Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 155
Phần 155

Từ ngoài tiệm bước vào, hắn liền thấy ngồi ở bên cạnh bức tường thủy tinh Từ Kiều Kiều nhìn ra phía ngoài, nói thật Từ Kiều Kiều không phải là cô gái đẹp tuyệt sắc, nhưng nàng vẫn tạo cho người có cảm giác rất khó nén lòng mà phải quay lại ngắm nhìn lần hai, hơn nữa càng nhìn ngắm lại càng thuận mắt, nhìn càng lâu có thể phát hiện thấy trên thân thể của nàng phối hợp rất đặc sắc hoàn mỹ, thực tế khiến cho Đinh Nhị Cẩu cũng phải cảm thán, là Từ Kiều Kiều có dáng người ngạo nhân, lồi lõm sừng sững tràn ngập..

– À… anh đến rồi, ăn cái gì thì gọi đi, hôm nay tôi mời anh, xem như là chúc mừng anh thăng quan.

Từ Kiều Kiều nói, tuy nhìn vẻ mặt nàng khá là tươi tắn, nhưng hai đầu lông mày vẫn có một sự nhàn nhạt ưu thương.

– Làm sao vậy? Nhìn dáng vẻ của cô cũng không có vui vẻ gì, có phải là bởi vì tốn tiền mời tôi ăn cơm? Không cần cô mời, bữa cơm này tôi mời cô, lần trước là cô mời rồi, lần này xem như là tôi mời lại.

Đinh Nhị Cẩu trêu ghẹo nói

– Ai.. bữa cơm này tôi vẫn còn là mời anh được, tôi lo lắng là vì Hà Tình, hiện tại đoán chừng sống không bằng chết.

– Đúng vậy, nếu là ai thì cũng vậy, rất khó đối mặt với sự thật, dù sao chuyện này phát sinh ngay trong ngày hôn lễ, đây chính là đại sự cả đời mỗi người, nhưng đối với nàng mà nói lại là sự đau khổ cả đời nhớ lại.

– Ý của tôi không phải là nói về chuyện Hà Tình đau khổ vì Đào Chính chết đi, mà là Hà Tình lại sắp… kết hôn rồi.

Từ Kiều Kiều nhìn chung quanh một chút rồi thấp giọng nói ra.

– Cái gì kết hôn? Không phải đâu, chú rể mới chết, nàng lại lập tức kết hôn? Mà cùng ai kết hôn vậy?

– Người này ai cũng không ngờ đến, là Triệu Hằng Bân con trai của chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Vệ Hoàng.

– Há, nghe cũng không tệ lắm, gả cho con ông cháu cha.

– Thế nhưng mà bên ngoài có lời đồn đại, đều nói đến thằng con ông cháu cha Triệu Hằng Bân là thứ đầu óc ngu đần, chỉ số thông minh chỉ bằng đứa bé ba tuổi…

– Kẻ đần? Hà Tình làm sao lại tự tìm tai vạ như vậy…

– Ừm… việc này không đúng lắm, thời gian trước không phải là cô đã nói Hà Tình biết rõ ai đã gây nên cái chết cho Đào Chính ấy ư, tại sao đến giờ chưa có báo cho cảnh sát biết?

– Không có biết, tôi có nói với Hà Tình rồi, nhưng nàng vẫn không chịu nghe, đêm hôm đó, tôi phải thay nàng lừa gạt cảnh sát, để cho Hà Tình lén lút theo từ cửa sổ chạy trốn ra bên ngoài, từ đó về sau tôi không có gặp lại Hà Tình và cũng chẳng có liên lạc được, mãi cho đến ngày hôm qua, tôi nhìn thấy trên báo chí có cái thông báo này, anh xem thử coi.

Nói xong Từ Kiều Kiều đưa cho Đinh Nhị Cẩu một tờ báo.

Đây là một tờ báo có lượng phát hành cực lớn tại địa phương, tờ báo “ chào Hồ Châu buổi sáng… ” hắn mở ra xem, ở mặt sau dành nguyên một trang đăng tin con trai của chủ tịch HĐQT tập đoàn Vệ Hoàng là Triệu Hằng Bân sắp kết hôn cùng con gái chủ tịch ngân hàng Công Thương thành phố Hồ Châu là Hà Tình.

Trên báo còn có ảnh chụp hình của hai người, chỉ cần nhìn tấm ảnh, hai người cũng là trai tài gái sắc, riêng chuyện trí tuệ Triệu Hằng Bân đần ngốc thì trên tấm ảnh không nhận ra được.

– Đây cũng không phải là chuyện để cho tôi tham gia hôn lễ Hà Tình, tôi không muốn đi, nhớ lại chuyện vừa rồi tôi còn thấy hoảng sợ đây này.

Đinh Nhị Cẩu rùng mình nói ra

– Ai nói là anh tham gia hôn lễ, ý tôi nói chuyện này rất là kỳ quặc, vì hiện tại tôi liên lạc không được với Hà Tình, mà anh có biết gì về tập đoàn Vệ Hoàng không vậy?

– Có nghe nói qua, chỉ có điều không quá rõ ràng, hình như là một công ty tư nhân rất lớn ở thành phố Hồ Châu thì phải.

– Hừm… nào chỉ là rất lớn, mà còn là giàu có và mạnh nhất trong các công ty ở thành phố Hồ Châu, còn nghe nói về sự nghiệp của ông chủ tập đoàn này rất thú vị, trước khi chẳng qua chỉ là một chủ nhiệm của xưởng Hồ Châu, ngắn ngủn trong thời gian mười mấy năm, lại trở thành nhà giàu nhất TP Hồ Châu, tại TP Hồ Châu này ông chủ nói một thì không có hai, nghe nói là có cả mối quan hệ với quan trên tỉnh, cũng khó trách Hà Tình chọn một nhà như vậy gả vào, có câu nói bi thương quá thì trong lòng chết lặng, trong hôn lễ của mình, chú rể bị xe đụng chết thảm, tôi nghĩ thay đổi bất cứ người nào, thì cũng đều là mất hết sự quyết đoán, trong lúc này chủ tịch tập đoàn Vệ Hoàng thì chỉ có một đứa con trai, lại là một kẻ đần độn, thì xem như sau này toàn bộ tài sản còn không phải là lọt vào tay của Hà Tình sao, người yêu đã không còn, cũng không thể để cho cả đời người mất hết, cho nên Hà Tình dùng cách này, thì suốt đời cũng kiếm bộn tiền coi như là cũng không sai ah.

– Được rồi, thôi đừng có suy đoán chuyện của người khác khi chưa có rỏ ràng, ăn cơm đi, cơm nước xong xuôi tôi còn phải đi đón lãnh đạo, làm thư ký, có rất nhiều chuyện không tự chủ được, thậm chí sau giờ làm việc, chỉ cần một cuộc gọi điện thoại của lãnh đạo, đang ngủ tôi cũng phải mò dậy, cũng không dễ dàng đâu..

– Vậy bạn gái của anh không có ý kiến gì sao?

Từ Kiều Kiều liếc qua Đinh Nhị Cẩu, không để lại dấu vết, ném ra một câu thăm dò Đinh Nhị Cẩu.

– Bạn gái? Người như tôi mà làm gì có bạn gái, lo một mình còn chưa xong..

– Thật hay giả?

Từ Kiều Kiều không tin.

– Không tin à, tôi nói đều là thật, không tin cô cứ đi điều tra, Đinh Trường Sinh này là người có tư tưởng truyền thống, chưa bao giờ lạm giao.

Lời nói dóc này Đinh Nhị Cẩu nói xong cũng thấy tự mình đỏ mặt.

– Nhưng tôi vẫn cảm thấy nên đi tham dự hôn lễ Hà Tình, dù sao nàng cũng là bạn tốt nhất của tôi.

Từ Kiều Kiều xoay chuyển lời nói.

– Ừ.. cô cũng nên đi, để nhìn xem tân lang kia như thế nào, đoán chừng việc này còn ẩn giấu phía sau điều gì đấy, cô nghĩ xem, tên kia nếu chỉ số thông minh chỉ có vài tuổi, trong hôn lễ nói không chừng, còn có thể xảy ra những chuyện cười ra nước mắt, nên đi xem.

Đinh Nhị Cẩu bình thản nói ra.

– Hừ… anh này, một chút điểm đồng cảm cũng không có, Hà Tình đã bị như vậy, mà anh còn nói ác độc như thế.

– Mỗi người không ai giống với ai, đây là con đường do tự Hà Tình chọn, ai cũng không thay thế được cho nàng, cho nên có ngồi ở nơi này phát ra thiện tâm cũng vô dụng, hay là cô ngẫm lại chính mình đi…

– Ngẫm tôi làm gì, hay là anh theo tôi đi tham gia hôn lễ đi, tràng diện lớn như vậy chắn chắn là hoành tráng lắm, dù thế nào thì cũng coi như là nhà giàu đệ nhất gia Hồ Châu cưới vợ cho con trai mà.

– Tôi không đi được, đi không thích hợp, chính tự mình cô thôi, việc này tôi dứt khoát là không thể dính dáng vào.

– Đã biết rõ là anh sẽ nói như vậy, tôi cũng không miễn cưỡng anh nữa, tôi ăn xong rồi, hôm nay anh nói tính tiền, vậy tôi đi trước, buổi chiều này tôi còn có trực đây này.

Nói xong Từ Kiều Kiều đứng dậy đi ngay, đưa mắt nhìn theo Từ Kiều Kiều ngoe ngẩy cái mông đít săn chắc đi ra, đang mãi mê quan sát hai mảnh thịt mông đong đưa qua lại của Từ Kiều Kiều, thì Đinh Nhị Cẩu ngạc nhiên khi xuyên thâu qua đằng trước, hắn nhận ra một bóng người quen thuộc, đang cùng với một người đàn bà cùng bước vào bên trong nhà hàng, Đinh Nhị Cẩu liền vội quay đầu lại để tránh mặt, cho nên người vừa bước vào cũng không có phát hiện ra Đinh Nhị Cẩu.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200