lên.

“Nàng nhận ra nó đúng không?” Lạc Nam vui vẻ.

“Đương nhiên rồi, đây là Thiên Địa Dị Chủng rất được Thời Không Tộc tôn sùng, khả năng của nó mang đến lợi ích khổng lồ cho Thời Không Tộc, thiếp được truyền thừa hoàn chỉnh của Thời Không Hoàng Tộc, sao có thể không nhận ra?” Tuế Nguyệt đưa tay vuốt ve đầu chó, một bên hỏi hắn:

“Chàng ở nơi nào đạt được nó?”

Lạc Nam liền đem mọi chuyện kể lại một lần, bao gồm việc hắn xung đột với Thời Không Tộc và bị Hư Không Mật Thám truy sát.

Tuế Nguyệt rốt cuộc hiểu vì sao hắn thần thần bí bí, xem ra Hư Không Cẩu không thể công khai nếu không muốn bị Thời Không Tộc tìm đến tận cửa.

Nàng quá hiểu mức độ quan trọng của Hư Không Cẩu đối với Thời Không Tộc, Thiên Địa Dị Chủng vốn đã là cực kỳ hiếm hoi, khó khăn lắm mới đạt được một con Hư Không Cẩu để đầu tư phát triển, lúc này mất đi làm sao có thể chịu nổi?

Mặc dù nàng có huyết mạch Thời Không Hoàng Tộc nhưng nàng lại không quan tâm đến Thời Không Tộc chút nào, huyết mạch chỉ là một loại thủ đoạn để chiến đấu mà thôi, bản thân nàng không phải đồng tộc với bọn người đó.

Nếu là kẻ thù của phu quân, vậy thì Thời Không Tộc cũng chính là kẻ thù của nàng, đơn giản như thế.

“Nàng cảm thấy thế nào?” Lạc Nam hỏi.

“Chàng thả nó ra thử xem!” Tuế Nguyệt đề nghị.

“Ừm.” Lạc Nam tháo ra rọ mõm, ném Hư Không Cẩu xuống đất.

Nào ngờ con hàng này hai mắt sáng rực lên như đèn pha, cái lưỡi thè cả ra ngoài, liên tục quẩy đuôi, chui rúc dưới chân Tuế Nguyệt muốn nịnh bợ.

Lạc Nam khóe miệng co quắp, con chó này vì sao thái độ đối với hắn và nàng chênh lệch lớn như vậy? Sự kiêu ngạo bất tuần của ngươi đâu rồi?

“Cút ra đi!” Hắn ghét bỏ đem con chó đạp bay, hừ hừ nói:

“Chân nàng là của lão tử, ai cho ngươi liếm?”

Hư Không Cẩu giận dữ hướng Lạc Nam sủa inh ỏi, nhưng Tuế Nguyệt chỉ vừa trừng mắt nhìn thì nó liền ngoan ngoãn rụt cổ lại, đáng thương vô cùng.

“Thiếu đứng đắn!” Tuế Nguyệt vừa bực mình vừa buồn cười, nàng nhìn Lạc Nam nói:

“Tạm thời chàng cứ để nó ở trong Linh Giới Châu đi thôi, thiếp còn chưa đủ khả năng che giấu nó, không cẩn thận lại bị Thời Không Tộc phát hiện thì nguy hiểm.”

“Ta hiểu rồi.”

Lạc Nam vuốt cằm, biết rằng mình cũng không thể trách nó, Hư Không Cẩu bẩm sinh chỉ tôn sùng những nhân vật nắm giữ Thời Không cường đại và tinh khiết, trong khi đó Tuế Nguyệt vừa có Thời Không Hoàng Tộc huyết mạch, vừa có Thời Không Thánh Thể, so với đám tộc nhân của Thời Không Tộc vượt trội hơn nhiều, nó đương nhiên phục tùng nàng vô điều kiện rồi.

Lạc Nam chỉ muốn thử xem Tuế Nguyệt có khả năng thuần phục nó không mà thôi, hiện tại mọi thứ diễn ra thuận lợi hơn dự kiến, vậy chỉ cần bí mật nuôi nó, đến khi cần dùng thì nhờ Tuế Nguyệt ra lệnh cho nó ngoan ngoãn nghe lời là được.

Chờ nàng đủ thực lực, dứt khoát đem nó cho nàng làm sủng vật.

Trong sự kháng nghị đầy bất lực của Hư Không Cẩu, Lạc Nam một lần nữa thu nó vào Linh Giới Châu.

Trong Linh Giới Châu có Tinh Không Long Mã làm bạn với nó, bởi vì Tiểu Tinh cũng sở hữu Thời Gian và Không Gian Lực rất nồng nên không bị con chó đó kỳ thị, ngược lại còn khá thân nhau.

“Được rồi, chàng ra ngoài đi!” Tuế Nguyệt đuổi hắn:

“Tránh các tỷ muội lại nói thiếp ăn mảnh!”

“Muốn đuổi ta nào dễ dàng như vậy?” Lạc Nam chỉ chỉ miệng mình.

Tuế Nguyệt ánh mắt như có ngân hà chiếu rọi lộng lẫy vô cùng, nàng ôm cổ nam nhân, yêu chiều đặt đôi môi thơm ngát của mình lên bờ môi hắn.

Phu thê môi lưỡi triền miên, sau khi tách ra đã lưu lại một sợi chỉ bạc nối liền giữa hai khoang miệng.

“Huân Dao và Nguyệt Kỳ không dám hỏi chàng…” Tuế Nguyệt thủ thỉ:

“Có tin tức gì về Kỳ Nam và Thiên Ý không?”

“Yên tâm đi! Hai cô công chúa của chúng ta đang làm mưa làm gió ở Trung Châu đấy.” Lạc Nam tự hào đáp:

“Là chính miệng Bích Tiêu sư thúc nói với ta.”

“Vậy thì an tâm.” Tuế Nguyệt thở phào một hơi nhẹ nhõm:

“Thiếp sẽ nói lại với các tỷ muội.”

“Ta đi đây!” Lạc Nam hung hăng nựng bầu sữa của nàng một phát, lúc này mới xoay người rời đi.

Từ phía sau vọng theo tiếng nói nhu hòa của nàng: “Bọn thiếp thấy đại tẩu và Lạc Hà thường hay ngẩn người một mình…”

Lạc Nam gật mạnh đầu:

“Phu quân nàng hiểu rồi!”

Biết lời của các thê tử là đúng, Lạc Nam sau khi cân nhắc kỹ càng, liền đem Tiểu Tiểu phóng xuất.

“Xú sư phụ, hận chết ngươi!”

Tiểu Tiểu liền như con mèo nhỏ lao đến hung hăng cắn hắn, hai mắt lóng lánh lệ quang.

Rõ ràng nàng kêu gọi hắn muốn khàn cả giọng, rõ ràng nàng đã đủ điều kiện đột phá Thánh Đế, tên đáng ghét này vẫn cứ nhốt nàng.

“Bốp!” Lạc Nam đánh đòn lên bờ mông, giận dữ nói:

“Sư phụ muốn tốt cho ngươi mà thôi, đột phá quá nóng vội chưa chắc độ kiếp thành công, cần phải có thời gian tích lũy, hiểu chưa?”

“Thật sự?” Tiểu Tiểu chớp chớp mắt:

“Sư phụ ngươi không phải sợ ta thành Đế rồi ép ngươi cưới sao?”

“Haha, sư phụ đời này cưới biết bao nhiêu người rồi, còn sợ ngươi?” Lạc Nam ra vẻ xem thường.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Mây đen một lần nữa tụ hội, sấm chớp vang rền, Đế Kiếp tùy thời giáng xuống.

“Lần này tạm tha cho ngươi!” Tiểu Tiểu thấy vậy cũng không tiếp tục làm nũng, như một vị tiên tử đạp không mà lên, tự tin đón nhận Đế Kiếp.

Trời quang mây tạnh, đồ đệ đã đột phá Thánh Đế, Lạc Nam vẫn còn là Thánh Vương Viên Mãn, hắn chỉ biết nghiến răng.

“Cưới được chưa?” Tiểu Tiểu cười tủm tỉm lộ ra má lúm đồng tiền vô cùng xinh đẹp.

“Được nhưng cần trưởng bối làm chứng a.” Lạc Nam nghiêm chỉnh đàng hoàng đáp:

“Đợi sư phụ đem mẫu thân cứu về, khi đó sẽ để người làm chứng cưới ngươi vào Lạc Gia.”

Tiểu Tiểu ngây thơ cả tin lời hắn, thấy hắn chú ý đến hôn lễ của hai người như vậy, nàng cũng nở nụ cười ngọt ngào:

“Ta nghe lời người.”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237