Con đường bá chủ - Quyển 13 - Tác giả Akay Hau

Phần 163
Phần 163

KẼO KẸT…

Quan tài lại mở nắp, lần này số lượng là ba cái.

Cái đầu tiên, một tên nam tử trung niên thân khoác hoàng bào bước ra, có phong thái bề nghễ, hai mắt uy nghiêm, nhìn qua như một vị cái thế đế hoàng với khả năng quân lâm thiên hạ.

“Là kẻ này?” Chứng kiến diện mục của hắn, Tịnh Dạ Tiên Tử sắc mặt ngưng trọng.

“Hắn là ai?” Lạc Nam nhíu chặt chân mày.

“Nhân vật từng thống nhất Nam Vực thành một khối, ý đồ đánh chiếm Kiếm Châu… cuối cùng buộc Định Nam Chí Tôn phải trả giá bằng cả tính mạng kết hợp với Đúc Kiếm Sơn Chủ – Bách Luyện Khí Tôn hợp lực mới thành công tiêu diệt.” Tịnh Dạ Tiên Tử trịnh trọng nói:

“Tên của hắn là Cuồng Vạn Thiên!”

Lạc Nam khóe mắt trực nhảy.

Quan tài thứ hai, một vị mỹ phụ nhân lãnh diễm tuyệt luân, khoát cung trang màu ngân bạc như ngân hà chiếu rọi, đẹp như hoa trong gương, trăng trong nước, biểu lộ lạnh lùng như băng, dáng người tuyệt mỹ.

“Là nàng à?” Lần này đến lượt Thi Mộ Tuyền giật mình.

“Nàng là ai?” Lạc Nam nuốt một ngụm nước bọt, nhân vật mà ngay cả Thi Mộ Tuyền cũng nhận thức, chứng tỏ đã từng tồn tại không biết bao lâu về trước rồi.

“Nàng từng là đối thủ cũ của ta.” Thi Mộ Tuyền trịnh trọng nói:

“Nàng đột phá Cấm Kỵ thất bại dẫn đến thân tử đạo tiêu, thế nhân đã sớm quên lãng nàng, nhưng ở thời đại đó… nàng từng nằm trong hạng mười trên Chí Tôn Bảng, được mệnh danh đệ nhất tán tu đương thời, Ngân Hà Chí Tôn!”

Quan tài cuối cùng bước ra một nam tử bình thường, nhưng sau đó kích thước của hắn cấp tốc biến lớn, trở thành gã khổng lồ với làn da đen kịch và bốn cánh tay lực lưỡng như cột chống trời, mang đến cảm giác áp bách cực kỳ kinh khủng.

“Có ai nhận ra tên này không?” Lạc Nam hít sâu một hơi, cảm giác áp bách khủng khiếp này không thua gì tên to xác đang ở Tu La Giáo mang đến.

“Không nhận ra, bất quá nhìn đặc điểm của hắn, rất có thể từng là một vị tổ tiên của Cự Ma Tộc.” Tịnh Dạ Tiên Tử hồi đáp.

Lạc Nam khóe môi co quắp kịch liệt, đều là lão quái vật hàng thật giá thật a.

“Khoan đã! Ngay cả Cuồng Vạn Thiên cũng xuất hiện ở nơi này, trong khi đó Truy Vong Gia Tộc lại…”

Một ý niệm trong đầu Lạc Nam lóe lên khiến hắn nhớ lại rất nhiều chuyện.

Năm đó sau khi đại náo Thổ Hành Tông và Nam Vực, hắn lấy thân phận Thiên Cơ Lâu Chủ kinh doanh Thiên Cơ ở Nam Vực.

Một vị khách hàng đã đến tìm hắn chính là Truy Vong Lão Nhân.

Truy Vong Lão Nhân là thành viên còn sót lại cuối cùng của Truy Vong Gia Tộc, đây là gia tộc phụ trách tìm kiếm mảnh vụn thi thể, xương cốt những cường giả của Nam Vực đã ngã xuống trong trận chiến với Kiếm Châu để an táng cẩn thận.

Kết quả lần lượt từng thành viên của Truy Vong Gia Tộc mất tích vô cùng bí ẩn.

Thời điểm đó, Lạc Nam không đủ Điểm Danh Vọng để tìm hiểu tin tức cấp bậc này nên đã tìm cách đem Truy Vong Lão Nhân đuổi đi.

Hiện tại chứng kiến nhạc phụ đại nhân Định Nam Chí Tôn, người dẫn đầu Nam Vực vào thời đại đó là Cuồng Vạn Thiên đều xuất hiện, bọn họ là những tồn tại tham gia và chết đi trong trận chiến năm xưa.

Liên tưởng đến sự mất tích của Truy Vong Gia Tộc, không khó để nhận ra đây là một tràng âm mưu cực kỳ kinh khủng của Sinh Tử Nhất Tộc hoặc toàn bộ Ẩn Châu đã được sắp đặt và thực hiện từ rất lâu về trước.

Nhạc phụ Định Nam Chí Tôn đã nói kẻ bí ẩn kia mang theo tế bào của hắn về…

Có khả năng Truy Vong Gia Tộc trong lúc tìm kiếm thi thể đã vô tình khám phá ra bí mật động trời nên bị Sinh Tử Nhất Tộc tiêu diệt, còn sót lại một người duy nhất không biết chuyện gì là Truy Vong Lão Nhân sống sót.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam hít sâu một hơi, chẳng trách Truy Vong Gia Tộc mất tích bí ẩn, chẳng trách Điểm Danh Vọng khi đó của hắn đã là trăm vạn Điểm nhưng vẫn không đủ để dò thám thiên cơ.

Bởi lẽ bí mật này quá mức động trời, Truy Vong Gia Tộc xui xẻo chen vào nên bị diệt khẩu.

Hàng nghìn vị Chí Tôn đã chết xuyên suốt các thời đại đang được bí mật phục sinh và khống chế, đây là dã tâm kinh thiên động địa, đủ để toàn bộ Nguyên Giới vì đó chấn động.

Lạc Nam dù sao cũng là người sở hữu cả Tử Vong Lực và Sinh Mệnh Lực, hơn thế nữa Tử Vong và Sinh Mệnh mà hắn đang nắm giữ còn thuộc loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính, ngoài ra còn có cả Bất Tử Thụ, Bất Diệt Viêm, Niết Bàn Thánh Hoả… đủ loại thủ đoạn để cải tử hoàn sinh.

Nhưng hắn xin thề, trong tất cả những thủ đoạn đó… không có bất cứ thứ gì đủ để từ một tế bào hay một mảnh vụn thi thể mà đem sống lại, hơn nữa còn có được chiến lực y như thời còn sống.

Vậy nên Lạc Nam nghĩ đến Cấm Kỵ, chỉ có thứ khủng bố như Cấm Kỵ mới tạo ra được tình cảnh như hiện giờ.

Nhưng lời của nhạc phụ đại nhân trước khi phát nổ lại khiến hắn nghiêng về một thứ khác có khả năng so với Cấm Kỵ, chính là Nghịch Thế Thần Thông.

Chỉ là làm Lạc Nam nghĩ mãi cũng không hiểu, Nghịch Thế Thần Thông mỗi khi thi triển đều phải trả giá nặng nề, vậy cái tên bí ẩn tạo ra vùng không gian nghịch thiên này có phải trả giá gì hay không?

PHỐC!

Đang suy nghĩ miên mang, Lạc Nam liền như diều đứt dây bay ngược.

Dư ba công kích của Cửu Cảnh Chí Tôn khủng bố đến mức chỉ một thoáng lơ là đã không thể phản ứng kịp, toàn thân đau nhứt không cách nào hình dung.

Lạc Nam căng mắt nhìn lên, chỉ thấy lúc này các vị Chí Tôn hàng đầu đã đại chiến dữ dội.

Không, không phải đại chiến.

Mà là một bên đang đè một bên còn lại ra đánh.

Mặc dù Tịnh Dạ Tiên Tử, Tu La Đại Trưởng Lão, Thi Mộ Tuyền đều là cường giả hàng đầu… nhưng đối mặt với ba người lúc này là sáu đại cường giả Cửu Cảnh Chí Tôn đồng cấp.

Vừa đại chiến chưa được bao lâu, đã thấy Tịnh Dạ Tiên Tử và Tu La Đại Trưởng Lão đã phải triệu hoán Chí Tôn Pháp Tướng.

Trong đó Tịnh Dạ Tiên Tử điều động Tử Vong Dạ Ám Tướng hạng 23 trên Pháp Tướng Bảng, đây là một Chí Tôn Pháp Tướng nhìn không rõ hình dạng, chỉ thấy nó là một quần thể bóng đêm khổng lồ bao phủ ở xung quanh Tịnh Dạ Tiên Tử, không ngừng tuôn ra Tử Vong Lực làm suy yếu công kích từ đối thủ và Hắc Ám Lực cố gắng nhấn chìm tất cả vào bên trong.

Tu La Đại Trưởng Lão càng khủng bố hơn, Chí Tôn Pháp Tướng của bà ta có hình dạng như Linh Hồn của một vị Quan Âm hiền từ kích thước cự đại, trên đầu và dưới chân đều có hai đoá Hồn Liên với 99 cánh liên hoa đang xoay tròn.

Hai đoá Hồn Liên này kết hợp với vô tận Chí Tôn Hồn Lực hình thành một lớp màn chắn Linh Hồn bao phủ xung quanh, liên tục đẩy lùi thế công của các vị Cửu Cảnh Chí Tôn.

“Đây là Chí Tôn Pháp Tướng gì?” Lạc Nam kinh ngạc vô cùng, bởi vì hắn không phát hiện trên Pháp Tướng Bảng có loại Chí Tôn Pháp Tướng nào giống như thế cả.

Nhớ đến lời dạy dỗ của nhạc mẫu đại nhân, Lạc Nam âm thầm suy đoán Chí Tôn Pháp Tướng của Tu La Đại Trưởng Lão chắc là một loại đặc biệt nào đó không nằm trên Pháp Tướng Bảng.

Nhưng dù hai Chí Tôn Pháp Tướng lợi hại đến đâu, chúng nó cũng rất khó chèo chống trước sáu vị Cửu Cảnh Chí Tôn không ngừng công kích.

So với Tịnh Dạ Tiên Tử và Đại Trưởng Lão, Thi Mộ Tuyền càng thê thảm hơn…

Nàng là Thi Tu, cơ thể là Thi Thân, bản thân nàng chính là một Chí Tôn Pháp Tướng hình người sau khi biến thành khổng lồ, bất quá đương nhiên khó có thể lấy tự thân chống lại số lượng cường giả áp đảo.

“Hai nàng xong chưa?” Lạc Nam bồn chồn bất an đến cực điểm, đưa mắt quan sát cảnh tượng trong Chí Tôn Giới, Huyết Yêu Cơ và Thập Khánh Huyên vẫn đang nỗ lực hồi phục.

Mặc dù hoàn cảnh của Chí Tôn Giới là hoàn mỹ, lại có Gia Tốc Trận và Bất Tử Dịch Thuỷ hỗ trợ… nhưng trước đó Cửu Cảnh Chí Tôn như các nàng trọng thương gần như thành phàm nhân, quá trình khôi phục đương nhiên không thể diễn ra ngay lập tức.

“Giết con chuột đó đi!”

Mà lúc này sáu vị Cửu Cảnh Chí Tôn của địch nhân cũng nhận ra nhân số bên mình có phần dư thừa, liền lựa chọn cử ra một người tiêu diệt Lạc Nam.

Chỉ bất quá bọn hắn đều là nhân vật tâm cao khí ngạo, dù lúc này đang bị khống chế cũng không muốn ra tay giết một “con kiến hôi” Thánh Đế yếu ớt, cả sáu người ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, chẳng ai chịu ra tay.

KẼO KẸT.

Có quan tài mở ra, một vị Thất Cảnh Chí Tôn lao vọt ra ngoài, Kiếm Khí trùng thiên, lao đến chém thẳng xuống đầu Lạc Nam.

Nếu Cửu Cảnh không ra tay, Thất Cảnh cũng đủ rồi.

Lạc Nam biến sắc, Vạn Cổ Bất Hủ Thân bao trùm cơ thể, đồng thời đem Bá Đỉnh triệu hoán ra trước mặt ngăn chặn.

KENG!

Một kiếm của Thất Cảnh Chí Tôn trảm xuống, hai tay Lạc Nam băng liệt, Bá Đỉnh tiêu hao sạch sẽ lực lượng, Bất Hủ Kinh Văn sụp đổ, hắn một lần nữa phun máu bay ngược về phía sau.

“Con mẹ nó!” Lạc Nam phẫn nộ gầm lên, mở ra Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn:

“Hoán Đổi Âm Dương!”

Đáng tiếc chênh lệch quá lớn, Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn còn chưa thể tác động lên Thất Cảnh Chí Tôn.

“Lần này tính sai rồi…” Sắc mặt Lạc Nam khó coi đến cùng cực.

Hắn trăm tính vạn tính, không tính đến dưới lòng đất Sinh Tử Nhất Tộc cất giữ bí mật động trời như vậy.

“Haha, Cửu Trưởng Lão… xem ra ngươi cần giúp đỡ.”

Một tiếng cười sảng khoái chợt vang lên bên tai.

Không gian như bị thiêu cháy, nhiệt độ tăng cao chưa từng có, một nam tử trung niên xuất hiện trước mặt Lạc Nam.

Đối mặt Thất Cảnh Chí Tôn Kiếm Tu đang chém đến, nam tử trung niên thản nhiên lấy ra một kiện Trường Kiếm, nhất kiếm trảm ra.

HỪNG HỰC.

Liệt hoả phần thiên, không gian bóc hơi.

PHỐC!

Thất Cảnh Chí Tôn Kiếm Tu cả kiếm trong tay và toàn bộ cơ thể đều hóa thành tro tàn tiêu tán.

Lạc Nam được cứu mạng trong gang tấc, lúc này mới quan sát nam tử trung niên, nhất thời hưng phấn nói:

“Bách Luyện Khí Tôn, ngươi vẫn chưa rời Ẩn Châu sao?”

Không sai, nam tử trước mặt chính là Đúc Kiếm Sơn Chủ – Bách Luyện Khí Tôn, từng có phân thân hiện về tại Đúc Kiếm Đại Hội ở Kiếm Châu, cũng là người đã đem về Đoạt Mệnh Tử Vong cho hắn.

Chẳng trách sẽ xưng hô hắn là Cửu Trưởng Lão, dù sao thì hắn luôn là Cửu Trưởng Lão của Đúc Kiếm Sơn.

“Cửu Trưởng Lão, tiến bộ của ngươi thật khiến ta kinh ngạc.” Bách Luyện Khí Tôn tán thưởng nói một câu, tiểu tử yếu ớt năm nào nay đã có thể chống đỡ Thất Cảnh Chí Tôn công kích mà không chết.

“Làm sao có thể sánh bằng ngài?” Lạc Nam lắc đầu cười khổ, vừa rồi Bách Luyện Khí Tôn thể hiện ra tu vi Cửu Cảnh hàng thật giá thật, nhất kiếm trảm chết Thất Cảnh Chí Tôn.

Quả nhiên nội tình của các đại châu đều không thể xem thường, Kiếm Châu tưởng chừng Nam Thiên Tố đã là rất mạnh, nhưng còn kém hơn một vị Luyện Khí Sư như Bách Luyện Khí Tôn a.

“Ta vốn định đến Ẩn Châu nghiên cứu luyện khí và tìm số ít nguyên liệu mà thôi.” Bách Luyện Khí Tôn trịnh trọng nói:

“Nhưng vô tình đánh hơi được dã tâm của Ẩn Châu nên mới quyết định nán lại tìm hiểu, cũng may vừa kịp cứu ngươi.”

“Dã tâm của toàn bộ Ẩn Châu?” Lạc Nam hít một ngụm khí lạnh: “Không phải kế hoạch của một mình Sinh Tử Nhất Tộc à?”

“Hừ, Sinh Tử Nhất Tộc còn chưa đủ bản lĩnh như vậy, chẳng qua điều kiện của nó thích hợp làm căn cứ mà thôi.” Bách Luyện Khí Tôn ánh mắt sắc lạnh:

“Ta đã không ít lần nhìn thấy Chí Tôn khắp nơi tại Ẩn Châu bí mật vận chuyển những bộ phận thi thể, máu huyết, mảnh vụn xương cốt, nội tạng của các cường giả hàng đầu đến từ khắp nơi Nguyên Giới, toàn bộ Ẩn Châu lựa chọn bế quan tỏa cảng không qua lại với các đại châu khác là vì muốn bí mật ấp ủ dã tâm kinh khủng, chờ ngày kinh động toàn thiên hạ.”

Lạc Nam trái tim cuồng loạn, biểu lộ ngưng trọng vô cùng: “Vậy tính sao đây?”

“Đương nhiên là đào tẩu, ở lại nơi này không có quả ngon để ăn.” Bách Luyện Khí Tôn truyền âm nói:

“Ngươi không cảm thấy hoàn cảnh nơi này có gì kỳ quái sao?”

Lạc Nam nghe vậy giật mình, cẩn thận suy nghĩ liền hồi đáp: “Không gian kiên cố dị thường, kiên cố đến mức đáng sợ.”

Thử nghĩ mà xem, bên ngoài Chí Tôn cấp thấp chiến đấu cũng đủ làm vỡ nát không gian, tác động cực mạnh đến hoàn cảnh thiên địa.

Nhưng vùng không gian dưới lòng đất này xảy ra đại chiến khủng bố của những Cửu Cảnh Chí Tôn lại chưa hề sụp đổ, cùng lắm là rạn vỡ một chút, lắc lư một chút mà thôi.

Đổi lại là Cửu Phẩm Chí Bảo – Sinh Tử Thiên Điện bên trên nếu như gặp phải đại chiến cấp độ này cũng đã bị san bằng thành bình địa rồi.

“Không sai, vùng không gian này cực kỳ đặc biệt, nhất định là có đại năng tác động khiến nó thích hợp cho dã tâm ngập trời…” Bách Luyện Khí Tôn ẩn nấp tìm hiểu đã lâu nên hiểu khá rõ, trầm thấp nói:

“Hơn nữa, những cường giả bên trong quan tài đi ra còn không thể hoạt động tự do, bọn hắn bị vùng không gian này hạn chế, chưa thể tiến ra bên ngoài.”

Lạc Nam ánh mắt sáng lên, chẳng trách đám cường giả từ quan tài xuất hiện kiên quyết không để hắn đào tẩu khỏi lòng đất, bởi vì bọn họ không thể đuổi theo, dù là Cửu Cảnh Chí Tôn cũng là như thế.

Bằng không với số lượng cường giả khủng khiếp như thế này, Ẩn Châu đã trực tiếp điều động năm hoặc sáu vị Cửu Cảnh Chí Tôn đi ra quét ngang toàn trường, cần gì e ngại cường giả đến từ các đại châu khác đồng loạt tấn công?

“Vậy có nghĩa là, nếu chúng ta thoát khỏi lòng đất này sẽ an toàn.” Lạc Nam nói.

“Trước mắt là như thế.” Bách Luyện Khí Tôn gật đầu.

Lúc này Bách Luyện Khí Tôn chứng kiến đám người Tịnh Dạ Tiên Tử đã sắp trụ không nổi, liền vội vàng tiến lên chi viện.

Có thêm một vị Cửu Cảnh Chí Tôn trợ chiến, bốn đấu sáu, nhất thời dễ thở hơn rất nhiều.

Lạc Nam cũng đem những gì vừa trao đổi được với Bách Luyện Chí Tôn truyền âm cho tất cả mọi người:

“Vừa đánh vừa lui, rời khỏi không gian này!”

Tuy rằng cực kỳ phẫn nộ hành vi của bọn hắn đối với nhạc phụ đại nhân, nhưng Lạc Nam cũng biết phân biệt nặng nhẹ.

Thay vì ở tại nơi đây liều mạng với một đám Cửu Cảnh Chí Tôn, vậy tại sao không mang theo bí mật động trời này đào thoát và công bố với toàn thiên hạ?

Để xem Ẩn Châu sẽ ứng đối ra sao?

Lần trước âm mưu của Dục Thể Chủng Tộc đã chọc giận vô số người, nhưng so với dã tâm của toàn Ẩn Châu, âm mưu của Dục Thể Chủng Tộc thật sự không đáng chú ý.

Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn của Lạc Nam đã ghi chép lại tất cả tình huống phát sinh từ đầu đến cuối rồi.

Mà lúc này, Chí Tôn Giới trong ngực Lạc Nam rốt cuộc chấn động, thanh âm lạnh lùng bá đạo đến cực hạn của Huyết Yêu Cơ và Thập Khánh Huyên cùng lúc vang lên:

“Tiểu tử thúi, thả ra hay muốn chúng ta nghiền nát tiểu thế giới này của ngươi?”

Danh sách chương (237 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237