Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 3
Phần 3

Từng tiếng rên rỉ đoạt hồn từ khóe miệng nàng tiết ra, giấy phút này Điền Thanh Như đã đem đôi tay xuyên qua theo dưới nách, cuốn qua đến trên bả vai hắn, mũi hừ hừ liên tục, nhìn ra được người đàn bà này đã quá chú tâm vùi đầu vào loại hoạt động thân mật xác thịt với gã trai trẻ này rồi.

Hai cái đùi nàng trương mở tối đa, miệng huyệt bị tên tiểu trứng thối hung hăng đút dương vật vào như cái máy nhồi cọc tiến đánh trong cơ thể mình, mỗi một cái va chạm thì đầu khấc đều đâm đến chỗ sâu nhất, từ cổ tử cung phóng xuất ra từng làn điện lưu tê dại, chạy dọc theo sống lưng thẳng lên đên đỉnh đầu, đầu óc nàng trống rỗng, ý thức dần dần mơ hồ, lý trí đã bị cọ rửa sạch sẽ, mỗi khi cây dương vật rút ra lấy trớn đâm vào âm đạo, Điền Thanh Như cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều giống như bị rút ra bên ngoài cơ thể, toàn bộ khoang bụng vắng vẻ khó chịu, cổ tử cung cũng nhột ngứa bất an, cái cảm giác trống rỗng khiến cho nàng không tự chủ, cố nâng lên cái mông, dù trong khing xe chật hẹp cũng cố dùng cái âm hộ truy đuổi theo cây dương vật rời xa, thân thể nàng đã hoàn toàn bị Đinh Nhị Cẩu trước mắt này khống chế rồi!

Bên trong âm đạo vách tường thịt khắp nơi phút chốc đang bóp chặt lấy thân dương vật của hắn, vừa mềm nhuyễn lại ấm áp, cường đại gấp gáp làm suýt chút nữa khiến cho nhịp đập dương vật của hắn bắn ra tinh rồi!

Cây dương vật từ trong thân thể Điền Thanh Như ra ra vào vào, chồng chất tại chung quanh cửa miệng âm đạo hình thành đám bọt biển màu trắng dịch nhờn, giao nhau với màu đen của đám lông mu rậm rạp với cái mùi nồng đậm từ cái âm hộ tiết ra làm nổi bật lên một hình ảnh thật là dâm uế.

– Ui.. ui… nhanh….. ư… ư !

Miệng huyệt tử cung Điền Thanh Như lần lượt bị cái đầu khấc nóng bỏng gõ đánh nên mẫn cảm dị thường, rốt cục run rẩy như hoa nở rộ vậy, cùng lúc đó, thân thể thành thục của người đàn bà xinh đẹp hướng về phía trước nâng cái mông hẩy âm hộ cao lên, nghênh đón đem cái đầu khấc sâu vào ở trong cổ tử cung ấm áp, thân thể mềm mại run run, phóng xuất ra khoái cảm mãnh liệt, cả người nàng sướng khoái tạo nên sự xúc động muốn rên la thật to lại hóa thành từng tiếng nức nở nghẹn ngào.

Đã từng có kinh nghiệm với vài lần gần gủi với Điền Thanh Như, hắn thừa biết lúc này là bên trong cơ thể nàng đang chuẩn bị hình thành một cơn triều phun chỉ vào lúc nào nàng cảm được quá sung sướng, nên hắn hơi đứng thẳng trên thân, dương vật nhanh chóng trước sau đong trong âm đạo đút thật nhanh vào tầm chục cái, ngay lập tức liền dứt khoát rút thật lẹ dương vật ra bên ngoài.

Điền Thanh Như rên to “á… á.. “, chân ngọc nhón lên, hai tay cầm chặt mặt ghế, hai cái đùi tuyết trắng ra sức hướng mở ra hai bên, cái âm hộ một mảnh hỗn độn dịch nhờn nâng lên thật cao, toàn bộ cái mông to lơ lửng giữa không trung, run lên run lên rung động đấy, ngay tức khắc từ trong cái âm hộ phun ra một cỗ bọt nước văng ra khắp nơi, lần thứ nhất phun ra cao gần nữa thước, rồi giảm dần, cuối cùng thì chỉ còn nhiểu giọt nước mưa….

Điền Thanh Như thoải mái mắt như trợn trắng, khoái cảm kia trong nháy mắt như sóng lũ với xu thế ngàn dặm xốc tới, lập tức cọ rửa gây cho cơ thể nàng hoàn toàn tự động giải phóng!

Đầu khấc Đinh Nhị Cẩu đợi nàng tiết ra xong rồi thì trong phút chốc theo cửa miệng âm đạo lại chui vào, một trận mãnh đảo khốc liệt tiếp tục xuất hiện ra, lại là một làn suối phun nho nhỏ từ nơi lổ tiểu bắn nhanh đi ra!

Như thế lặp lại, làm cho Điền Thanh Như phun ra thêm vài lần nước, bên dưới mông nàng cái ghế ngồi ướt nhẹp, không biết là vì triều phun hay cho là mình bị hắn làm cho phải phún ra nước tiểu, đây cũng không phải là lần đầu tiên nhưng nàng cũng xấu hổ đến hận không thể tìm kẽ đất chui trốn, một đôi mắt khép chặt, khuôn mặt hồng phác giống như say rượu, diễm lệ không thể tả.

Dương vật Đinh Nhị Cẩu lại nhanh chóng nhanh chóng đem âm đạo của nàng chịu đựng đến cực hạn, tràn ngập dịch nhờn ở bên trong âm đạo bị đút vào tạo ra tiếng động “ ọp.. ọp.. ” ở trong xe không không ngừng quấn quanh.

– A!… a…. a……

Một tiếng thật dài rên rỉ, Điền Thanh Như hai tay nắm thật chặt cánh tay của Đinh Nhị Cẩu, móng tay dùng sức bấm vào trong da thịt hắn, hai chân kẹp chặt eo hắn, từ trong cổ tử cung âm tinh kịch liệt phun ra, xương sống của hắn cũng một trận tê rần, hắn hẩy thật mạnh cây dương vật thêm vài cái, thật sâu cắm vào trong hoa tâm, đầu khấc bắt đầu nhảy dựng, nhảy dựng bắn ra từng làn tinh dịch nóng bỏng.

Chỉ chốc lát sau Điền Thanh Như cả kinh tỉnh lại, thân thể trần truồng, cái âm hộ bị sưng đau khiến cho nàng nhanh chóng khôi phục tâm trí lại sự thật, từ trên ghế ngồi nhỏm dậy, hai tay ôm đầu gối, khuôn mặt dần dần lấy lại sự thản nhiên như chưa từng hề xảy ra chuyện gì.

Xe dừng lại gần viện kiểm sát, Đinh Nhị Cẩu biết Điền Thanh đang có cảm xúc mâu thuẩn trong lòng nên nhẹ nhàng nói:

– Chị Thanh Như, xin tha thứ cho em càn rỡ, tại vì chị rất mê người, làm cho em thần hồn điên đảo, nên mới làm sai….

– Cậu đi nhanh, bằng không tôi sẽ giết cậu… !

Điền Thanh Như lạnh lùng thốt.

Giọng nói tuy thấp nhưng cực kỳ khó chịu, lộ ra trở lại vẻ uy nghiêm không thể kháng cự của một người làm trong viện kiểm sát, Đinh Nhị Cẩu trong lòng rùng mình, nào dám có nửa phần làm trái, vội vàng chuẩn bị chạy xe đi.

– Đợi một chút!

Ngay lúc hắn sắp đi, Điền Thanh Như chợt nhớ tới điều gì, nên ngẩng đầu kêu lên, đi đến trước mặt Đinh Nhị Cẩu.

– Tuy cậu rất là càn rở, nhưng tôi có hai điều muốn nói, thứ nhất là muốn cho cậu biết về vấn đề vụ án của Vương Lão Hổ, thứ hai là muốn nói cho cậu nếu có thời gian rảnh, thì tốt nhất đi đến nhà gặp Ngạc Như, nàng mới vừa đi phá thai không lâu, tuy nàng rất muốn đứa bé này, nhưng có thể vì nàng không muốn để cho cậu gánh lấy trách nhiệm mà thôi, cho nên nếu có thời gian thì đi thăm nàng một chút đi, bằng không sau này thì cậu sẽ phải hối hận đấy.

Điền Thanh Như nói dứt lời, liền không nói thêm câu gì nữa, hào khí trong lúc này rất là áp lực.

Không chỉ bởi vì không có tiếng người nói chuyện, mà là Đinh Nhị Cẩu không thể ngờ được Điền Ngạc lại sẽ có mang thai đứa con của hắn, hắn biết rõ đứa bé này có lẽ đúng thật là của hắn, nhưng hắn vẫn như không muốn thừa nhận đây là sự thật.

– Được rồi, có thời gian em sẽ đi gặp nàng, chị Ngạc Như hiện tại sức khỏe đã ổn chứ?

Đinh Nhị Cẩu cũng không phải là muốn trốn nợ, chỉ là chuyện này xảy ra quá đột ngột, hắn bị bất ngờ không có phản ứng kịp, cho nên bây giờ không biết phải làm cái gì mà thôi.

– Thân thể rất tốt, nhưng là tinh thần không tốt lắm, cho nên tôi muốn cậu bớt chút thời giờ đi thăm nàng.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200