Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 90
Phần 90

Hai người đã là lâm vào tình trạng kiệt sức, hai thân thể trần truồng nằm chồng chung một chỗ, toàn thân đầy mồ hôi, Đinh Nhị Cẩu bất chợt cảm thán thầm nghĩ: Nắm chính quyền đã không dễ dàng, khai thác ranh giới khác càng là không dễ dàng hơn.

– Em đã thỏa mãn chưa?

– Thoả mãn cái gì?

– Cuối cùng thì em cũng là người đầu tiên làm ở nơi đó…

– Ai… Em thấy cũng không hơn gì cái này

Đinh Nhị Cẩu thở dài vỗ vỗ trên cái âm hộ của Trịnh Hiểu Ngãi.

– Em… em… không có lương tâm, ai ui… !!! Đừng có nhúc nhích, đau…

Trịnh Hiểu Ngãi nhíu mày duyên dáng rên to…

Đường Kiến Chính Chính với tư cách là chủ nhiệm ban chỉ huy lưỡng trục lưỡng tuyến, bị áp lực rất lớn, cũng như hôm nay mới sáng sớm đã bị chủ tịch thành ủy Thạch Ái Quốc gọi tới giáo huấn một trận, nguyên nhân chủ yếu tựu là tốc độ giải tỏa quá chậm, cứ như vậy thì sẽ ảnh hưởng đến việc xây dựng nhà thi đấu thể thao theo kế hoạch, khi đó sẽ làm trễ nãi toàn bộ gánh vác về đại hội thể thao toàn tỉnh, ai cũng không gánh nổi cái trách nhiệm này.

Đinh Nhị Cẩu vừa mới lái xe vào khu phố hành chính Long Cảng, đã nhìn thấy Trình Thiến Thiến cùng với Hoàng Hạo Dân, hai người cầm trên tay văn bản tài liệu đứng ở trước cửa hiên chờ hắn.

Đợi xe Đinh Nhị Cẩu vừa dừng lại, bọn họ lập tức đến gần nói:

– Đinh chủ nhiệm, Đường phó chủ tịch sáng hôm nay muốn lập tức tổ chức cuộc họp về vấn đề giải tỏa khu vực Cổ La, vì không thể chờ đợi lâu hơn nữa, chúng ta phải mau đến đó, đi nhanh lên, chậm là không còn kịp đâu.

– Hôm nay? Vì sao không gọi điện thoại cho tôi?

Đinh Nhị Cẩu nghi ngờ hỏi.

– Gọi điện thoại? Cậu tắt điện thoại, ngay cả phó chủ tịch Đường cũng gọi điện thoại cho cậu không được, cậu tắt máy, chúng tôi không liên lạc được, chỉ có thể ở chỗ này chờ cậu… cũng may cậu vừa đến, nếu không thì chúng tôi đã tự đi.

– Úi trời… tối hôm qua tôi quên sạc điện thoại.

Đinh Nhị Cẩu giải thích nói, thật ra không phải là hắn quên sạc điện thoại, rõ ràng là khi nhận được điện thoại của Hạ Hà Tuệ, vì lo lắng sợ còn có người quấy rầy chuyện tốt của hắn, nên dứt khoát tắt điện thoại, tập trung hết sức chuyên tâm ở đằng sau hậu môn Trịnh Hiểu Ngãi khai phá thổ điền.

Nhớ tới chuyện tối ngày hôm qua, Đinh Nhị Cẩu cảm thấy mình có một loại cảm giác may mắn, bởi vì lúc tối hôm qua cùng Trịnh Hiểu Ngãi đang tiến hành vận động giao cấu với nàng, vô tình hắn nhận được một cái tin tức vô cùng trọng yếu.

Vì để gia tăng hứng thú kích tình giữa hai người, rõ ràng là Trịnh Hiểu Ngãi đã tự nguyện hiến dâng cái hậu môn của mình cho Đinh Nhị Cẩu làm chuyện cẩu thả, nhưng Đinh Nhị Cẩu này cứ vẫn ghen tỵ, hết lần này tới lần khác cứ hỏi không rời hỏi những câu lúc Trịnh Hiểu Ngãi cùng với hai người đàn ông kia làm tình như thế nào? Lúc mới bắt đầu Trịnh Hiểu Ngãi cũng không muốn nói, nhưng khi nàng cảm giác được mỗi mình nói ra chuyện mình cùng với Chu Hồng Quân và Tưởng Văn Sơn lúc đó giao hoan với những động tác như thế nào, thì Đinh Nhị Cẩu liền sẽ trở nên vô cùng hưng phấn khích động, làm liên đới lấy nàng cũng lây theo cảm giác kích thích vô cùng, vì vậy nàng mới không còn xấu hổ, đem chuyện của mình lúc bị hai người đàn kích tình như thế nào kể lại toàn bộ cho hắn nghe.

Nếu vào lúc bình thường, có đánh chết Trịnh Hiểu Ngãi cũng sẽ không đem chuyện này nói ra được, nhưng bây giờ, đem những sự tình này nói ra thì gã đàn ông đang trên người mình càng cố gắng cày cấy, vì vậy nàng nói cho Đinh Nhị Cẩu biết Tưởng Văn Sơn thật ra mỗi lần giao cấu đều phải uống thuốc kích dục, không biết là ông ta uống bao nhiêu thuốc, mà bây giờ thời gian đến với nàng càng ngày càng ít hơn, rất có thể là thân thể của Tưởng Văn Sơn không được tốt lắm, hoặc là đã ra ngoài tìm thêm người đàn bà khác, đối với những chuyện này Đinh Nhị Cẩu cũng không quan tâm đến lắm, nhưng lúc nàng nói đến Chu Hồng Quân thì hắn bất chợt rất là chú ý, Trịnh Hiểu Ngãi nói Chu Hồng Quân thích nhất là giao cấu ở trong phòng làm việc của ông ta, có một thực tế kỳ lạ là ở trên bàn làm việc, đối diện với trên tường là một tấm bảng có bốn chữ “Học cao vi sư “

Chu Hồng Quân chưa từng có cùng nàng giao cấu ở nơi khác, đặc biệt chỉ có trong phòng làm việc, ông ta luôn để nàng nằm trên cái bàn, mặt hướng về tấm bảng có chữ “Học cao vi sư “ kia, mỗi lần như vậy thì dường như Chu Hồng Quân trong lòng đạt được thỏa mãn cực lớn.

Nghe nàng nói đến đây, Đinh Nhị Cẩu rốt cục cũng đã nhớ ra, khi đó lúc nghe được được hai cô bé học sinh uống thuốc nông dược tự sát, cũng chính là vào lúc đó, hắn đến phòng làm việc của hiệu trưởng Chu Hồng Quân, trách không được hắn cứ nhớ mang máng câu “Học cao vi sư “ mà Chu Hồng Quân lẩm bẩm trước khi chết, dường như đã thấy ở nơi cái bảng khẩu hiệu đó, không ngờ tới là tại bên trong phòng làm việc của Chu Hồng Quân, nhưng Chu Hồng Quân lúc sắp chết nhắc tới mấy câu nói đó, có gì kỳ quặc liên quan đến không đây?

Lúc ấy Trịnh Hiểu Ngãi cũng thấy thái độ Đinh Nhị Cẩu khác thường cũng có hỏi qua, nhưng Đinh Nhị Cẩu không có nói cho nàng biết là Chu Hồng Quân trước khi chết đã nói câu “Học cao vi sư “, chỉ có Đinh Nhị Cẩu tự mình biết mà thôi.

Đinh Nhị Cẩu lái xe một mạch chạy đến ban chỉ huy thành phố, hắn nhìn thấy từng tốp năm, ba người cầm theo Laptop hoặc là văn bản tài liệu hướng về ban chỉ huy đi đến, Đinh Nhị Cẩu hai tay trống trơn, cũng không mang theo cái gì, Trình Thiến Thiến liền thò tay đưa cho Đinh Nhị Cẩu một quyển sổ ghi ghép, nàng đã sớm chuẩn bị sẵn cho cái tên Đinh chủ nhiệm không làm việc đàng hoàng này..

Đinh Nhị Cẩu rất nhanh nhân thấy cuộc họp bất thường về vấn đề giải tỏa này, bởi vì tới người tới mặc dù không nhiều, nhưng đều là đồng phục của các lực lượng như là trật tự đô thị, cảnh sát vũ trang, cảnh sát phòng cháy chữa cháy, đội liên phòng, càng thêm khoa trương hắn còn trông thấy cả mấy người đang ngồi trên xe cấp cứu bệnh viện cũng tới …

– Đường phó chủ tịch đang muốn làm gì đây? Cưỡng chế giải tỏa sao?

Đinh Nhị Cẩu thấp giọng hỏi Trình Thiến Thiến, nàng đã làm công tác này từ hồi còn Đại Giang với thời gian không ngắn, tình hình như vậy chắc là nàng đã gặp qua không ít.

– Chắc chắn là vậy rồi, chỉ là chúng ta đang làm việc rất có hiệu quả, mấy ngày vừa rồi lại có thêm mấy hộ được sự khuyên bảo của Triệu Thiết Cương chịu ký thỏa thuận giải tỏa, trong thành phố làm gì mà gấp gáp đến mức không thể cho chúng ta thêm chút thời gian vậy?

Trình Thiến Thiến cũng rất bất đắc dĩ nói, Đinh Nhị Cẩu tại Triệu Thiết Cương chỗ đó lội ra đường đi về sau, Triệu Thiết Cương người này cũng là một người tâm tư đầy tính toán thâm sâu, đã âm thầm gọi điện thoại cho Đinh Nhị Cẩu, biểu thị là mình đã đáp ứng với yêu cầu thành phố mau chóng giải tỏa và dời đi nơi khác, nhưng ông ta có việc muốn cùng với Đinh Nhị Cẩu gặp mặt nói chuyện, vốn đã ước định thời gian, nhưng lúc này Đinh Nhị Cẩu vẫn rất bận rộn chưa có gặp được.

– Xem ra là thành phố đã đợi không kịp, nếu mà cưỡng ép giải tỏa, thì chúng ta có thể làm được cái gì bây giờ đây?

Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Nếu đã vậy, thì chúng ta cái gì cũng không cần làm, đến lúc đó chỉ đi theo mà nhìn xem, Đinh chủ nhiệm việc đấu tranh anh dũng cưỡng ép giải tỏa đã có bọn họ làm rồi.

Hoàng Hạo Dân chỉ chỉ trước mặt lực lượng giữ gìn trật tự đô thị cùng với cảnh sát vũ trang.

– À… thật ra thì người đến cũng chư có đủ hết.

Trình Thiến Thiến mỉm cười nói.

– Làm sao chị biết?

Đinh Nhị Cẩu hỏi.

Trình Thiến Thiến ghé sát vào người của Đinh Nhị Cẩu, thậm chí đôi bầu vú của nàng như là muốn chèn ép bên cánh tay, hơi thở nóng bỏng của nàng cũng đang hà hơi bên gò má của hắn, rồi thấp giọng nói:

– Còn có bọn lưu manh côn đồ không có tới, bọn họ sẽ không đến tham dự cuộc họp, nhưng việc cưỡng chế giải tỏa là không thể thiếu được bọn họ đấy, Đinh chủ nhiệm, cậu cứ chờ xem, chứ đến lúc đó lại là kêu trời trách đất, những việc như thế này, tôi đã gặp nhiều lần rồi, quá đủ rồi, thật lòng là tôi muốn được điều đi qua làm công tác khác a.

Trình Thiến Thiến rõ ràng ở trước mặt hắn, nói đến việc xử lý giải tỏa lâu nay là như vậy, trong mắt nàng hình như cũng chẳng còn có xem hắn là người lãnh đạo nữa rồi..

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200