Chinh phục gái đẹp - Chương 4 - Dịch giả Meode

Phần 42
Phần 42

Trong lúc Trịnh Hiểu Ngãi cảm thấy chuyện này xem như tạm xong đã qua, phần đáng lo còn lại là để cho trường học bồi thường chút ít tiền là xong việc, nhưng chỉ qua một đêm hướng gió đã hoàn toàn thay đổi rồi, đầu tiên là báo Trung Nam pháp chế thông qua cách đặc biệt đã phỏng vấn được trực tiếp những cảnh sát phá án, cảnh sát đã đem toàn bộ quá trình vụ án tiết lộ cho một phóng viên bí mật báo pháp chế Trung Nam, rồi sau đó báo Trung Nam pháp chế ngay lập tức đăng lên trên vị trí trang đầu tựa đề: “Vì thu tiền dạy học thêm mà dẫn đến thảm án…”

Toàn bộ đem vụ án đưa tin toàn bộ tình huống sự thật, có thể nói rất nhiều chuyện chi tiết, tỉ mĩ, trong tay Trịnh Hiểu Ngãi đang cầm tờ báo xem qua, đúng lúc này chủ nhiệm văn phòng Lưu Quyên hốt hoảng gõ cửa đi vào.

– Chuyện gì xảy ra? Làm gì nôn nóng quá như vậy?

Trịnh Hiểu Ngãi đang xem tin trên báo, trong nội tâm đang suy nghĩ làm cách nào đem chuyện này để chìm xuồng, cho nên trong lòng cũng vội vàng xao động bất an.

– Chị Trịnh, đã xảy ra chuyện, phòng giáo dục khu của chúng ta bị đăng lên báo.

– Tôi biết rồi, thì trên tay tôi đang cầm tờ báo đây này.

Trịnh Hiểu Ngãi bực bội nói.

– Trưởng phòng, trên tay chị mới chỉ là một tờ báo, chị xem đây này, các trang báo điện tử trên mạng đều đưa tin về phòng giáo dục chúng ta, có lẽ rất nhanh sẽ có phóng viên đến đây phỏng vấn tìm hiểu, chị tính xem có cần phải tránh mặt không?

Lưu Quyên nhỏ giọng nói.

Chỉ cần xảy ra chuyện, đại bộ phận quan viên lãnh đạo đứng đầu đều là tránh né được thì tránh né, nếu có thể để cho phó chức ra mặt ứng phó, chức vị chính tuyệt đối sẽ không ra mặt, đây là một truyền thống lâu nay, cho nên phản ứng đầu tiên của Lưu Quyên là làm quân sư để cho lãnh đạo của mình tránh né đi.

– Cái gì? Còn có việc đăng báo chí điện tử?

Trịnh Hiểu Ngãi chấn động, Lưu Quyên chủ nhiệm phòng làm việc rất xứng đáng, đem tất cả bài đăng về chuyện giáo dục hồ khu gom lại cho Trịnh Hiểu Ngãi xem, nội dung na ná giống nhau là chất vấn phòng giáo dục tại đây làm việc thất trách, văn bản Bộ giáo dục rõ ràng quy định là không cho phép học ngoại khóa mà dùng danh nghĩa học bù thêm, nhưng trường mẫu Hồ Châu hành vi càng nghiêm trọng hơn, chẳng những là mở lớp dạy thêm mà còn thu học phí, rồi rầm rộ các cuộc thảo luận trên báo về đạo đức người thầy giáo triển khai, cho nên phóng viên các nơi liền không dứt chạy tới tỉnh Trung Nam, TP Hồ Châu phỏng vấn.

Buổi tối nay, Đinh Nhị Cẩu không có việc gì rãnh rổi, đi đến nơi ở của Trọng Hải.

Trọng Hải nhấp một ngụm trà, nhìn xem hắn ngồi đối diện dương dương đắc ý, lúc này trong ngoài tỉnh tin tức đều phát ra tin hai học sinh nữ trường Hồ Châu bị thầy giáo bức tử bởi vì chưa có tiền đóng phí học thêm.

– Chuyện này là do cậu làm?

Trọng Hải hỏi.

– Dạ… cứ xem như thế đi, em chỉ là cung cấp manh mối mà thôi, những thứ khác cũng không cần em nhúng tay vào.

– Hừ… nói cho cùng đứng sau lưng chủ mưu cũng là cậu, chuyện này làm có chút quá đáng, dù sao cậu cũng đạ là một phần tử của Hồ Châu, nếu đưa tin đối với TP Hồ Châu không tốt, ít nhiều gì cũng sẽ ảnh hưởng liên quan đến tình hình kinh tế chung của TP Hồ Châu với sự đầu tư từ bên ngoài, về điều này cậu có cân nhắc hay chưa?

Trọng Hải bất động thần sắc nói ra.

– Lãnh đạo, chỉ khi nào lãnh đạo phân tích sâu xa, thì em cũng mở mang trí óc thêm ra được ích lợi không nhỏ, nhưng bởi vì tầm nhìn của em mãi mãi không bằng lãnh đạo, em chỉ đứng nhìn về góc độ hệ thống giáo dục hồ khu, em chỉ muốn làm nên chuyện tốt, còn những thứ khác, ánh mắt của em thực sự là không có nhìn thấy đáo, cho nên em cần lãnh đạo hướng dẫn em nhiều hơn, đến lúc đó may ra em sẽ tiến bộ mau hơn.

– Lập thành tích có rất nhiều phương thức, không cần phải áp dụng loại phương thức kiểu phá ra rồi lập lại, xã hội chúng ta phát triển đến giai đoạn này, đã qua thời kỳ phá bỏ cái cũ, xây dựng cái mới, cho nên tốt nhất là dùng phương thức từ từ mưu tính, cậu làm theo kiểu này, sẽ đắc tội rất nhiều người.

– Có lẽ vậy, nhưng em không có tầm nhìn sâu rộng, em chỉ thấy ngứa mắt nên muốn đẩy ngã rồi lặp lại, việc bắt học thêm thu tiền ở hồ khu vấn đề chỉ mới là phẩn nổi của tảng băng, em không có đủ năng lực rung chuyển tất cả trong hệ thống giáo dục kiểu này, nhưng quyền nằm trong phạm vi chức vụ của em, em phải bảo đảm tất cả các giáo viên phải là dạy học công bằng, đã nhận tiền lương thì phải có trách nhiệm, chứ đừng đứng lớp dạy học cho có lệ, dạy thêm lấy tiền mới là thực sự, phản ứng của dân chúng sẽ ra sao về chuyện này?

Đinh Nhị Cẩu nói những lời này, biểu lộ rất nghiêm túc, chính điều này hắn làm cho Trọng Hải có chút động dung.

– Được rồi tiểu tử, bây giờ cứng cáp rồi phải không, học được cách cùng tôi biện luận rồi hả?

Trọng Hải cười mắng.

– Em làm sao dám, chỉ là em không muốn thấy càng nhiều đứa bé giống như như hai học sinh kia đi đến tuyệt lộ, ngoài ra, em cũng muốn mượn cơ hội này chỉnh đốn các giáo viên ở hồ khu, đã thân là nhà sư phạm, thì không nên vì cái lợi nhỏ mà bán đứng đi chức nghiệp của mình.

– Đinh Trường Sinh, thật ra theo tôi được biết còn có nhiều chuyện mà cậu còn chưa hiểu hết đâu, đương nhiên đây là tôi nói trên tỉnh thành, một giáo viên dạy thêm ở bên ngoài thì kiếm ít nhất cũng phải mấy trăm ngàn trong năm, cái này tính bình quân, còn giáo viên dạy giỏi khả năng hơn mấy triệu, đây chỉ là phỏng đoán nhưng đã qua kiểm tra kỷ lưỡng, nhưng bọn họ lại không cần đóng thuế, thu nhập dạy thêm cao hơn nhiều tiền lương đứng lớp của bọn họ, vậy cậu nghĩ xem là do bọn họ vì cái bí quá hoá liều, hay là do lợi ích ở bên trong nên bị mê hoặc lấy.

– Lãnh đạo, những chuyện này anh cũng biết à?

– Không áp dụng biện pháp, cũng không có nghĩa là không biết, vẫn là một câu nói “không tại kỳ vị thì bất mưu kỳ chánh”, tôi hiện tại chỉ là thường vụ phó khu trưởng hồ khu, sự tình chân chính cũng không có thể làm được nhiều chuyện, cho nên dù có rất nhiều ý nghĩ, cũng chỉ là nghĩ cách mà thôi, nếu muốn làm một chuyện gì thật tốt, không cố kỵ đến ai, để làm được chuyện muốn làm của chính mình, thì mình phải là người đứng đầu, cũng chỉ có những người đứng đầu thì mới có thể quán triệt thực hiện được ý đồ của mình mà thôi.

Trọng Hải bất đắc dĩ nói.

– Em hiểu được.. ai dà cũng như em bây giờ chỉ là phó chủ nhiệm, lúc trước vì cái gì mà không trực tiếp làm được chủ nhiệm, mà lại để cho trưởng phòng giáo dục kiêm nhiệm, kỳ thật thứ này cũng ngang với cứt đầy hầm cầu, Trịnh Hiểu Ngãi từ trước đến nay không một lần đến văn phòng thanh tra giáo dục, đã vậy ở đó còn chừa sẵn cho Trịnh Hiểu Ngãi một gian phòng làm việc rộng lớn, thật sự là quá lãng phí, em thấy để cho em trực tiếp làm chủ nhiệm văn phòng thanh tra giáo dục thì thấy còn tạm được.

Đinh Nhị Cẩu khoe khoang nói.

– Lòng tham sẽ không thành được đại sự, cậu phải là đi từng bước chân thì vẫn tốt hơn, ít nhất cậu phải làm cho các lãnh đạo TP Hồ Châu chứng kiến thành tích của cậu, bằng không mà nói, nếu bọn họ biết rõ mối quan hệ của tôi và cậu, thì ở phía sau lưng sẽ không phục, hiện giờ phòng giáo dục ở đây đã mở ra một lỗ hổng, vậy cậu phải hung hãn cắn một cái, nếu đã làm chuyện này, thì phải cắn đến cùng, không thấy xương cốt thì không bỏ qua mới được.

– Lãnh đạo, không phải anh mới vừa nói em chuyện này không tốt sao? Bây giờ lại…. lại…

– Sự tình đã đến bước này, đã là không còn cách nào lui quân, chỉ có cách là làm một lần cho đến đáy ngọn nguồn, thì mới có thể xong việc, nếu không thì cái chức phó chủ nhiệm thanh tra giáo dục của cậu chỉ còn nước đi quét rác, đây là một cái cơ hội tốt lập uy, tôi hi vọng là cậu không nên bỏ qua.

Trọng Hải thái độ khác thường, ngược lại là khích lệ khiến cho Đinh Nhị Cẩu quậy tung động tĩnh càng lớn càng tốt.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200