Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 180
Phần 180

Trong lúc Triệu Khánh Hổ cùng Triệu Cương đối thoại, Hách Giai đem mặt chuyển hướng về phía một bên khác, ngay cả liếc mắt cũng không nhìn Triệu Cương, bởi vì cô rất ghét gã này, Triệu Cương là cháu ruột của Triệu Khánh Hổ, tại tập đoàn Vệ Hoàng có thể nói là dưới một người trên vạn người, bởi vì con trai duy nhất của Triệu Khánh Hổ là người đầu óc thiểu năng, cho nên Triệu Khánh Hổ đối với Triệu Cương rất là thân cận, do đó Triệu Cương cũng tạo thành nên sự ngang ngược vì được nuông chiều.

Triệu Cương tuy ương ngạnh nhưng mà Triệu Khánh Hổ không có biết được, có mấy lần Triệu Khánh Hổ không có mặt ở đây thời điểm, Triệu Cương cũng muốn đè ngửa Hách Giai ra làm, hắn cứ tìm cớ để động tay động chân, khi thì bóp vú, lúc thì bóp mông Hách Giai, vì không có chứng cớ, Hách Giai cũng sợ Triệu Khánh Hổ không có tin lời mình, cho nên một mực ẩn nhẫn lấy, nhưng cô vô cùng chán ghét bực bội với tên này.

Trong một ngôi biệt thự khác ở trong Vệ Hoàng sơn trang, Hà Tình mặc áo cưới, cái áo cưới trắng tinh tỏa sáng, trên khuôn mặt nàng lộ ra thần thái sáng láng, kỳ thật khuôn mặt nàng đang rất tiều tụy, đây là nhờ mấy thợ trang điểm từ trên tỉnh thành mời tới tạo ra, trên thực tế Hà Tình đã tiều tụy, hiện giờ nàng phải làm theo yêu cầu của Triệu Khánh Hổ, nếu không thì hắn sẽ trừng phạt nàng bằng cách dã man nhất.

Bởi vì nàng ngốc nghếch, khiến cho tự do bản thân bị hủy, nàng chẳng những không có thành công trong việc giết chết Triệu Khánh Hổ, mà còn ngược lại bị Triệu Khánh Hổ nhốt ở chỗ này, hiện tại nàng trở thành công cụ để Triệu Khánh Hổ áp chế cha nàng, mấy ngày hôm trước, Triệu Cương có nói cho nàng biết, nhờ vào cha nàng đã hòa giải và ủng hộ, tập đoàn Vệ Hoàng thành công được ngân hàng Công Thương thành phố cho vay một tỉ, nàng cũng hiểu, nếu không phải là bởi vì nàng, thì cha của nàng sẽ không như vậy làm đâu.

Triệu Cương đẩy cửa bước đến, nhìn xem Hà Tình ngồi ở trước gương, trong nội tâm của hắn một hồi ghen tỵ và đau lòng, mẹ kiếp… cô gái này đêm nay sẽ hiến thân cho tên ngu ngốc kia, cô gái xinh đẹp như vậy lại bị tao đạp, chính mình gần kề rõ ràng chỉ là một tiểu nhân vật làm việc vặt, trên cái thế giới này không có gì công bình chân chính cả, chỉ cần mình trong tay có quyền lợi cùng tiền tài, thì cái gì muốn cũng đều đạt được.

– Các người đi ra ngoài hết đi..

Triệu Cương nói với những chuyên gia trang điểm.

Bọn họ thu thập một chút đồ đạc, nối đuôi nhau đi ra khỏi phòng.

– Haha.. cô dâu xinh đẹp nhưng rất đáng tiếc, cùng với một người ngu ngốc kết hôn, cũng không biết tên ngu ngốc lúc ở trên giường có biết nơi để thọt vào hay không? Nếu là nó không biết làm tình, vậy cô có dạy nó vậy? Ha ha ha…

Triệu Cương cười như điên nói.

Hà Tình ngồi yên bất động, nàng dần dần cũng đã biết, thằng này tên gọi Triệu Cương, là cháu ruột của Triệu Khánh Hổ, nhìn qua cũng biết là hắn đã đối với sản nghiệp của chú hắn có dã tâm rất lớn, chỉ có Triệu Khánh Hổ không biết mà thôi.

– Cô dâu, tại sao không nói chuyện gì cả… cô đang lo lắng đến sự thật lời nói của tôi phải không?

Triệu Cương đứng sau lưng Hà Tình, đưa hai tay ra, nựng lấy gương mặt của nàng, nhìn về phía hai nguời trong tấm gương, khoan hãy nói gì, dù sao thấy hai người vẫn là có chút xứng đôi.

Hà Tình vẫn không nói lời nào, nàng quẩy người, nhưng không thể thoát khỏi hai tay của hắn, nhìn mỹ nhân tuyệt sắc xinh đẹp ở trong gương, Triệu Cương tâm tư đố kị lần nữa bành trướng, lúc này đây chợt hắn nhìn thấy trước ngực của cái áo cưới, bộ ngực sữa nõn nà của Hà Tình đang theo động tác run run…

Mà bây giờ bên thân thể của nàng hầu như dán chặc trên người của mình, loại mê hoặc này làm cho sự chú ý của hắn không tự chủ được, liền tập trung ở trên người của đối phương!

Đôi bầu vú trước ngực săn tròn hùng vĩ đầy đặn theo hơi thở của nàng phập phồng, ở bên dưới bờ eo dịu dàng nắm chặt thanh mảnh, cùng với cái mông gồ lên hai bên mông thịt, đường cong biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn! Nuốt nước miếng, Triệu Cương hơi nhắm mắt lại, tinh tế cảm thụ được một thân thể xinh đẹp tuyệt đối vô cùng mê hoặc.

Tay của hắn không chút do dự theo giữa hai bầu vú dò xét tiến vào…

Thật no đủ, mềm mại! Đây là cảm giác đầu tiên của hắn đối với hai bầu vú trướng phình, giống như là trong tay có hai quả bóng cao su, làm cho hắn nhịn không được mười ngón bấu vào, hung hăng bóp một cái, cảm thụ được cặp vú co dãn kinh người, Triệu Cương vào giờ khắc này trong tâm như là say rượu!

– Ưm.

Hà Tình cả người run lên, trên mặt dĩ hơi ửng hồng, trầm giọng nói.

– Còn không buông tay?

Hà Tình giờ cũng để mặc cho đôi tay của Triệu Cương duỗi vào nắn bóp bầu vú của mình, khuôn mặt bình thản lạnh lùng :

– Bên ngoài đang có rất nhiều người, chỉ cần tôi la lên, sẽ có rất nhiều người chạy đến, hôm nay là ngày gì anh cũng biết, đừng có làm ẩu nếu không sợ đắc tội với chú của anh..

Nói xong, Hà Tình ngồi im, nhưng đôi bàn tay của Triệu Cương cũng không có tiếp tục với vào trong nữa, hắn sợ hãi rút ra.

– Hà Tình, coi như cô lợi hại, nhưng Triệu Hằng Bân là loại người gì cô cũng không phải là không biết, qua hôm nay, cô đã là con dâu nhà họ Triệu, đời này cô cũng đừng nghĩ thoát ra khỏi nơi này, nếu cô muốn tự do, chỉ có tôi mới có khả năng giúp đỡ cô… cô có tin hay không?

– Tin… nhưng tôi cũng nói cho anh biết, tôi thừa hiểu dã tâm của anh, không bằng chúng ta làm một giao dịch, tôi giúp anh hoàn thành cái dã tâm đó, anh cũng giúp lại tôi theo như nhu cầu, như thế nào đây?

Hà Tình đứng lên, nàng nắm một tay của Triệu Cương luồn váo trong váy cưới của mình, vùi trong cái quần lót, để bàn tay của hắn tên cái khe thịt âm hộ của mình đưa lên đưa xuống, rất nhanh ngón tay của hắn đã dinh dính chất lỏng, cảm nhận được ngón tay của mình như đang được vùi trong một khe thịt rất là nhỏ hẹp ướt át nóng bỏng, Triệu Cương cả người run lên hỏi nàng.

– Vậy cô nói cho tôi biết, cô muốn cái gì?

– Anh biết rõ rồi mà còn cố hỏi sao?

Hà Tình nhìn nhìn ngoài cửa sổ, bên ngoài thảm cỏ, khách mời tụ tập lại càng lúc càng nhiều, từ cái ngày Đào Chính chết đi, nàng đã lập lời thề, nhiệm vụ của nàng chỉ có một, đó chính là giết chết Triệu Khánh Hổ, làm cho hắn cửa nát nhà tan, là vì Đào Chính báo thù.

Thế nhưng nói qua thì nghe dễ dàng, nàng ngây thơ không biết trời cao đất rộng, chứng minh nàng là ngu xuẩn cỡ nào khi nóng vội đi tìm Triệu Khánh Hổ để trả thù, người yêu thì đã chết, còn nàng thì bị giam cầm mất đi tự do, như vậy thì nàng đâu còn có cái gì để mất nữa, nên tiếp theo sau đó, nàng có nhiều thời gian suy nghĩ tính cách làm như thế nào đối phó Triệu Khánh Hổ..

Nhìn xem Hà Tình trong ánh mắt tĩnh táo của nàng, sau khi nàng đẩy cánh tay hắn ra, không biết vì cái gì, Triệu Cương trong lúc này cảm giác có chút không thoải mái, nhưng khó chịu ở chỗ nào, hắn cũng nói không biết để nói nên lời.

– Anh cũng không muốn tai sản của nhà họ Triệu sau này rơi vào tay kẻ ngu ngốc đúng không? Vậy thì được rồi… tôi sẽ giúp anh.

Hà Tình quay người đưa lưng về phía Triệu Cương nói.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200