Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 12
Phần 12

Hầu như tất cả mọi người không tin đây là kết quả xử lý sự kiện Lý Nhị Tước, nhưng đây lại là sự thật, có người nói Đinh Nhị Cẩu bị oan uổng, chịu tội thay cho người, cũng có người nói hắn tại vì bộc lộ quá sắc sảo, nên kết cục xuất hiện như vậy là thế tất nhiên.

Chỉ có Đinh Nhị Cẩu bây giờ cũng chả buồn để ý tới những việc này nữa, đối với kết quả như vậy, hắn đã từng cố gắng tránh cho đừng để xảy ra, nhưng suy nghĩ lại thì thấy mình là còn quá non nớt, hắn cứ nghĩ đến nếu như chính mình cứ lấy chân thành đối đãi với người, là có thể người sẽ không lấn ta, ý nghĩ như vậy là tốt, nhưng sự thật thì tàn khốc hơn nhiều, hắn vốn chỉ muốn từ trong tay Hạ Phi tiếp nhận xử lý chuyện này, thậm chí hắn có thể xử lý chuyện này rất tốt, vốn là cũng muốn tránh khỏi liên lụy trách nhiệm, nhưng cuối cùng thì vẫn không thể tránh được, vì thế khiến cho tinh thần hắn rất là uể oải.

– Nhị Cẩu, hãy nhìn xa hơn một chút, cháu còn trẻ, bí thư Lâm làm như vậy cũng là vì không còn có biện pháp nào khác, nếu để cháu tiếp tục gánh lấy vị trí chủ tịch thị trấn, nói không chừng cháu sẽ còn bị công kích thêm nữa, theo một ý nghĩa khác mà nói, để cháu thôi giữ chức này cũng là một sự bảo hộ với cháu, cháu phải thông suốt được vấn đề này.

Bên trong phòng làm việc của Đinh Nhị Cẩu, Khấu Đại Bằng và hắn ngồi đối diện nhau, hai người trước kia là vì thông qua một người đàn bà mà biết nhau, nhưng bây giờ quan hệ của bọn họ đã vượt xa tình cảnh của ngày trước xa rồi.

– Chú à…cháu biết, cũng tại sau phía sau của cháu không có người chống lưng, bí thư Lâm đây cũng không có cách giải quyết, cũng như quả hồng chín mềm dễ bóp mà, nhưng bất quá là cháu thật sự không muốn rời đi khỏi thị trấn Lâm Sơn, hiện tại vừa mới bắt đầu có chút khởi sắc, thật là không cam lòng được.

– Yên tâm đi, có chú cố thủ tại chỗ này, sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đâu.

Khấu Đại Bằng an ủi hắn, để cho một phó chủ tịch huyện tạm thời kiêm nhiệm chủ tịch thị trấn, có thể nhìn ra Lâm Xuân Hiểu ra quyết định này là biết bao quyết đoán, liên tiếp có rất nhiều đời bí thư trước kia đều không có ai dám dám như vậy, không hổ là năm xưa nàng là con dao sắt bén của ủy ban kiểm tra kỷ luật..

– Thôi việc cũng xong rồi, biết rõ chú ở nơi này cũng không bao lâu thời gian, vùng đất này đã không muốn cho cháu sống, cháu sẽ dứt khoát đi xa một chút tìm vùng đất lành chim đậu, bằng cấp chính quy của cháu vẫn chưa có học xong, cháu có ý định nghỉ ngơi một vài ngày cho khỏe, rồi ôn tập tiệp tục thi để lấy cho xong bằng cấp, nơi đây không an cư lạc nghiệp, thì cháu đi chỗ khác.

– Ha ha, thằng nhóc này, ai dám không để cho cháu ở đây, muốn ăn đòn phải không?

– Chú nên hiểu tậm trạng của cháu bây giờ, cái tư vị bị bãi quan này không dễ chịu chút nào đâu, thôi không đề cập đến nữa, việc cần giao tiếp của cháu thì cháu cũng đã giao tiếp xong rồi, mấy năm vừa qua chưa được nghỉ ngơi, thừa cơ hội này hảo hảo chơi đùa cho khỏe vậy.

Đinh Nhị Cẩu tự an ủi mình.

Nhân vật số 2 của thị trấn Lâm Sơn bị bãi miễn, làm cho rất nhiều người thật bất ngờ, Đinh Nhị Cẩu có vài người bạn tốt muốn đưa tiễn hắn đi, nhưng lúc này Đinh Nhị Cẩu đã lái xe rời khỏi thị trấn ngoài 10 km rồi, Lâm Xuân Hiểu kêu La Hương Nguyệt gọi điện thoại cho Đinh Nhị Cẩu, bảo hắn đến huyện ủy cô có vài lời muốn nói muốn cùng hắn, Đinh Nhị Cẩu trả lời qua điện thoại người nhà mình vẫn còn nằm viện ở trên tỉnh, cho nên phải tới tỉnh thành, vì đã không còn đảm nhiệm chức vụ gì nữa trong cơ quan nhà nước, nên có ý định chăm sóc tốt cho người nhà.

– Tiểu tử ngu ngốc này, đây là giận tôi đấy.

Lâm Xuân Hiểu nghe La Hương Nguyệt báo cáo, nàng ung dung cười cười, cũng không có để ý tới.

– Dù là ai cũng phải khó chịu trong lòng khi việc xảy ra như thế này, bí thư Lâm … em thấy Đinh Trường Sinh rất là bị oan uổng.

La Hương Nguyệt thay Đinh Nhị Cẩu phàn nàn nói.

– Em cũng hiểu được hắn oan uổng?

Lâm Xuân Hiểu hỏi ngược lại.

– Vâng.. việc này là bởi vì nguyên nhân từ ai chắc chị cũng biết mà, thế thì tại sao lại bãi chức hắn?

– Đúng vậy, chúng ta đều biết là chuyện gì xảy ra, nhưng là đại chúng ở bên ngoài đa số mọi người là không biết, em xem thử ở trên truyền thông và mạng internet là viết như thế nào ? Hắn còn có thể tiếp tục đảm nhận được vị trí này ở thị trấn sao? Chị bãi miễn chức vụ của hắn cũng là có nguyên nhân, còn em lại nói lên sự việc của hắn, nếu là đơn giản như vậy thì nói làm gì nữa. Nếu bị người ngoài tiếp tục đào sâu, không khéo còn có thể gây ra thêm càng nhiều nữa sự phiền toái, thừa dịp hiện mọi người không cóp chú ý đến nhiều nữa vì việc mới xử lý xong, tranh thủ thời gian để cho hắn biến mất ở trong tầm mắt mọi người, rồi qua đi một thời gian ngắn rồi hãy tính sau.

– Vâng…em có phản đối gì đâu ? Nhưng việc này tại sao chị không nói cho hắn biết rỏ vậy?”

– Em xem tên tiểu tử này đi, tính tình còn thật trẻ con, hắn có để cho chị có cơ hội nói sao ? Mọi việc giờ coi như xong rồi, nếu có thời gian em và hắn nói chuyện đi, chị hiện tại cũng chẳng quản đến hắn nữa.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200